古诗词

登城歌

张镃

二月二十八,花开满林莺恰恰。èr yuè èr shí bā,huā kāi mǎn lín yīng qià qià。
春光谁遣插翅飞,雪色情知添鬓发。chūn guāng shuí qiǎn chā chì fēi,xuě sè qíng zhī tiān bìn fā。
暄风随我登古城,远树如簇山如萦。xuān fēng suí wǒ dēng gǔ chéng,yuǎn shù rú cù shān rú yíng。
一川渺弥青镜平,云翳不定天疑行。yī chuān miǎo mí qīng jìng píng,yún yì bù dìng tiān yí xíng。
去船住船纵复横,日辉迸射光晶晶。qù chuán zhù chuán zòng fù héng,rì huī bèng shè guāng jīng jīng。
逆听万古苍蝇声,眼穿故国唤不应。nì tīng wàn gǔ cāng yíng shēng,yǎn chuān gù guó huàn bù yīng。
鼎湖龙升朝帝廷,还领旧物苏函灵。dǐng hú lóng shēng cháo dì tíng,hái lǐng jiù wù sū hán líng。
维先忠烈为列星,侍尧受命行专征。wéi xiān zhōng liè wèi liè xīng,shì yáo shòu mìng xíng zhuān zhēng。
今上移军复四京,实遵天时协群情。jīn shàng yí jūn fù sì jīng,shí zūn tiān shí xié qún qíng。
不战自可屈人兵,版图悉更郡县名。bù zhàn zì kě qū rén bīng,bǎn tú xī gèng jùn xiàn míng。
蛇荒鸟夷颁朔正,礼乐制度重修明。shé huāng niǎo yí bān shuò zhèng,lǐ lè zhì dù zhòng xiū míng。
漏泉沛泽江海倾,小臣笔力鸿毛轻。lòu quán pèi zé jiāng hǎi qīng,xiǎo chén bǐ lì hóng máo qīng。
愿书诏命奔驿程,涤洗罪眚哀孤茕。yuàn shū zhào mìng bēn yì chéng,dí xǐ zuì shěng āi gū qióng。
霜露所坠皆驩盈,此意一笑从谁评。shuāng lù suǒ zhuì jiē huān yíng,cǐ yì yī xiào cóng shuí píng。
旧游安期丹想成,未须遣鹤来相迎。jiù yóu ān qī dān xiǎng chéng,wèi xū qiǎn hè lái xiāng yíng。
我方居园学长生,后五百岁归蓬瀛。wǒ fāng jū yuán xué zhǎng shēng,hòu wǔ bǎi suì guī péng yíng。

张镃

张镃(1153—1221?)原字时可,因慕郭功甫,故易字功甫,号约斋。南宋文学家,先世成纪(今甘肃天水)人,寓居临安(现浙江杭州),卜居南湖。出身显赫,为宋南渡名将张俊曾孙,刘光世外孙。他又是宋末著名诗词家张炎的曾祖,是张氏家族由武功转向文阶过程中的重要环节。隆兴二年(1164),为大理司直。淳熙年间直秘阁通判婺州。庆元初为司农寺主簿,迁司农寺丞。开禧三年(1207)与谋诛韩侂胄,又欲去宰相史弥远,事泄,于嘉定四年十二月被除名象州编管,卒于是年后。 张镃的作品>>

猜您喜欢

燕坐

张镃

为君刻意五七字,甫壮知心一两人。wèi jūn kè yì wǔ qī zì,fǔ zhuàng zhī xīn yī liǎng rén。
百计纵疏终办此,直疑贾孟是前身。bǎi jì zòng shū zhōng bàn cǐ,zhí yí jiǎ mèng shì qián shēn。

题扇

张镃

梧竹风来玉枕凉,月高偏爱占华堂。wú zhú fēng lái yù zhěn liáng,yuè gāo piān ài zhàn huá táng。
休言境界亲曾有,画出如闻夜气香。xiū yán jìng jiè qīn céng yǒu,huà chū rú wén yè qì xiāng。

次韵徐衡仲饷淮白鱼

张镃

谩浪功名付直钩,谁能鏖战学焚舟。mán làng gōng míng fù zhí gōu,shuí néng áo zhàn xué fén zhōu。
随人不但羹鱼美,解道江?似鹿头。suí rén bù dàn gēng yú měi,jiě dào jiāng shì lù tóu。

春日泛舟南湖因遍游近港坐间书客所携四扇

张镃

远近高低锦树明,直疑春教蝶多情。yuǎn jìn gāo dī jǐn shù míng,zhí yí chūn jiào dié duō qíng。
人间万事思量尽,只好园居过此生。rén jiān wàn shì sī liàng jǐn,zhǐ hǎo yuán jū guò cǐ shēng。

春日泛舟南湖因遍游近港坐间书客所携四扇

张镃

丝簧同上木兰船,细草熏熏柳色天。sī huáng tóng shàng mù lán chuán,xì cǎo xūn xūn liǔ sè tiān。
要是有诗方称此,不然枉作地行仙。yào shì yǒu shī fāng chēng cǐ,bù rán wǎng zuò dì xíng xiān。

春日泛舟南湖因遍游近港坐间书客所携四扇

张镃

先须放棹绕湖游,倒看行云水底浮。xiān xū fàng zhào rào hú yóu,dào kàn xíng yún shuǐ dǐ fú。
客去莫归朝市说,引渠无意作公侯。kè qù mò guī cháo shì shuō,yǐn qú wú yì zuò gōng hóu。

春日泛舟南湖因遍游近港坐间书客所携四扇

张镃

赏玩归来日未斜,门前春水绿杨遮。shǎng wán guī lái rì wèi xié,mén qián chūn shuǐ lǜ yáng zhē。
园亭西畔晴尤好,一色墙头见杏花。yuán tíng xī pàn qíng yóu hǎo,yī sè qiáng tóu jiàn xìng huā。

戏仿

张镃

意懒风前侧帽檐,落梅红在麦修纤。yì lǎn fēng qián cè mào yán,luò méi hóng zài mài xiū xiān。
归家说尽单行处,可奈温香翡翠奁。guī jiā shuō jǐn dān xíng chù,kě nài wēn xiāng fěi cuì lián。

桥亭观月

张镃

全似苍崖涌月轮,暗林横贯一溪明。quán shì cāng yá yǒng yuè lún,àn lín héng guàn yī xī míng。
家中幻出山中景,圯上追凉恰二更。jiā zhōng huàn chū shān zhōng jǐng,yí shàng zhuī liáng qià èr gèng。

方壶

张镃

春在壶中晚更长,众仙相命醉霓觞。chūn zài hú zhōng wǎn gèng zhǎng,zhòng xiān xiāng mìng zuì ní shāng。
戏将龙脑真珠网,搭上周回碧玉廊。xì jiāng lóng nǎo zhēn zhū wǎng,dā shàng zhōu huí bì yù láng。

白头翁鸟

张镃

桧丛幽啭惬新晴,巧好春林百鸟声。guì cóng yōu zhuàn qiè xīn qíng,qiǎo hǎo chūn lín bǎi niǎo shēng。
羽辈误教推皓首,细听多是少年情。yǔ bèi wù jiào tuī hào shǒu,xì tīng duō shì shǎo nián qíng。

暂往嘉兴离桂隐过渡

张镃

侧望山来起复平,横冲波去碧还明。cè wàng shān lái qǐ fù píng,héng chōng bō qù bì hái míng。
谁言身在笱舆上,自是乘风空里行。shuí yán shēn zài gǒu yú shàng,zì shì chéng fēng kōng lǐ xíng。

嘲蝶

张镃

柳外飞飞蛱蝶儿,惠风心性彩云姿。liǔ wài fēi fēi jiá dié ér,huì fēng xīn xìng cǎi yún zī。
终朝守定墙头舞,不得邻家一句诗。zhōng cháo shǒu dìng qiáng tóu wǔ,bù dé lín jiā yī jù shī。

至华藏寺先呈琏长老

张镃

切莫撞钟领众迎,作家相见要情真。qiè mò zhuàng zhōng lǐng zhòng yíng,zuò jiā xiāng jiàn yào qíng zhēn。
亦庵自是优婆塞,知事当人定不瞑。yì ān zì shì yōu pó sāi,zhī shì dāng rén dìng bù míng。

暂归桂隐杂书四首

张镃

风院帘垂飐翠旌,茂阴疏转表新晴。fēng yuàn lián chuí zhǎn cuì jīng,mào yīn shū zhuǎn biǎo xīn qíng。
清和自是常年景,有底今番触拨人。qīng hé zì shì cháng nián jǐng,yǒu dǐ jīn fān chù bō rén。