品读经典 · 传承文明

满江红·其五席上答叶宪

洪适

百计留春,春不住、愁怀填溢。bǎi jì liú chūn,chūn bù zhù chóu huái tián yì。 争如对、宝梳压鬓,翠环铺碧。zhēng rú duì bǎo shū yā bìn,cuì huán pù bì。 紫绶金章都是梦,云庐花坞如何觅。zǐ shòu jīn zhāng dōu shì mèng,yún lú huā wù rú hé mì。 劝金杯、浅笑傍宾筵,须均一。quàn jīn bēi qiǎn xiào bàng bīn yán,xū jūn yī。 前夜月,新离毕。qián yè yuè,xīn lí bì。 收歰雨,呈红日。shōu sè yǔ,chéng hóng rì。 荷主人情厚,五云齐出。hé zhǔ rén qíng hòu,wǔ yún qí chū。 一颗樱桃天付与,数声水调人飘逸。yī kē yīng táo tiān fù yǔ,shù shēng shuǐ diào rén piāo yì。 叹荒园、三月百花残,无踪迹。tàn huāng yuán sān yuè bǎi huā cán,wú zōng jì。

洪适

洪适(1117~1184)南宋金石学家、诗人、词人。初名造,字温伯,又字景温;入仕后改名适,字景伯;晚年自号盘洲老人,饶州鄱阳(今江西省波阳县)人,洪皓长子,累官至尚书右仆射、同中书门下平章事兼枢密使,封魏国公,卒谥文惠。洪适与弟弟洪遵、洪迈皆以文学负盛名,有“鄱阳英气钟三秀”之称。同时,他在金石学方面造诣颇深,与欧阳修、赵明诚并称为宋代金石三大家。 洪适的作品>>

猜您喜欢

春雪再作戏成绝句

洪适

常年穷腊无一白,盈尺冬来已屡书。cháng nián qióng là wú yī bái,yíng chǐ dōng lái yǐ lǚ shū。 底事天公太手熟,又同春絮到阶除。dǐ shì tiān gōng tài shǒu shú,yòu tóng chūn xù dào jiē chú。

次韵车中倦吟二首

洪适

旧国于今作两家,邻翁有酒不能赊。jiù guó yú jīn zuò liǎng jiā,lín wēng yǒu jiǔ bù néng shē。 明朝又逐归鸿去,只有尘埃满一车。míng cháo yòu zhú guī hóng qù,zhǐ yǒu chén āi mǎn yī chē。

次韵车中倦吟二首

洪适

叱驭宁辞历险难,投戈且幸迩遐安。chì yù níng cí lì xiǎn nán,tóu gē qiě xìng ěr xiá ān。 毡车轩簸长危坐,恰似舟行八节滩。zhān chē xuān bǒ zhǎng wēi zuò,qià shì zhōu xíng bā jié tān。

次韵初入东京二首

洪适

乾坤正欲稔天骄,会见降胡款圣朝。qián kūn zhèng yù rěn tiān jiāo,huì jiàn jiàng hú kuǎn shèng cháo。 蓄锐乘机先自治,莫令武库五兵销。xù ruì chéng jī xiān zì zhì,mò lìng wǔ kù wǔ bīng xiāo。

次韵初入东京二首

洪适

五门双阙未央城,碧瓦朱甍云雾生。wǔ mén shuāng quē wèi yāng chéng,bì wǎ zhū méng yún wù shēng。 真主南巡正尝胆,从今瞻仰泰阶平。zhēn zhǔ nán xún zhèng cháng dǎn,cóng jīn zhān yǎng tài jiē píng。

绝句

洪适

宣防瓠子挠西京,向者河堤役不宁。xuān fáng hù zi náo xī jīng,xiàng zhě hé dī yì bù níng。 胡虏任教流就下,始知谈舌误朝廷。hú lǔ rèn jiào liú jiù xià,shǐ zhī tán shé wù cháo tíng。

次韵北使邀观常丰湖

洪适

一派澄湖何处来,鸣桹渔子聚还开。yī pài chéng hú hé chù lái,míng láng yú zi jù hái kāi。 主人甚顾他乡客,莫使归途欠一杯。zhǔ rén shén gù tā xiāng kè,mò shǐ guī tú qiàn yī bēi。

次韵保州闻角

洪适

觉来屈指数修程,历遍中原长短亭。jué lái qū zhǐ shù xiū chéng,lì biàn zhōng yuán zhǎng duǎn tíng。 谁向城头晓鸣角,胡音嘈囋不须听。shuí xiàng chéng tóu xiǎo míng jiǎo,hú yīn cáo zá bù xū tīng。

次韵保州闻角

洪适

胡音嘈囋不须听,整顿征衫待启明。hú yīn cáo zá bù xū tīng,zhěng dùn zhēng shān dài qǐ míng。 已把哀笳变清角,可伤任昧杂韶英。yǐ bǎ āi jiā biàn qīng jiǎo,kě shāng rèn mèi zá sháo yīng。

次韵梁门

洪适

双垒依然柳作阴,故疆行尽倍伤心。shuāng lěi yī rán liǔ zuò yīn,gù jiāng xíng jǐn bèi shāng xīn。 时平且得无争战,苔上戈枪卧绿沈。shí píng qiě dé wú zhēng zhàn,tái shàng gē qiāng wò lǜ shěn。

次韵白沟河

洪适

唐馀画壤愧鸿沟,西闭关门汉道柔。táng yú huà rǎng kuì hóng gōu,xī bì guān mén hàn dào róu。 一自旄头入京洛,至今泉水不东流。yī zì máo tóu rù jīng luò,zhì jīn quán shuǐ bù dōng liú。

燕馆日膳得四雁笼之以归

洪适

提携乘雁脱庖丁,等待他年羽翼成。tí xié chéng yàn tuō páo dīng,děng dài tā nián yǔ yì chéng。 唳月摩云须有便,莫教更作不能鸣。lì yuè mó yún xū yǒu biàn,mò jiào gèng zuò bù néng míng。

次韵杨花二首

洪适

桃花开落不同时,燕子衔泥相伴飞。táo huā kāi luò bù tóng shí,yàn zi xián ní xiāng bàn fēi。 若向章台问春色,可无清泪湿征衣。ruò xiàng zhāng tái wèn chūn sè,kě wú qīng lèi shī zhēng yī。

次韵杨花二首

洪适

官路风轻落絮迷,望中高下杂游丝。guān lù fēng qīng luò xù mí,wàng zhōng gāo xià zá yóu sī。 糁毡拟雪春无际,只有骚人圣得知。sǎn zhān nǐ xuě chūn wú jì,zhǐ yǒu sāo rén shèng dé zhī。

次韵村店得牡丹

洪适

花品称王擅洛京,朱朱白白莫齐名。huā pǐn chēng wáng shàn luò jīng,zhū zhū bái bái mò qí míng。 相逢河朔春将暮,半吐檀心若有情。xiāng féng hé shuò chūn jiāng mù,bàn tǔ tán xīn ruò yǒu qíng。