古诗词

宋史馆检阅所性先生时天彝父挽些

王柏

大专盘物兮刚柔荡摩,五行杂糅兮颛蒙孔多。dà zhuān pán wù xī gāng róu dàng mó,wǔ xíng zá róu xī zhuān méng kǒng duō。
陶一气之奇佹兮奄宇宙之几何,握异采之陆离兮蹇儃佪而逶迤。táo yī qì zhī qí guǐ xī yǎn yǔ zhòu zhī jǐ hé,wò yì cǎi zhī lù lí xī jiǎn chán huí ér wēi yí。
袭正轨之茂则兮耻践迹而循科,御长辕而猎太空兮摧九折之峨峨。xí zhèng guǐ zhī mào zé xī chǐ jiàn jì ér xún kē,yù zhǎng yuán ér liè tài kōng xī cuī jiǔ zhé zhī é é。
孑不群而介立兮众嚣嚣而肆呵,玄虬蹶泥兮浸雄虹于颓波。jié bù qún ér jiè lì xī zhòng xiāo xiāo ér sì hē,xuán qiú jué ní xī jìn xióng hóng yú tuí bō。
陇廉孟娵之莫辨兮世掩掩其层睋,神藐藐而上征兮诉纬繣于太和。lǒng lián mèng jū zhī mò biàn xī shì yǎn yǎn qí céng é,shén miǎo miǎo ér shàng zhēng xī sù wěi huà yú tài hé。
忽修灵之聿皇兮任侏儒之傞傞,咎将谁执兮岂天赋之未薖。hū xiū líng zhī yù huáng xī rèn zhū rú zhī suō suō,jiù jiāng shuí zhí xī qǐ tiān fù zhī wèi kē。
落日下大墅兮慨高风之吟哦,羌若人之莫见兮感生意于庭柯。luò rì xià dà shù xī kǎi gāo fēng zhī yín ó,qiāng ruò rén zhī mò jiàn xī gǎn shēng yì yú tíng kē。
卓丰词兮九里,亘千秋兮不磨。zhuó fēng cí xī jiǔ lǐ,gèn qiān qiū xī bù mó。

王柏

宋婺州金华人,字会之,一字伯会,号长啸,更号鲁斋。王瀚子。少孤,事伯兄甚恭。从黄干门人何基游,质实坚苦。高明绝识,序正诸经。曾为丽泽、上蔡两书院师。工诗善画,著述甚富。卒谥文宪。有《读易记》、《读书记》、《诗辨说》、《天文考》、《地理考》及文集等。 王柏的作品>>

猜您喜欢

呆官人三绝

王柏

呆本非嘉德,如何乐此名。dāi běn fēi jiā dé,rú hé lè cǐ míng。
能于呆外看,方见业之精。néng yú dāi wài kàn,fāng jiàn yè zhī jīng。

题梅

王柏

万物正摇落,梅花独可人。wàn wù zhèng yáo luò,méi huā dú kě rén。
空中三五点,天地便精神。kōng zhōng sān wǔ diǎn,tiān dì biàn jīng shén。

题墨梅

王柏

岁寒无与偶,独抱幽贞长。suì hán wú yǔ ǒu,dú bào yōu zhēn zhǎng。
笔下孤梢瘦,冰花纸上香。bǐ xià gū shāo shòu,bīng huā zhǐ shàng xiāng。

题墨梅

王柏

笔头开造化,花外越精神。bǐ tóu kāi zào huà,huā wài yuè jīng shén。
偃蹇蟉龙表,新梢最可人。yǎn jiǎn liú lóng biǎo,xīn shāo zuì kě rén。

题墨梅

王柏

冰蕤开雪颖,墨妙发孤香。bīng ruí kāi xuě yǐng,mò miào fā gū xiāng。
不袭逃禅印,枝头有异光。bù xí táo chán yìn,zhī tóu yǒu yì guāng。

题墨梅

王柏

穷冬天地闭,万物正雕残。qióng dōng tiān dì bì,wàn wù zhèng diāo cán。
玉立清梢表,天然独耐寒。yù lì qīng shāo biǎo,tiān rán dú nài hán。

题墨梅

王柏

胸中含静操,笔下走寒梢。xiōng zhōng hán jìng cāo,bǐ xià zǒu hán shāo。
一见孤山客,清香尽拆苞。yī jiàn gū shān kè,qīng xiāng jǐn chāi bāo。

题墨梅

王柏

素质天然静,清芬绕鼻根。sù zhì tiān rán jìng,qīng fēn rào bí gēn。
更于翘楚上,一笔起冰魂。gèng yú qiào chǔ shàng,yī bǐ qǐ bīng hún。

题墨梅

王柏

一枝横出晓,霜外数花开。yī zhī héng chū xiǎo,shuāng wài shù huā kāi。
谁识生绡上,清香静处来。shuí shí shēng xiāo shàng,qīng xiāng jìng chù lái。

题流觞图

王柏

东晋群贤事已荒,却于纸上见清狂。dōng jìn qún xián shì yǐ huāng,què yú zhǐ shàng jiàn qīng kuáng。
茂林修竹今何在,一段风流付夕阳。mào lín xiū zhú jīn hé zài,yī duàn fēng liú fù xī yáng。

题浴沂图

王柏

一时言志圣师前,鼓瑟声中三月天。yī shí yán zhì shèng shī qián,gǔ sè shēng zhōng sān yuè tiān。
谁识咏归真乐意,如何却向画图传。shuí shí yǒng guī zhēn lè yì,rú hé què xiàng huà tú chuán。

题长江图三绝

王柏

一目长江万里长,几多兴废要商量。yī mù zhǎng jiāng wàn lǐ zhǎng,jǐ duō xīng fèi yào shāng liàng。
时人莫作画图看,说着源头正可伤。shí rén mò zuò huà tú kàn,shuō zhe yuán tóu zhèng kě shāng。

题长江图三绝

王柏

鱼腹江边八阵图,嶙峋于此岂良谟。yú fù jiāng biān bā zhèn tú,lín xún yú cǐ qǐ liáng mó。
后来浪道长蛇势,用势还须烈丈夫。hòu lái làng dào zhǎng shé shì,yòng shì hái xū liè zhàng fū。

题长江图三绝

王柏

瓜步洲前水最深,几人恃此纵荒淫。guā bù zhōu qián shuǐ zuì shēn,jǐ rén shì cǐ zòng huāng yín。
谁云天意分南北,自是人无混一心。shuí yún tiān yì fēn nán běi,zì shì rén wú hùn yī xīn。

独坐看海棠二绝

王柏

万翠千红各赋形,源源生意到春深。wàn cuì qiān hóng gè fù xíng,yuán yuán shēng yì dào chūn shēn。
谁开锦帐藏妖艳,应是东皇有荡心。shuí kāi jǐn zhàng cáng yāo yàn,yīng shì dōng huáng yǒu dàng xīn。