古诗词

戏赠范元卿

韩元吉

忆昔苕溪醉中语,屈指凄凉十寒暑。yì xī sháo xī zuì zhōng yǔ,qū zhǐ qī liáng shí hán shǔ。
纷纭世事去如云,两鬓苍苍各如许。fēn yún shì shì qù rú yún,liǎng bìn cāng cāng gè rú xǔ。
春风学省数会面,抗袂吁嗟走尘土。chūn fēng xué shěng shù huì miàn,kàng mèi xū jiē zǒu chén tǔ。
我惭屡战不能奇,袖手归来仆旗鼓。wǒ cán lǚ zhàn bù néng qí,xiù shǒu guī lái pū qí gǔ。
喜君射策有新功,双鹄联翩仍一举。xǐ jūn shè cè yǒu xīn gōng,shuāng gǔ lián piān réng yī jǔ。
胡为不上金马门,簿领卑栖犹哙伍。hú wèi bù shàng jīn mǎ mén,bù lǐng bēi qī yóu kuài wǔ。
风前未厌鹔鹴敝,笔下悬玄凤凰吐。fēng qián wèi yàn sù shuāng bì,bǐ xià xuán xuán fèng huáng tǔ。
闽山千里要佳句,应吊双龙一怀古。mǐn shān qiān lǐ yào jiā jù,yīng diào shuāng lóng yī huái gǔ。
元戎好士见此客,定肃弓刀按歌舞。yuán róng hǎo shì jiàn cǐ kè,dìng sù gōng dāo àn gē wǔ。
素英丹荔虽已过,海珍正可罗樽俎。sù yīng dān lì suī yǐ guò,hǎi zhēn zhèng kě luó zūn zǔ。
鹧鸪勾舟木叶堕,秋晚上寒更风雨。zhè gū gōu zhōu mù yè duò,qiū wǎn shàng hán gèng fēng yǔ。
请君彊饭趣归程,莫为梅花思羁旅。qǐng jūn jiàng fàn qù guī chéng,mò wèi méi huā sī jī lǚ。

韩元吉

韩元吉(1118~1187),南宋词人。字无咎,号南涧。汉族,开封雍邱(今河南开封市)人,一作许昌(今属河南)人。韩元吉词多抒发山林情趣,如〔柳梢青〕“云淡秋云“、〔贺新郎〕“病起情怀恶“等。著有《涧泉集》、《涧泉日记》、《南涧甲乙稿》、《南涧诗余》。存词80余首。 韩元吉的作品>>

猜您喜欢

又溪山堂次韵四首

韩元吉

九衢尘土鬓毛苍,只有溪山意味长。jiǔ qú chén tǔ bìn máo cāng,zhǐ yǒu xī shān yì wèi zhǎng。
但得枫林供欸乃,犹胜斗酒博伊凉。dàn dé fēng lín gōng āi nǎi,yóu shèng dòu jiǔ bó yī liáng。

又溪山堂次韵四首

韩元吉

梅子青青杏子红,绕城荷叶已掀风。méi zi qīng qīng xìng zi hóng,rào chéng hé yè yǐ xiān fēng。
莫嫌春尽无花柳,犹得清樽阿堵中。mò xián chūn jǐn wú huā liǔ,yóu dé qīng zūn ā dǔ zhōng。

紫极观二首

韩元吉

小雨轻云却解晴,菰蒲冲浪过船声。xiǎo yǔ qīng yún què jiě qíng,gū pú chōng làng guò chuán shēng。
已无桃李占春事,浓绿满山风更清。yǐ wú táo lǐ zhàn chūn shì,nóng lǜ mǎn shān fēng gèng qīng。

紫极观二首

韩元吉

杨柳花飞杏子新,园林无地可留春。yáng liǔ huā fēi xìng zi xīn,yuán lín wú dì kě liú chūn。
却寻风雨江边路,惭愧烟霞物外人。què xún fēng yǔ jiāng biān lù,cán kuì yān xiá wù wài rén。

汉光武庙

韩元吉

涿郡渔阳此路分,用兵诸将总如神。zhuō jùn yú yáng cǐ lù fēn,yòng bīng zhū jiāng zǒng rú shén。
白头浪说关中事,邓禹当年已笑人。bái tóu làng shuō guān zhōng shì,dèng yǔ dāng nián yǐ xiào rén。

贺子忱抱膝庵二首

韩元吉

紫橐光华稳致身,会看功业上麒麟。zǐ tuó guāng huá wěn zhì shēn,huì kàn gōng yè shàng qí lín。
丈人久误人间世,莫忘他年蕙帐春。zhàng rén jiǔ wù rén jiān shì,mò wàng tā nián huì zhàng chūn。

贺子忱抱膝庵二首

韩元吉

红覆薰笼锦不如,万株相倚占春馀。hóng fù xūn lóng jǐn bù rú,wàn zhū xiāng yǐ zhàn chūn yú。
小窗睡足花阴里,何似天香下玉除。xiǎo chuāng shuì zú huā yīn lǐ,hé shì tiān xiāng xià yù chú。

钓台

韩元吉

璜溪亦有钓鱼人,一笑鹰扬扫战尘。huáng xī yì yǒu diào yú rén,yī xiào yīng yáng sǎo zhàn chén。
不会先生辞汉祖,投竿深坐此江滨。bù huì xiān shēng cí hàn zǔ,tóu gān shēn zuò cǐ jiāng bīn。

答人问易

韩元吉

阴阳妙用表三才,却问阴阳底许来。yīn yáng miào yòng biǎo sān cái,què wèn yīn yáng dǐ xǔ lái。
若识阴阳由动静,何人更作有无猜。ruò shí yīn yáng yóu dòng jìng,hé rén gèng zuò yǒu wú cāi。

铁镜赠仲俨

韩元吉

石门江畔雁山前,芥室遥知更豁然。shí mén jiāng pàn yàn shān qián,jiè shì yáo zhī gèng huō rán。
百鍊精明真是铁,不妨照破野狐禅。bǎi liàn jīng míng zhēn shì tiě,bù fáng zhào pò yě hú chán。

明老惠炭戏以二小诗

韩元吉

雪里难逢送炭人,地炉炙手便生春。xuě lǐ nán féng sòng tàn rén,dì lú zhì shǒu biàn shēng chūn。
酸寒东野真堪笑,解道曲身成直身。suān hán dōng yě zhēn kān xiào,jiě dào qū shēn chéng zhí shēn。

明老惠炭戏以二小诗

韩元吉

道人作喜每逢场,一束乌薪发电光。dào rén zuò xǐ měi féng chǎng,yī shù wū xīn fā diàn guāng。
便使樽前化红袖,不妨笑杀许旌阳。biàn shǐ zūn qián huà hóng xiù,bù fáng xiào shā xǔ jīng yáng。

访吴元鼎如村五首

韩元吉

野竹漫山水漫门,未离城市却如村。yě zhú màn shān shuǐ màn mén,wèi lí chéng shì què rú cūn。
何须更问柴桑陌,三径虽寒菊尚存。hé xū gèng wèn chái sāng mò,sān jìng suī hán jú shàng cún。

访吴元鼎如村五首

韩元吉

我住城南君在西,柴门草长与人齐。wǒ zhù chéng nán jūn zài xī,chái mén cǎo zhǎng yǔ rén qí。
不妨共踏溪津路,日日云山入杖藜。bù fáng gòng tà xī jīn lù,rì rì yún shān rù zhàng lí。

访吴元鼎如村五首

韩元吉

经旬泥潦路难干,烟袅长林雨暗山。jīng xún ní lǎo lù nán gàn,yān niǎo zhǎng lín yǔ àn shān。
常笑诗人愁屋漏,却思寒士与千间。cháng xiào shī rén chóu wū lòu,què sī hán shì yǔ qiān jiān。