古诗词

夏秋积雨岁用大祲长言纪实

卫宗武

四月五月淫涝积,噬啮丘垤吞原隰。sì yuè wǔ yuè yín lào jī,shì niè qiū dié tūn yuán xí。
匪惟为沼荡为陂,万顷秧云泯无迹。fěi wéi wèi zhǎo dàng wèi bēi,wàn qǐng yāng yún mǐn wú jì。
攒鸦联尾空飞翻,化鳌为城难障塞。zǎn yā lián wěi kōng fēi fān,huà áo wèi chéng nán zhàng sāi。
五湖三泖欲贯通,浪接重江势洄潏。wǔ hú sān mǎo yù guàn tōng,làng jiē zhòng jiāng shì huí yù。
茅茨比屋何可存,谷麦千金不论直。máo cí bǐ wū hé kě cún,gǔ mài qiān jīn bù lùn zhí。
懦夫全室葬鱼腹,强者呼俦作蟊贼。nuò fū quán shì zàng yú fù,qiáng zhě hū chóu zuò máo zéi。
闭籴成风牢莫回,劝分有令徒无益。bì dí chéng fēng láo mò huí,quàn fēn yǒu lìng tú wú yì。
间存垄亩护馀苗,曾不什一于千百。jiān cún lǒng mǔ hù yú miáo,céng bù shén yī yú qiān bǎi。
旱赤坚栗刈未齐,晚红䆉稏苞欲实。hàn chì jiān lì yì wèi qí,wǎn hóng bà yà bāo yù shí。
饥农竞喜新谷收,一饱充肠云可必。jī nóng jìng xǐ xīn gǔ shōu,yī bǎo chōng cháng yún kě bì。
夫何八月天瓢倾,其来震荡而飘忽。fū hé bā yuè tiān piáo qīng,qí lái zhèn dàng ér piāo hū。
势如阵马奔不停,银溜浪浪欲穿石。shì rú zhèn mǎ bēn bù tíng,yín liū làng làng yù chuān shí。
直疑群龙翻九河,小山摇撼大山兀。zhí yí qún lóng fān jiǔ hé,xiǎo shān yáo hàn dà shān wù。
须臾泛溢满中庭,平地如渊深计尺。xū yú fàn yì mǎn zhōng tíng,píng dì rú yuān shēn jì chǐ。
明朝清野变白波,浩浩汤汤弥甚昔。míng cháo qīng yě biàn bái bō,hào hào tāng tāng mí shén xī。
积阴为冷不堪收,殆类鸿蒙未开辟。jī yīn wèi lěng bù kān shōu,dài lèi hóng méng wèi kāi pì。
又如历代政昏蒙,熏如宇宙成幽墨。yòu rú lì dài zhèng hūn méng,xūn rú yǔ zhòu chéng yōu mò。
飙旋雾塞昼冥冥,常俾苍生气湮郁。biāo xuán wù sāi zhòu míng míng,cháng bǐ cāng shēng qì yān yù。
檐间点滴无时乾,犹幸滂沱间霂霢。yán jiān diǎn dī wú shí qián,yóu xìng pāng tuó jiān mù mài。
登场惟苦禾耳生,栖亩尚有禾头出。dēng chǎng wéi kǔ hé ěr shēng,qī mǔ shàng yǒu hé tóu chū。
深虞衮衮倾盆来,已坏垂成俱灭没。shēn yú gǔn gǔn qīng pén lái,yǐ huài chuí chéng jù miè méi。
大家盖藏悉已空,犹恐有司徵敛急。dà jiā gài cáng xī yǐ kōng,yóu kǒng yǒu sī zhēng liǎn jí。
若使租无斗斛收,卒岁输官何自给。ruò shǐ zū wú dòu hú shōu,zú suì shū guān hé zì gěi。
贫家薪桂米逾珠,待哺嗷嗷并日食。pín jiā xīn guì mǐ yú zhū,dài bǔ áo áo bìng rì shí。
若使粒价更涌腾,宁不枕藉为沟瘠。ruò shǐ lì jià gèng yǒng téng,níng bù zhěn jí wèi gōu jí。
彼苍亦必悯时艰,忍视斯民至斯极。bǐ cāng yì bì mǐn shí jiān,rěn shì sī mín zhì sī jí。
我念民穷作此歌,歌此能令鬼神泣。wǒ niàn mín qióng zuò cǐ gē,gē cǐ néng lìng guǐ shén qì。
鬼神为我诉之天,天岂不惟民是恤。guǐ shén wèi wǒ sù zhī tiān,tiān qǐ bù wéi mín shì xù。
似闻诰下驱六丁,剪夷水怪歼群慝。shì wén gào xià qū liù dīng,jiǎn yí shuǐ guài jiān qún tè。
怒霆笑电悉屏除,抉云推上红轮日。nù tíng xiào diàn xī píng chú,jué yún tuī shàng hóng lún rì。
更愿阳乌溥至仁,大放光明照幽仄。gèng yuàn yáng wū pǔ zhì rén,dà fàng guāng míng zhào yōu zè。
郁者斯通枉者伸,顿苏民气舒民力。yù zhě sī tōng wǎng zhě shēn,dùn sū mín qì shū mín lì。
洪波卷空九土晞,多稼穰穰登黍稷。hóng bō juǎn kōng jiǔ tǔ xī,duō jià ráng ráng dēng shǔ jì。
庶令千里免阻饥,可反愁邦为乐国。shù lìng qiān lǐ miǎn zǔ jī,kě fǎn chóu bāng wèi lè guó。

卫宗武

卫宗武约公元?年至一二八九年字洪父,(一作淇父)自号九山,嘉兴华亭人。生年不详,卒于元世祖至元二十六年。淳佑间历官尚书郎,出知常州。罢官闲居三十余载,以诗丈自娱。宋亡,不仕。宗武著有《秋声集》八卷,《国史经籍志》传于世。诗文气韵冲澹,有萧然自得之趣。 卫宗武的作品>>

猜您喜欢

题画轴卷后

卫宗武

林阜玉参差,寒乌千万斯。lín fù yù cān chà,hán wū qiān wàn sī。
直疑飞绕处,错认月明枝。zhí yí fēi rào chù,cuò rèn yuè míng zhī。

蜘蛛

卫宗武

经纬智何多,网张犹设罗。jīng wěi zhì hé duō,wǎng zhāng yóu shè luó。
但知为物阱,更有物谁何。dàn zhī wèi wù jǐng,gèng yǒu wù shuí hé。

卫宗武

为巢倒悬树,窍窍自成房。wèi cháo dào xuán shù,qiào qiào zì chéng fáng。
螫人虽有毒,终为人所伤。shì rén suī yǒu dú,zhōng wèi rén suǒ shāng。

蝇虎

卫宗武

状有类蛛蝥,见物常勇投。zhuàng yǒu lèi zhū máo,jiàn wù cháng yǒng tóu。
奋身如虎猛,所得亦蝇头。fèn shēn rú hǔ měng,suǒ dé yì yíng tóu。

咏蝇

卫宗武

营营止于棘,或赤而或黑。yíng yíng zhǐ yú jí,huò chì ér huò hēi。
皓皓染成污,奸魂并佞魄。hào hào rǎn chéng wū,jiān hún bìng nìng pò。

卫宗武

本从腐草生,聚为寒士灯。běn cóng fǔ cǎo shēng,jù wèi hán shì dēng。
一朝书课效,功宁不汝矜。yī cháo shū kè xiào,gōng níng bù rǔ jīn。

绝交

卫宗武

北山有鸣鸮,不洁而嗤凤。běi shān yǒu míng xiāo,bù jié ér chī fèng。
宜下绝交书,埙篪非伯仲。yí xià jué jiāo shū,xūn chí fēi bó zhòng。

次韵赋蜡梅

卫宗武

将到穷冬寂寞乡,谁知花事未渠央。jiāng dào qióng dōng jì mò xiāng,shuí zhī huā shì wèi qú yāng。
最怜剪蜡翻新样,却笑烧铅作素妆。zuì lián jiǎn là fān xīn yàng,què xiào shāo qiān zuò sù zhuāng。

次韵赋蜡梅

卫宗武

能向早梅前独秀,何妨秋卉后才香。néng xiàng zǎo méi qián dú xiù,hé fáng qiū huì hòu cái xiāng。
只嫌一种开何晚,直待东风为发扬。zhǐ xián yī zhǒng kāi hé wǎn,zhí dài dōng fēng wèi fā yáng。

和咏梅

卫宗武

独占东风第一筹,孤芳不与众芳侔。dú zhàn dōng fēng dì yī chóu,gū fāng bù yǔ zhòng fāng móu。
飘零犹待调金鼎,未逐凡花浪蕊休。piāo líng yóu dài diào jīn dǐng,wèi zhú fán huā làng ruǐ xiū。

和咏梅

卫宗武

点检春工首到梅,枝枝羞涩未全开。diǎn jiǎn chūn gōng shǒu dào méi,zhī zhī xiū sè wèi quán kāi。
试看诗句相料理,换得清香入梦来。shì kàn shī jù xiāng liào lǐ,huàn dé qīng xiāng rù mèng lái。

和咏梅

卫宗武

年前疏秀明于雪,年后芬敷蓊若云。nián qián shū xiù míng yú xuě,nián hòu fēn fū wěng ruò yún。
有色有香尤耐久,十分春事占三分。yǒu sè yǒu xiāng yóu nài jiǔ,shí fēn chūn shì zhàn sān fēn。

春日

卫宗武

天公要与物为春,人事纷纷蔼若云。tiān gōng yào yǔ wù wèi chūn,rén shì fēn fēn ǎi ruò yún。
锦绣山川谁管领,只应鱼鸟得平分。jǐn xiù shān chuān shuí guǎn lǐng,zhǐ yīng yú niǎo dé píng fēn。

和海棠韵

卫宗武

鬓雾鬟云衬脸红,嫣然一笑倚春风。bìn wù huán yún chèn liǎn hóng,yān rán yī xiào yǐ chūn fēng。
直疑倾国倾城魄,聚入此花颜色中。zhí yí qīng guó qīng chéng pò,jù rù cǐ huā yán sè zhōng。

为慈上人赋云溪

卫宗武

油然出岫擘晴绵,点缀青空水接天。yóu rán chū xiù bāi qíng mián,diǎn zhuì qīng kōng shuǐ jiē tiān。
心迹两闲无俗累,静观飞跃乐鱼鸢。xīn jì liǎng xián wú sú lèi,jìng guān fēi yuè lè yú yuān。