古诗词

寿南塘八月生朝

卫宗武

一年最好八月月,此月迥与寻常别。yī nián zuì hǎo bā yuè yuè,cǐ yuè jiǒng yǔ xún cháng bié。
君于厥月乃诞弥,天一之精所凝结。jūn yú jué yuè nǎi dàn mí,tiān yī zhī jīng suǒ níng jié。
涵精毓秀宜不凡,神如秋水肤如雪。hán jīng yù xiù yí bù fán,shén rú qiū shuǐ fū rú xuě。
蜚英腾茂载宦途,所至光明而炜晔。fēi yīng téng mào zài huàn tú,suǒ zhì guāng míng ér wěi yè。
一帘莹彻照今古,妙凝夜气冰霜洁。yī lián yíng chè zhào jīn gǔ,miào níng yè qì bīng shuāng jié。
芬芳满腹贮天香,吐出篇章更奇绝。fēn fāng mǎn fù zhù tiān xiāng,tǔ chū piān zhāng gèng qí jué。
所存者厚养者深,晚岁丰姿尤发越。suǒ cún zhě hòu yǎng zhě shēn,wǎn suì fēng zī yóu fā yuè。
不知何物敢相干,屡月光华似消歇。bù zhī hé wù gǎn xiāng gàn,lǚ yuè guāng huá shì xiāo xiē。
直疑苍狗互掩蔽,恨无长躯可手抉。zhí yí cāng gǒu hù yǎn bì,hèn wú zhǎng qū kě shǒu jué。
又类妖蟆初啖饼,恨无利剑可歼厥。yòu lèi yāo má chū dàn bǐng,hèn wú lì jiàn kě jiān jué。
一朝天为扫妖邪,银轮烂烂仍高揭。yī cháo tiān wèi sǎo yāo xié,yín lún làn làn réng gāo jiē。
久嗟湮晦忽清明,俨若身居广寒阙。jiǔ jiē yān huì hū qīng míng,yǎn ruò shēn jū guǎng hán quē。
相将诞节纪祥弧,连夕金波倍澄澈。xiāng jiāng dàn jié jì xiáng hú,lián xī jīn bō bèi chéng chè。
谁云弦望有盈亏,须知本体原无缺。shuí yún xián wàng yǒu yíng kuī,xū zhī běn tǐ yuán wú quē。
满堂子女竞称觞,比似常年更欢悦。mǎn táng zi nǚ jìng chēng shāng,bǐ shì cháng nián gèng huān yuè。
月中自有药长生,不劳复问长生诀。yuè zhōng zì yǒu yào zhǎng shēng,bù láo fù wèn zhǎng shēng jué。
从今夜夜长辉光,年年月月无磨折。cóng jīn yè yè zhǎng huī guāng,nián nián yuè yuè wú mó zhé。
刀圭无惜惠仝人,使我颓龄起疲苶。dāo guī wú xī huì tóng rén,shǐ wǒ tuí líng qǐ pí nié。

卫宗武

卫宗武约公元?年至一二八九年字洪父,(一作淇父)自号九山,嘉兴华亭人。生年不详,卒于元世祖至元二十六年。淳佑间历官尚书郎,出知常州。罢官闲居三十余载,以诗丈自娱。宋亡,不仕。宗武著有《秋声集》八卷,《国史经籍志》传于世。诗文气韵冲澹,有萧然自得之趣。 卫宗武的作品>>

猜您喜欢

题画轴卷后

卫宗武

林阜玉参差,寒乌千万斯。lín fù yù cān chà,hán wū qiān wàn sī。
直疑飞绕处,错认月明枝。zhí yí fēi rào chù,cuò rèn yuè míng zhī。

蜘蛛

卫宗武

经纬智何多,网张犹设罗。jīng wěi zhì hé duō,wǎng zhāng yóu shè luó。
但知为物阱,更有物谁何。dàn zhī wèi wù jǐng,gèng yǒu wù shuí hé。

卫宗武

为巢倒悬树,窍窍自成房。wèi cháo dào xuán shù,qiào qiào zì chéng fáng。
螫人虽有毒,终为人所伤。shì rén suī yǒu dú,zhōng wèi rén suǒ shāng。

蝇虎

卫宗武

状有类蛛蝥,见物常勇投。zhuàng yǒu lèi zhū máo,jiàn wù cháng yǒng tóu。
奋身如虎猛,所得亦蝇头。fèn shēn rú hǔ měng,suǒ dé yì yíng tóu。

咏蝇

卫宗武

营营止于棘,或赤而或黑。yíng yíng zhǐ yú jí,huò chì ér huò hēi。
皓皓染成污,奸魂并佞魄。hào hào rǎn chéng wū,jiān hún bìng nìng pò。

卫宗武

本从腐草生,聚为寒士灯。běn cóng fǔ cǎo shēng,jù wèi hán shì dēng。
一朝书课效,功宁不汝矜。yī cháo shū kè xiào,gōng níng bù rǔ jīn。

绝交

卫宗武

北山有鸣鸮,不洁而嗤凤。běi shān yǒu míng xiāo,bù jié ér chī fèng。
宜下绝交书,埙篪非伯仲。yí xià jué jiāo shū,xūn chí fēi bó zhòng。

次韵赋蜡梅

卫宗武

将到穷冬寂寞乡,谁知花事未渠央。jiāng dào qióng dōng jì mò xiāng,shuí zhī huā shì wèi qú yāng。
最怜剪蜡翻新样,却笑烧铅作素妆。zuì lián jiǎn là fān xīn yàng,què xiào shāo qiān zuò sù zhuāng。

次韵赋蜡梅

卫宗武

能向早梅前独秀,何妨秋卉后才香。néng xiàng zǎo méi qián dú xiù,hé fáng qiū huì hòu cái xiāng。
只嫌一种开何晚,直待东风为发扬。zhǐ xián yī zhǒng kāi hé wǎn,zhí dài dōng fēng wèi fā yáng。

和咏梅

卫宗武

独占东风第一筹,孤芳不与众芳侔。dú zhàn dōng fēng dì yī chóu,gū fāng bù yǔ zhòng fāng móu。
飘零犹待调金鼎,未逐凡花浪蕊休。piāo líng yóu dài diào jīn dǐng,wèi zhú fán huā làng ruǐ xiū。

和咏梅

卫宗武

点检春工首到梅,枝枝羞涩未全开。diǎn jiǎn chūn gōng shǒu dào méi,zhī zhī xiū sè wèi quán kāi。
试看诗句相料理,换得清香入梦来。shì kàn shī jù xiāng liào lǐ,huàn dé qīng xiāng rù mèng lái。

和咏梅

卫宗武

年前疏秀明于雪,年后芬敷蓊若云。nián qián shū xiù míng yú xuě,nián hòu fēn fū wěng ruò yún。
有色有香尤耐久,十分春事占三分。yǒu sè yǒu xiāng yóu nài jiǔ,shí fēn chūn shì zhàn sān fēn。

春日

卫宗武

天公要与物为春,人事纷纷蔼若云。tiān gōng yào yǔ wù wèi chūn,rén shì fēn fēn ǎi ruò yún。
锦绣山川谁管领,只应鱼鸟得平分。jǐn xiù shān chuān shuí guǎn lǐng,zhǐ yīng yú niǎo dé píng fēn。

和海棠韵

卫宗武

鬓雾鬟云衬脸红,嫣然一笑倚春风。bìn wù huán yún chèn liǎn hóng,yān rán yī xiào yǐ chūn fēng。
直疑倾国倾城魄,聚入此花颜色中。zhí yí qīng guó qīng chéng pò,jù rù cǐ huā yán sè zhōng。

为慈上人赋云溪

卫宗武

油然出岫擘晴绵,点缀青空水接天。yóu rán chū xiù bāi qíng mián,diǎn zhuì qīng kōng shuǐ jiē tiān。
心迹两闲无俗累,静观飞跃乐鱼鸢。xīn jì liǎng xián wú sú lèi,jìng guān fēi yuè lè yú yuān。