古诗词

挽船

李石

群儿生长轻江湖,上船下船谁使驱。qún ér shēng zhǎng qīng jiāng hú,shàng chuán xià chuán shuí shǐ qū。
江牵百丈沙水涩,岸上风雪兼泥涂。jiāng qiān bǎi zhàng shā shuǐ sè,àn shàng fēng xuě jiān ní tú。
下循枯苇鹅鸭乱,上控绝壁猿猱呼。xià xún kū wěi é yā luàn,shàng kòng jué bì yuán náo hū。
可怜进寸得退尺,挽脚不住头欲扶。kě lián jìn cùn dé tuì chǐ,wǎn jiǎo bù zhù tóu yù fú。
均之两两穷性命,我自有罪非尔辜。jūn zhī liǎng liǎng qióng xìng mìng,wǒ zì yǒu zuì fēi ěr gū。
二年学省一不补,天子幸赦怜其愚。èr nián xué shěng yī bù bǔ,tiān zi xìng shè lián qí yú。
一船放归小如叶,满载岂有海上珠。yī chuán fàng guī xiǎo rú yè,mǎn zài qǐ yǒu hǎi shàng zhū。
琴书之外求长物,去时未有来时无。qín shū zhī wài qiú zhǎng wù,qù shí wèi yǒu lái shí wú。
尔曹怜我共努力,归路尚远天西隅。ěr cáo lián wǒ gòng nǔ lì,guī lù shàng yuǎn tiān xī yú。
泊船且醉花柳岸,为尔尚肯满眼沽。pō chuán qiě zuì huā liǔ àn,wèi ěr shàng kěn mǎn yǎn gū。

李石

宋资州资阳人,字知几,号方舟。高宗绍兴二十一年进士。孝宗乾道中,以荐任太学博士。因直言径行,不附权贵,出主石室。蜀人从学者如云,闽越之士亦万里而往,刻石题诸生名者几千人。后为成都倅。时作山水小笔,风调远俗。卒年七十余。有《方舟易说》、《方舟集》、《续博物志》等。 李石的作品>>

猜您喜欢

秋月二首

李石

夜榻近虚檐,独卧玉蟾冷。yè tà jìn xū yán,dú wò yù chán lěng。
梧桐气先夺,端不碍清影。wú tóng qì xiān duó,duān bù ài qīng yǐng。

秋月二首

李石

江草半黄落,江雨催授衣。jiāng cǎo bàn huáng luò,jiāng yǔ cuī shòu yī。
衣中有断线,客子秋念归。yī zhōng yǒu duàn xiàn,kè zi qiū niàn guī。

感事

李石

一水遮金骑,诸州办甲衣。yī shuǐ zhē jīn qí,zhū zhōu bàn jiǎ yī。
书生投笔砚,随口说兵机。shū shēng tóu bǐ yàn,suí kǒu shuō bīng jī。

感事

李石

老大年光迫,纤花又一春。lǎo dà nián guāng pò,xiān huā yòu yī chūn。
鹊占风外岁,鸡唱雨中晨。què zhàn fēng wài suì,jī chàng yǔ zhōng chén。

感事

李石

一径清如扫,柴门霁影多。yī jìng qīng rú sǎo,chái mén jì yǐng duō。
苔莓因鹤啄,非是客经过。tái méi yīn hè zhuó,fēi shì kè jīng guò。

感事

李石

三起复三眠,吹花涨雨烟。sān qǐ fù sān mián,chuī huā zhǎng yǔ yān。
浮萍增采色,轻压绿池莲。fú píng zēng cǎi sè,qīng yā lǜ chí lián。

感事

李石

苔扫弥旬雨,花开数日晴。tái sǎo mí xún yǔ,huā kāi shù rì qíng。
蝶轻矜鬼翅,莺巧学僮声。dié qīng jīn guǐ chì,yīng qiǎo xué tóng shēng。

感事

李石

缀缀复翘翘,金丝并玉条。zhuì zhuì fù qiào qiào,jīn sī bìng yù tiáo。
酴醾与杨柳,结托上青霄。tú mí yǔ yáng liǔ,jié tuō shàng qīng xiāo。

感事

李石

踏碓村舂急,缫车并舍忙。tà duì cūn chōng jí,sāo chē bìng shě máng。
雀桃红缀吻,莺粟碧成囊。què táo hóng zhuì wěn,yīng sù bì chéng náng。

感事

李石

茶寇征商急,偷生蔽绿林。chá kòu zhēng shāng jí,tōu shēng bì lǜ lín。
江湖自有备,盗贼岂初心。jiāng hú zì yǒu bèi,dào zéi qǐ chū xīn。

感事

李石

近日江西将,常兵已骇闻。jìn rì jiāng xī jiāng,cháng bīng yǐ hài wén。
不知蜂虿陈,敢抗虎貔军。bù zhī fēng chài chén,gǎn kàng hǔ pí jūn。

感事

李石

请借三分势,仍分七路兵。qǐng jiè sān fēn shì,réng fēn qī lù bīng。
是儿虽乳臭,莫近吕蒙营。shì ér suī rǔ chòu,mò jìn lǚ méng yíng。

黎厅相并栽柏生意可喜

李石

一级寒阶不尽登,齐腰立雪我何能。yī jí hán jiē bù jǐn dēng,qí yāo lì xuě wǒ hé néng。
庭前柏树君知否,便是西来两代僧。tíng qián bǎi shù jūn zhī fǒu,biàn shì xī lái liǎng dài sēng。

眉州郡圃种稚柏三千

李石

三千稚翠绕池亭,他日摩挲考岁星。sān qiān zhì cuì rào chí tíng,tā rì mó sā kǎo suì xīng。
为语邦人须耐久,春红何必似冬青。wèi yǔ bāng rén xū nài jiǔ,chūn hóng hé bì shì dōng qīng。

彭州送花

李石

市上芳菲小洛阳,谁家细马走红妆。shì shàng fāng fēi xiǎo luò yáng,shuí jiā xì mǎ zǒu hóng zhuāng。
名花未恨东风老,只恨先生两鬓霜。míng huā wèi hèn dōng fēng lǎo,zhǐ hèn xiān shēng liǎng bìn shuāng。