古诗词

舟中示开并寄圆

李石

三年独客思亲泪,洒作钱塘大江水。sān nián dú kè sī qīn lèi,sǎ zuò qián táng dà jiāng shuǐ。
却乘此水得西归,两泪急收成一喜。què chéng cǐ shuǐ dé xī guī,liǎng lèi jí shōu chéng yī xǐ。
庾公楼下江月春,拍手中流逢小麟。yǔ gōng lóu xià jiāng yuè chūn,pāi shǒu zhōng liú féng xiǎo lín。
骎骎逼人出瘦骨,懔懔似我今长身。qīn qīn bī rén chū shòu gǔ,lǐn lǐn shì wǒ jīn zhǎng shēn。
夜船灯火无乃是,犹似梦中论梦事。yè chuán dēng huǒ wú nǎi shì,yóu shì mèng zhōng lùn mèng shì。
小鹏有翅未能来,独学膺门想憔悴。xiǎo péng yǒu chì wèi néng lái,dú xué yīng mén xiǎng qiáo cuì。
一官外物等去留,来未足喜去莫忧。yī guān wài wù děng qù liú,lái wèi zú xǐ qù mò yōu。
齑盐敢有去国恨,菽水未免还家羞。jī yán gǎn yǒu qù guó hèn,shū shuǐ wèi miǎn hái jiā xiū。
峡江之人走云雨,送船迎船闻叠鼓。xiá jiāng zhī rén zǒu yún yǔ,sòng chuán yíng chuán wén dié gǔ。
君不见并舍紫薇郎,颇愿生还见乡土。jūn bù jiàn bìng shě zǐ wēi láng,pǒ yuàn shēng hái jiàn xiāng tǔ。
我今归来四壁空,两窗万轴南北风。wǒ jīn guī lái sì bì kōng,liǎng chuāng wàn zhóu nán běi fēng。
杜门忍饥吾与汝,文字穮蓘祈年丰。dù mén rěn jī wú yǔ rǔ,wén zì biāo gǔn qí nián fēng。

李石

宋资州资阳人,字知几,号方舟。高宗绍兴二十一年进士。孝宗乾道中,以荐任太学博士。因直言径行,不附权贵,出主石室。蜀人从学者如云,闽越之士亦万里而往,刻石题诸生名者几千人。后为成都倅。时作山水小笔,风调远俗。卒年七十余。有《方舟易说》、《方舟集》、《续博物志》等。 李石的作品>>

猜您喜欢

题李都画枯木

李石

毫端看运斤,笔老木亦老。háo duān kàn yùn jīn,bǐ lǎo mù yì lǎo。
莫画春风枝,秋来厌枯槁。mò huà chūn fēng zhī,qiū lái yàn kū gǎo。

次韵赵荣州题芦雁画

李石

毕弋横前路,江湖寄此身。bì yì héng qián lù,jiāng hú jì cǐ shēn。
平沙下双雁,不见问津人。píng shā xià shuāng yàn,bù jiàn wèn jīn rén。

水仙花二首

李石

碧云玉搔头,对景山月皎。bì yún yù sāo tóu,duì jǐng shān yuè jiǎo。
霜静在更深,风香我先晓。shuāng jìng zài gèng shēn,fēng xiāng wǒ xiān xiǎo。

水仙花二首

李石

肌肤剪秋水,垂云出龙宫。jī fū jiǎn qiū shuǐ,chuí yún chū lóng gōng。
我意得子佩,笑许无言中。wǒ yì dé zi pèi,xiào xǔ wú yán zhōng。

叱驭桥

李石

鸾凤飞缘壁,虹蜺下饮溪。luán fèng fēi yuán bì,hóng ní xià yǐn xī。
一家蛮瘴里,九折夕阳西。yī jiā mán zhàng lǐ,jiǔ zhé xī yáng xī。

谒武侯庙

李石

此地蛟龙伏,中原蛇豕多。cǐ dì jiāo lóng fú,zhōng yuán shé shǐ duō。
借君白羽扇,万马饮黄河。jiè jūn bái yǔ shàn,wàn mǎ yǐn huáng hé。

蜡梅二首

李石

黄昏澹烟晴,风健香骨透。huáng hūn dàn yān qíng,fēng jiàn xiāng gǔ tòu。
炼金呈赤心,山月惜孤瘦。liàn jīn chéng chì xīn,shān yuè xī gū shòu。

蜡梅二首

李石

莫学卧鬓花,娇黄媚粉额。mò xué wò bìn huā,jiāo huáng mèi fěn é。
仙官道家妆,静处立标格。xiān guān dào jiā zhuāng,jìng chù lì biāo gé。

鸡鸣关

李石

关路入云平,泥涂自送迎。guān lù rù yún píng,ní tú zì sòng yíng。
书生无马癖,客子效鸡鸣。shū shēng wú mǎ pǐ,kè zi xiào jī míng。

次韵张当进题神君庙

李石

桂楫方东泛,荷衣已出尘。guì jí fāng dōng fàn,hé yī yǐ chū chén。
曲江寻相业,犹是姓张人。qū jiāng xún xiāng yè,yóu shì xìng zhāng rén。

子夜春歌二绝

李石

新挑锦字书,倒指岁月远。xīn tiāo jǐn zì shū,dào zhǐ suì yuè yuǎn。
愁眉要深黛,灯花已堪剪。chóu méi yào shēn dài,dēng huā yǐ kān jiǎn。

子夜春歌二绝

李石

瘦玉薄薄衫,晕灯和月冷。shòu yù báo báo shān,yūn dēng hé yuè lěng。
独夜不禁春,梨花碎帘影。dú yè bù jìn chūn,lí huā suì lián yǐng。

题苏氏巽风阁

李石

巽风起东南,大地万物小。xùn fēng qǐ dōng nán,dà dì wàn wù xiǎo。
吴门共延瞩,匹练横江表。wú mén gòng yán zhǔ,pǐ liàn héng jiāng biǎo。

扇子诗

李石

雨挹春红浅,风酣晚蕊稠。yǔ yì chūn hóng qiǎn,fēng hān wǎn ruǐ chóu。
看花不着意,何事亦关愁。kàn huā bù zhe yì,hé shì yì guān chóu。

扇子诗

李石

斯文悔少作,自谓老更工。sī wén huǐ shǎo zuò,zì wèi lǎo gèng gōng。
不是舍人样,合住此山中。bù shì shě rén yàng,hé zhù cǐ shān zhōng。