古诗词

夜与疏山清公对语因设果供戏成长句

韩驹

落叶屑窣鸣风廊,四无人声夜未央。luò yè xiè sū míng fēng láng,sì wú rén shēng yè wèi yāng。
道人过我谈真常,客舍有底相迎将。dào rén guò wǒ tán zhēn cháng,kè shě yǒu dǐ xiāng yíng jiāng。
竹炉篝火曲木床,乌桕为烛枫脂香。zhú lú gōu huǒ qū mù chuáng,wū jiù wèi zhú fēng zhī xiāng。
青梨累累饤坐光,黄甘十子近著霜。qīng lí lèi lèi dìng zuò guāng,huáng gān shí zi jìn zhù shuāng。
醯梅蜜杏经年藏,红糁缀枝加柘浆。xī méi mì xìng jīng nián cáng,hóng sǎn zhuì zhī jiā zhè jiāng。
莼藕藷芋蘘荷姜,堆盘满桉次第尝。chún ǒu shǔ yù ráng hé jiāng,duī pán mǎn ān cì dì cháng。
忆初见翁修水旁,转头八十须眉苍。yì chū jiàn wēng xiū shuǐ páng,zhuǎn tóu bā shí xū méi cāng。
尔时尊宿略丧亡,屹如枞桧老不僵。ěr shí zūn sù lüè sàng wáng,yì rú cōng guì lǎo bù jiāng。
而我昔漫参朝行,十年投闲坐老狂。ér wǒ xī màn cān cháo xíng,shí nián tóu xián zuò lǎo kuáng。
人生一梦炊黄粱,诸法本闲人自忙。rén shēng yī mèng chuī huáng liáng,zhū fǎ běn xián rén zì máng。
况今世故甚扰攘,与翁幸憩菩提坊。kuàng jīn shì gù shén rǎo rǎng,yǔ wēng xìng qì pú tí fāng。
夜阑一酌馀甘汤,他年此乐不可忘。yè lán yī zhuó yú gān tāng,tā nián cǐ lè bù kě wàng。

韩驹

宋仙井监人,字子苍,号陵阳先生。徽宗政和初,以献颂补假将仕郎,召试,赐进士出身,除秘书省正字。累官著作郎,校正御前文籍,与三馆士分撰亲祠明堂、圆坛、方泽等乐曲。迁中书舍人,寻兼权直学士院,制词简重,为时所推。高宗即位,知江州。卒于抚州。尝从苏辙学,诗似储光羲。有《陵阳集》。 韩驹的作品>>

猜您喜欢

题花光长老画

韩驹

晓出花光寺,云沙照眼新。xiǎo chū huā guāng sì,yún shā zhào yǎn xīn。
归来看图画,借问若为真。guī lái kàn tú huà,jiè wèn ruò wèi zhēn。

题花光长老画

韩驹

昨欲浮湘去,褰裳望九疑。zuó yù fú xiāng qù,qiān shang wàng jiǔ yí。
清湘今入手,一棹更何之。qīng xiāng jīn rù shǒu,yī zhào gèng hé zhī。

留别馆中诸公

韩驹

暂谪人间去,群仙莫浪猜。zàn zhé rén jiān qù,qún xiān mò làng cāi。
尘缘吾未断,不是薄蓬莱。chén yuán wú wèi duàn,bù shì báo péng lái。

梅花八首其三

韩驹

的皪林间白,风霜莫浪催。de lì lín jiān bái,fēng shuāng mò làng cuī。
江南春不雪,似是一枝梅。jiāng nán chūn bù xuě,shì shì yī zhī méi。

梅花八首其三

韩驹

雪里寻梅蕊,多应傍水开。xuě lǐ xún méi ruǐ,duō yīng bàng shuǐ kāi。
那知是花处,但觅暗香来。nà zhī shì huā chù,dàn mì àn xiāng lái。

梅花八首其三

韩驹

江南岁晚雪漫漫,涧谷梅花巧耐寒。jiāng nán suì wǎn xuě màn màn,jiàn gǔ méi huā qiǎo nài hán。
幸有幽香当供给,不辞三载滞西安。xìng yǒu yōu xiāng dāng gōng gěi,bù cí sān zài zhì xī ān。

梅花八首其三

韩驹

云根细路绕溪斜,日出烟销水见沙。yún gēn xì lù rào xī xié,rì chū yān xiāo shuǐ jiàn shā。
只度关山魂已断,何须疏雨湿梅花。zhǐ dù guān shān hún yǐ duàn,hé xū shū yǔ shī méi huā。

梅花八首其三

韩驹

篮舆晓入关山路,玉节珠幡次第开。lán yú xiǎo rù guān shān lù,yù jié zhū fān cì dì kāi。
白发微官何用许,似怜身出道山来。bái fā wēi guān hé yòng xǔ,shì lián shēn chū dào shān lái。

送僧化宁吴中行脚

韩驹

我欲游京口,浮家未有船。wǒ yù yóu jīng kǒu,fú jiā wèi yǒu chuán。
羡君无一物,篷底曲肱眠。xiàn jūn wú yī wù,péng dǐ qū gōng mián。

送僧化宁吴中行脚

韩驹

渡水穿云去,神光触处开。dù shuǐ chuān yún qù,shén guāng chù chù kāi。
隔江如有得,飞锡早归来。gé jiāng rú yǒu dé,fēi xī zǎo guī lái。

避贼严阳山次蜀僧清雅韵

韩驹

苦菜敷新叶,高槐偃旧枝。kǔ cài fū xīn yè,gāo huái yǎn jiù zhī。
三生草庵主,故与此山期。sān shēng cǎo ān zhǔ,gù yǔ cǐ shān qī。

避贼严阳山次蜀僧清雅韵

韩驹

乱离多探报,荒僻少知闻。luàn lí duō tàn bào,huāng pì shǎo zhī wén。
白发如荒草,秋来不可耘。bái fā rú huāng cǎo,qiū lái bù kě yún。

示圭上人

韩驹

自识云门老,经时水石间。zì shí yún mén lǎo,jīng shí shuǐ shí jiān。
尚嫌闻法少,随度七闽山。shàng xián wén fǎ shǎo,suí dù qī mǐn shān。

嘲蚊

韩驹

物微深可悯,畏雨复兼风。wù wēi shēn kě mǐn,wèi yǔ fù jiān fēng。
适见传呼宠,俄成扑地空。shì jiàn chuán hū chǒng,é chéng pū dì kōng。

嘲蝉

韩驹

资身惟朽壤,得意只繁阴。zī shēn wéi xiǔ rǎng,dé yì zhǐ fán yīn。
浪自声凄急,人谁听汝音。làng zì shēng qī jí,rén shuí tīng rǔ yīn。