古诗词

范丞相生日

吴芾

天启中兴运,时生间世人。tiān qǐ zhōng xīng yùn,shí shēng jiān shì rén。
岘山钟气象,汉水赋精神。xiàn shān zhōng qì xiàng,hàn shuǐ fù jīng shén。
文采倾场屋,声猷耸缙绅。wén cǎi qīng chǎng wū,shēng yóu sǒng jìn shēn。
千言医国策,一日致君身。qiān yán yī guó cè,yī rì zhì jūn shēn。
平步登黄阁,孤忠结紫宸。píng bù dēng huáng gé,gū zhōng jié zǐ chén。
圣心资启沃,帝业赖经纶。shèng xīn zī qǐ wò,dì yè lài jīng lún。
嶷嶷文章伯,堂堂社稷臣。yí yí wén zhāng bó,táng táng shè jì chén。
威名腾异域,德泽遍斯民。wēi míng téng yì yù,dé zé biàn sī mín。
相越风流在,归秦意气伸。xiāng yuè fēng liú zài,guī qín yì qì shēn。
有才俱擢用,靡事不咨询。yǒu cái jù zhuó yòng,mí shì bù zī xún。
十载空天路,三年泽国滨。shí zài kōng tiān lù,sān nián zé guó bīn。
宵衣方念远,皂盖且行春。xiāo yī fāng niàn yuǎn,zào gài qiě xíng chūn。
令下人咸喜,风行俗自淳。lìng xià rén xián xǐ,fēng xíng sú zì chún。
一方新沐惠,四海旧依仁。yī fāng xīn mù huì,sì hǎi jiù yī rén。
伫见飞还诏,重烦秉国钧。zhù jiàn fēi hái zhào,zhòng fán bǐng guó jūn。
从容扶日毂,慷慨扫边尘。cóng róng fú rì gǔ,kāng kǎi sǎo biān chén。
为相贤如此,当朝信绝伦。wèi xiāng xián rú cǐ,dāng cháo xìn jué lún。
邦人逢诞日,和气满城闉。bāng rén féng dàn rì,hé qì mǎn chéng yīn。
贵极才三纪,冬来始浃辰。guì jí cái sān jì,dōng lái shǐ jiā chén。
愿随灵寿杖,千岁阅庄椿。yuàn suí líng shòu zhàng,qiān suì yuè zhuāng chūn。

吴芾

宋台州仙居人,字明可,号湖山居士。高宗绍兴二年进士。为秘书省正字,以不附秦桧,出为处、婺、越三州通判。后除殿中侍御史,力主高宗亲征。孝宗即位,历知婺州、绍兴、临安,累迁吏部侍郎。以刚直见忌,求去。以龙图阁直学士致仕。卒谥康肃。有《湖山集》。 吴芾的作品>>

猜您喜欢

又陈伯明知郡远寄诗篇因次韵二首

吴芾

喜到旧家山水乡,依然山色与湖光。xǐ dào jiù jiā shān shuǐ xiāng,yī rán shān sè yǔ hú guāng。
此身宛在真仙窟,回首空怀太守章。cǐ shēn wǎn zài zhēn xiān kū,huí shǒu kōng huái tài shǒu zhāng。
岂意新诗犹见及,尚言故郡不相忘。qǐ yì xīn shī yóu jiàn jí,shàng yán gù jùn bù xiāng wàng。
自怜秕政无遗爱,安得人思蔽芾棠。zì lián bǐ zhèng wú yí ài,ān dé rén sī bì fèi táng。

寄陈彦邦二首

吴芾

自古中兴用实才,正资贤哲共图回。zì gǔ zhōng xīng yòng shí cái,zhèng zī xián zhé gòng tú huí。
若为清禁挽不住,亦效衰翁归去来。ruò wèi qīng jìn wǎn bù zhù,yì xiào shuāi wēng guī qù lái。
幸有江水供笑傲,更邀风月与徘徊。xìng yǒu jiāng shuǐ gōng xiào ào,gèng yāo fēng yuè yǔ pái huái。
得闲莫惜频相过,伴我樽前笑口开。dé xián mò xī pín xiāng guò,bàn wǒ zūn qián xiào kǒu kāi。

寄陈彦邦二首

吴芾

不须细细说行藏,四十年来梦一场。bù xū xì xì shuō xíng cáng,sì shí nián lái mèng yī chǎng。
我得放归心已足,君能勇退道尤光。wǒ dé fàng guī xīn yǐ zú,jūn néng yǒng tuì dào yóu guāng。
闲中倍觉林泉好,闹里谁知日月长。xián zhōng bèi jué lín quán hǎo,nào lǐ shuí zhī rì yuè zhǎng。
我已与君成二老,更将一节起吾乡。wǒ yǐ yǔ jūn chéng èr lǎo,gèng jiāng yī jié qǐ wú xiāng。

和采石诗韵寄韩无咎

吴芾

野性从来爱水云,合耕岩下钓溪滨。yě xìng cóng lái ài shuǐ yún,hé gēng yán xià diào xī bīn。
宦游愧负平生志,临按欣逢我辈人。huàn yóu kuì fù píng shēng zhì,lín àn xīn féng wǒ bèi rén。
奎阁雄文光照日,锦囊佳句艳争春。kuí gé xióng wén guāng zhào rì,jǐn náng jiā jù yàn zhēng chūn。
外台况上三年计,一节行看诏墨新。wài tái kuàng shàng sān nián jì,yī jié xíng kàn zhào mò xīn。

寄刘汝一陈天予

吴芾

昔年言路记同游,回首那知岁月流。xī nián yán lù jì tóng yóu,huí shǒu nà zhī suì yuè liú。
已叹数公随物化,却欣二老与余留。yǐ tàn shù gōng suí wù huà,què xīn èr lǎo yǔ yú liú。
去天不谓逾三岁,补外那知尚一州。qù tiān bù wèi yú sān suì,bǔ wài nà zhī shàng yī zhōu。
想得赐环俱在即,不应似我老林丘。xiǎng dé cì huán jù zài jí,bù yīng shì wǒ lǎo lín qiū。

二公见和又成一首寄之

吴芾

忆昔同台接胜游,相期端不愧清流。yì xī tóng tái jiē shèng yóu,xiāng qī duān bù kuì qīng liú。
一时人物存无几,百岁光阴挽不留。yī shí rén wù cún wú jǐ,bǎi suì guāng yīn wǎn bù liú。
老去只思陶靖节,向来尤叹薛居州。lǎo qù zhǐ sī táo jìng jié,xiàng lái yóu tàn xuē jū zhōu。
亦闻聚首时倾倒,应笑衰翁守故丘。yì wén jù shǒu shí qīng dào,yīng xiào shuāi wēng shǒu gù qiū。

和陈泽民即事二首

吴芾

鸡声催晓梦惊残,喜得归来卧碧峦。jī shēng cuī xiǎo mèng jīng cán,xǐ dé guī lái wò bì luán。
已是人间三月暮,尚馀枕上五更寒。yǐ shì rén jiān sān yuè mù,shàng yú zhěn shàng wǔ gèng hán。
心安靖退虽无事,身觉衰颓亦鲜欢。xīn ān jìng tuì suī wú shì,shēn jué shuāi tuí yì xiān huān。
赖有故人时会面,开颜一笑酒杯乾。lài yǒu gù rén shí huì miàn,kāi yán yī xiào jiǔ bēi qián。

和陈泽民即事二首

吴芾

萧条古寺野僧残,聊与僧俱住翠峦。xiāo tiáo gǔ sì yě sēng cán,liáo yǔ sēng jù zhù cuì luán。
树影绕帘春昼静,水晶摇屋暮天寒。shù yǐng rào lián chūn zhòu jìng,shuǐ jīng yáo wū mù tiān hán。
固知书剑不嫌冷,却恨杯盘未尽欢。gù zhī shū jiàn bù xián lěng,què hèn bēi pán wèi jǐn huān。
当念老人衰已久,外虽强健实中乾。dāng niàn lǎo rén shuāi yǐ jiǔ,wài suī qiáng jiàn shí zhōng qián。

和远老韵

吴芾

野性平时酷爱山,年来何幸得休官。yě xìng píng shí kù ài shān,nián lái hé xìng dé xiū guān。
情知轩冕生无益,身在林泉死亦安。qíng zhī xuān miǎn shēng wú yì,shēn zài lín quán sǐ yì ān。
已免出门频应接,尚贪散策纵游观。yǐ miǎn chū mén pín yīng jiē,shàng tān sàn cè zòng yóu guān。
得师妙语相开发,始觉浮华不足看。dé shī miào yǔ xiāng kāi fā,shǐ jué fú huá bù zú kàn。

和远老见怀

吴芾

老去光阴能几何,只求适意不求多。lǎo qù guāng yīn néng jǐ hé,zhǐ qiú shì yì bù qiú duō。
消除旧恨凭三盏,断送馀生付一蓑。xiāo chú jiù hèn píng sān zhǎn,duàn sòng yú shēng fù yī suō。
风月情怀虽已灭,渔樵伴侣尚相过。fēng yuè qíng huái suī yǐ miè,yú qiáo bàn lǚ shàng xiāng guò。
师来好趁荷花盛,我欲同游击棹歌。shī lái hǎo chèn hé huā shèng,wǒ yù tóng yóu jī zhào gē。

和朱守有待亭

吴芾

使君敛惠抚吾乡,物阜年丰特异常。shǐ jūn liǎn huì fǔ wú xiāng,wù fù nián fēng tè yì cháng。
已向湖中同众乐,更来山上发天藏。yǐ xiàng hú zhōng tóng zhòng lè,gèng lái shān shàng fā tiān cáng。
登临缅想高怀适,赋咏悬知雅兴长。dēng lín miǎn xiǎng gāo huái shì,fù yǒng xuán zhī yǎ xīng zhǎng。
独恨杜门方屏缩,莫窥佳致望馀光。dú hèn dù mén fāng píng suō,mò kuī jiā zhì wàng yú guāng。

和鲁季钦别后寄

吴芾

盍簪经岁遽分襟,夜夜相思梦里寻。hé zān jīng suì jù fēn jīn,yè yè xiāng sī mèng lǐ xún。
寄远正惭无好语,开缄忽喜得高吟。jì yuǎn zhèng cán wú hǎo yǔ,kāi jiān hū xǐ dé gāo yín。
感君不替绸缪意,使我还销鄙吝心。gǎn jūn bù tì chóu móu yì,shǐ wǒ hái xiāo bǐ lìn xīn。
他日相逢重把酒,莫辞蘸甲十分深。tā rì xiāng féng zhòng bǎ jiǔ,mò cí zhàn jiǎ shí fēn shēn。

病起泛舟呈诸

吴芾

屏迹山间岁月深,四围绿树总成阴。píng jì shān jiān suì yuè shēn,sì wéi lǜ shù zǒng chéng yīn。
已欣丛竹生湖岸,更爱双莲出水心。yǐ xīn cóng zhú shēng hú àn,gèng ài shuāng lián chū shuǐ xīn。
倚杖顿惊明老眼,舣舟还喜豁烦襟。yǐ zhàng dùn jīng míng lǎo yǎn,yǐ zhōu hái xǐ huō fán jīn。
病馀虽是无佳思,乘兴何妨试一吟。bìng yú suī shì wú jiā sī,chéng xīng hé fáng shì yī yín。

山居归来恰一年有感

吴芾

去岁兹辰始息肩,俄然日月已周天。qù suì zī chén shǐ xī jiān,é rán rì yuè yǐ zhōu tiān。
经营小隐虽云毕,栽种清阴苦未圆。jīng yíng xiǎo yǐn suī yún bì,zāi zhǒng qīng yīn kǔ wèi yuán。
湖畔百年多古木,山前一望足平川。hú pàn bǎi nián duō gǔ mù,shān qián yī wàng zú píng chuān。
从嗟白发催吾老,能享林泉得几年。cóng jiē bái fā cuī wú lǎo,néng xiǎng lín quán dé jǐ nián。

泽民见示游洞宫护圣二诗次来韵

吴芾

洞府藏真锁碧峦,我来顿觉百忧宽。dòng fǔ cáng zhēn suǒ bì luán,wǒ lái dùn jué bǎi yōu kuān。
真人已去留遗像,古木犹存翳旧坛。zhēn rén yǐ qù liú yí xiàng,gǔ mù yóu cún yì jiù tán。
清入杖藜襟抱豁,冷侵衣袂骨毛寒。qīng rù zhàng lí jīn bào huō,lěng qīn yī mèi gǔ máo hán。
何妨便作诛茅计,幸我年来已挂冠。hé fáng biàn zuò zhū máo jì,xìng wǒ nián lái yǐ guà guān。