古诗词

和陶形赠影

吴芾

吁嗟汝依我,自有此身时。xū jiē rǔ yī wǒ,zì yǒu cǐ shēn shí。
跬步不相舍,皆随我所之。kuǐ bù bù xiāng shě,jiē suí wǒ suǒ zhī。
使汝动必正,端本皆在兹。shǐ rǔ dòng bì zhèng,duān běn jiē zài zī。
念我已衰老,自知死有期。niàn wǒ yǐ shuāi lǎo,zì zhī sǐ yǒu qī。
行且与汝别,此心宁不思。xíng qiě yǔ rǔ bié,cǐ xīn níng bù sī。
但我不畏死,亦耻涕涟洏。dàn wǒ bù wèi sǐ,yì chǐ tì lián ér。
且把一樽酒,话别汝莫疑。qiě bǎ yī zūn jiǔ,huà bié rǔ mò yí。
渊明甫中寿,已作挽歌辞。yuān míng fǔ zhōng shòu,yǐ zuò wǎn gē cí。

吴芾

宋台州仙居人,字明可,号湖山居士。高宗绍兴二年进士。为秘书省正字,以不附秦桧,出为处、婺、越三州通判。后除殿中侍御史,力主高宗亲征。孝宗即位,历知婺州、绍兴、临安,累迁吏部侍郎。以刚直见忌,求去。以龙图阁直学士致仕。卒谥康肃。有《湖山集》。 吴芾的作品>>

猜您喜欢

晚晴三首

吴芾

三分春色二分过,那更连宵风雨多。sān fēn chūn sè èr fēn guò,nà gèng lián xiāo fēng yǔ duō。
试向园中问消息,不知还尚有花么。shì xiàng yuán zhōng wèn xiāo xī,bù zhī hái shàng yǒu huā me。

和许守游春

吴芾

玉蕊琼葩压众芳,一时纵赏拥如墙。yù ruǐ qióng pā yā zhòng fāng,yī shí zòng shǎng yōng rú qiáng。
花边笑索银瓶酒,知是谁家白面郎。huā biān xiào suǒ yín píng jiǔ,zhī shì shuí jiā bái miàn láng。

和许守游春

吴芾

结客行行入翠微,桃源深处醉芳菲。jié kè xíng xíng rù cuì wēi,táo yuán shēn chù zuì fāng fēi。
狂歌不减刘公干,尽日花间坐不归。kuáng gē bù jiǎn liú gōng gàn,jǐn rì huā jiān zuò bù guī。

和许守游春

吴芾

尊前莫惜千金费,醉里能令万事轻。zūn qián mò xī qiān jīn fèi,zuì lǐ néng lìng wàn shì qīng。
须信人生行乐耳,此身何用绊浮名。xū xìn rén shēng xíng lè ěr,cǐ shēn hé yòng bàn fú míng。

二十七日泛舟偶成

吴芾

小舟游漾小池中,偶与吾人笑语同。xiǎo zhōu yóu yàng xiǎo chí zhōng,ǒu yǔ wú rén xiào yǔ tóng。
好把钓竿烟雨里,一蓑放我作渔翁。hǎo bǎ diào gān yān yǔ lǐ,yī suō fàng wǒ zuò yú wēng。

登舟

吴芾

天怜行客困阳秋,许舍车徒上小舟。tiān lián xíng kè kùn yáng qiū,xǔ shě chē tú shàng xiǎo zhōu。
十里好风袪滞思,一溪寒水助清游。shí lǐ hǎo fēng qū zhì sī,yī xī hán shuǐ zhù qīng yóu。

去郡登舟偶成一绝

吴芾

脱得身来上短篷,飘然初试一帆风。tuō dé shēn lái shàng duǎn péng,piāo rán chū shì yī fān fēng。
孤城回首知何处,只有凌歊在眼中。gū chéng huí shǒu zhī hé chù,zhǐ yǒu líng xiāo zài yǎn zhōng。

四月二十一日同妻孥泛舟登吕氏济川亭二首

吴芾

不到兹山二十秋,重来山水更清幽。bù dào zī shān èr shí qiū,zhòng lái shān shuǐ gèng qīng yōu。
无因得向岩前住,日日持竿上钓舟。wú yīn dé xiàng yán qián zhù,rì rì chí gān shàng diào zhōu。

四月二十一日同妻孥泛舟登吕氏济川亭二首

吴芾

吕公清德著吾乡,生爱兹山死便藏。lǚ gōng qīng dé zhù wú xiāng,shēng ài zī shān sǐ biàn cáng。
顾我来游虽恨晚,尚思杖屦共徜徉。gù wǒ lái yóu suī hèn wǎn,shàng sī zhàng jù gòng cháng yáng。

渡钱塘江

吴芾

万顷烟波一叶轻,风来枕上觉凉生。wàn qǐng yān bō yī yè qīng,fēng lái zhěn shàng jué liáng shēng。
我行触热浑无奈,却喜身心得顿清。wǒ xíng chù rè hún wú nài,què xǐ shēn xīn dé dùn qīng。