古诗词

和陶形赠影

吴芾

吁嗟汝依我,自有此身时。xū jiē rǔ yī wǒ,zì yǒu cǐ shēn shí。
跬步不相舍,皆随我所之。kuǐ bù bù xiāng shě,jiē suí wǒ suǒ zhī。
使汝动必正,端本皆在兹。shǐ rǔ dòng bì zhèng,duān běn jiē zài zī。
念我已衰老,自知死有期。niàn wǒ yǐ shuāi lǎo,zì zhī sǐ yǒu qī。
行且与汝别,此心宁不思。xíng qiě yǔ rǔ bié,cǐ xīn níng bù sī。
但我不畏死,亦耻涕涟洏。dàn wǒ bù wèi sǐ,yì chǐ tì lián ér。
且把一樽酒,话别汝莫疑。qiě bǎ yī zūn jiǔ,huà bié rǔ mò yí。
渊明甫中寿,已作挽歌辞。yuān míng fǔ zhōng shòu,yǐ zuò wǎn gē cí。

吴芾

宋台州仙居人,字明可,号湖山居士。高宗绍兴二年进士。为秘书省正字,以不附秦桧,出为处、婺、越三州通判。后除殿中侍御史,力主高宗亲征。孝宗即位,历知婺州、绍兴、临安,累迁吏部侍郎。以刚直见忌,求去。以龙图阁直学士致仕。卒谥康肃。有《湖山集》。 吴芾的作品>>

猜您喜欢

和许守松阴

吴芾

乔松转日影斜斜,穿入疏棂细作花。qiáo sōng zhuǎn rì yǐng xié xié,chuān rù shū líng xì zuò huā。
怪得清阴长不改,原来松下蛰龟蛇。guài dé qīng yīn zhǎng bù gǎi,yuán lái sōng xià zhé guī shé。

题心远轩二首

吴芾

山居我欲避嚣尘,尚觉门庭俗客频。shān jū wǒ yù bì xiāo chén,shàng jué mén tíng sú kè pín。
羡尔结茅当道左,一轩风月作闲人。xiàn ěr jié máo dāng dào zuǒ,yī xuān fēng yuè zuò xián rén。

题心远轩二首

吴芾

扁榜当年我命名,喜君心与迹双清。biǎn bǎng dāng nián wǒ mìng míng,xǐ jūn xīn yǔ jì shuāng qīng。
眼前风物浑如旧,但觉庭前春草生。yǎn qián fēng wù hún rú jiù,dàn jué tíng qián chūn cǎo shēng。

和刘与权韵三首

吴芾

平生嗜好唯爱山,前身疑是山中相。píng shēng shì hǎo wéi ài shān,qián shēn yí shì shān zhōng xiāng。
归来深处得幽栖,柴门正与山相向。guī lái shēn chù dé yōu qī,chái mén zhèng yǔ shān xiāng xiàng。

和刘与权韵三首

吴芾

去年君过我山中,尊酒相欢十日同。qù nián jūn guò wǒ shān zhōng,zūn jiǔ xiāng huān shí rì tóng。
别后相思肠欲断,暮云空复指江东。bié hòu xiāng sī cháng yù duàn,mù yún kōng fù zhǐ jiāng dōng。

和刘与权韵三首

吴芾

异县相望两驿间,何时复此共看山。yì xiàn xiāng wàng liǎng yì jiān,hé shí fù cǐ gòng kàn shān。
向来同社今无几,莫惜篮舆数往还。xiàng lái tóng shè jīn wú jǐ,mò xī lán yú shù wǎng hái。

陈子厚送韶鸭将以七绝因次其韵

吴芾

久闻韶鸭有灵踪,首尾俱轻快御风。jiǔ wén sháo yā yǒu líng zōng,shǒu wěi jù qīng kuài yù fēng。
公独惠然持见赠,应知野性与余同。gōng dú huì rán chí jiàn zèng,yīng zhī yě xìng yǔ yú tóng。

陈子厚送韶鸭将以七绝因次其韵

吴芾

兴在江湖万里间,洿池一曲岂能安。xīng zài jiāng hú wàn lǐ jiān,wū chí yī qū qǐ néng ān。
今朝来我西湖上,眼底陡惊天地宽。jīn cháo lái wǒ xī hú shàng,yǎn dǐ dǒu jīng tiān dì kuān。

陈子厚送韶鸭将以七绝因次其韵

吴芾

湖光深处恣沉浮,未让波间鹭与鸥。hú guāng shēn chù zì chén fú,wèi ràng bō jiān lù yǔ ōu。
旧侣此时应羡汝,欲来相就苦无由。jiù lǚ cǐ shí yīng xiàn rǔ,yù lái xiāng jiù kǔ wú yóu。

陈子厚送韶鸭将以七绝因次其韵

吴芾

朝朝两两下平沙,添得湖中景趣嘉。cháo cháo liǎng liǎng xià píng shā,tiān dé hú zhōng jǐng qù jiā。
碧卵从今生育去,便堪装点作渔家。bì luǎn cóng jīn shēng yù qù,biàn kān zhuāng diǎn zuò yú jiā。

陈子厚送韶鸭将以七绝因次其韵

吴芾

投迹山林不厌深,老来宁复计升沉。tóu jì shān lín bù yàn shēn,lǎo lái níng fù jì shēng chén。
水禽得得来相伴,应识幽人一片心。shuǐ qín dé dé lái xiāng bàn,yīng shí yōu rén yī piàn xīn。

陈子厚送韶鸭将以七绝因次其韵

吴芾

初来便自与人宜,相近相亲自在飞。chū lái biàn zì yǔ rén yí,xiāng jìn xiāng qīn zì zài fēi。
底事悠然无畏忌,也知老子久忘机。dǐ shì yōu rán wú wèi jì,yě zhī lǎo zi jiǔ wàng jī。

陈子厚送韶鸭将以七绝因次其韵

吴芾

虽是微禽亦美观,岂无缯弋欲相干。suī shì wēi qín yì měi guān,qǐ wú zēng yì yù xiāng gàn。
不须更起高飞念,且向湖中戢羽翰。bù xū gèng qǐ gāo fēi niàn,qiě xiàng hú zhōng jí yǔ hàn。

题圭师松云庵

吴芾

一瓶一钵一枝筇,皓首归来万事慵。yī píng yī bō yī zhī qióng,hào shǒu guī lái wàn shì yōng。
应笑白云犹世态,却来庵外媚孤松。yīng xiào bái yún yóu shì tài,què lái ān wài mèi gū sōng。

钱广文采芹亭

吴芾

开明后学日升车,千里文风一旦雄。kāi míng hòu xué rì shēng chē,qiān lǐ wén fēng yī dàn xióng。
池上采芹摇水碧,帐中摛藻映纱红。chí shàng cǎi qín yáo shuǐ bì,zhàng zhōng chī zǎo yìng shā hóng。