品读经典 · 传承文明

忧居杜门久废笔砚兹因卜筑辄有所感不免破戒作数语呈诸亲友

吴芾

平生事幽讨,性与山水便。píng shēng shì yōu tǎo,xìng yǔ shān shuǐ biàn。 晚岁辟三径,颇喜得地偏。wǎn suì pì sān jìng,pǒ xǐ dé dì piān。 远不去桑梓,近与松楸连。yuǎn bù qù sāng zǐ,jìn yǔ sōng qiū lián。 青山枕其后,流水绕其前。qīng shān zhěn qí hòu,liú shuǐ rào qí qián。 群山更簇簇,左右相周旋。qún shān gèng cù cù,zuǒ yòu xiāng zhōu xuán。 栋宇虽未立,气象已足观。dòng yǔ suī wèi lì,qì xiàng yǐ zú guān。 旁人笑我拙,空囊无一钱。páng rén xiào wǒ zhuō,kōng náng wú yī qián。 何苦欲架屋,作此烦恼缘。hé kǔ yù jià wū,zuò cǐ fán nǎo yuán。 我岂不自知,老去将终焉。wǒ qǐ bù zì zhī,lǎo qù jiāng zhōng yān。 游居与寝卧,安可无数椽。yóu jū yǔ qǐn wò,ān kě wú shù chuán。 人生七十稀,自古尝有言。rén shēng qī shí xī,zì gǔ cháng yǒu yán。 我今五十七,髭鬓已皤然。wǒ jīn wǔ shí qī,zī bìn yǐ pó rán。 纵使此身健,前去能几年。zòng shǐ cǐ shēn jiàn,qián qù néng jǐ nián。 仕宦虽龃龉,亦复忝蕃宣。shì huàn suī jǔ yǔ,yì fù tiǎn fān xuān。 向来为亲养,犹或强著鞭。xiàng lái wèi qīn yǎng,yóu huò qiáng zhù biān。 今既成永感,前事都弃捐。jīn jì chéng yǒng gǎn,qián shì dōu qì juān。 傥或未死灭,誓将老林泉。tǎng huò wèi sǐ miè,shì jiāng lǎo lín quán。 遂此卜筑志,闭门日高眠。suì cǐ bo zhù zhì,bì mén rì gāo mián。 栽花满我屋,种竹环我园。zāi huā mǎn wǒ wū,zhǒng zhú huán wǒ yuán。 山上创一堂,湖中具一船。shān shàng chuàng yī táng,hú zhōng jù yī chuán。 从容与亲旧,取次中圣贤。cóng róng yǔ qīn jiù,qǔ cì zhōng shèng xián。 虽无万钟禄,虽无二顷田。suī wú wàn zhōng lù,suī wú èr qǐng tián。 胸中富丘壑,眼界饱风烟。xiōng zhōng fù qiū hè,yǎn jiè bǎo fēng yān。 自足了一世,此外休问天。zì zú le yī shì,cǐ wài xiū wèn tiān。

吴芾

宋台州仙居人,字明可,号湖山居士。高宗绍兴二年进士。为秘书省正字,以不附秦桧,出为处、婺、越三州通判。后除殿中侍御史,力主高宗亲征。孝宗即位,历知婺州、绍兴、临安,累迁吏部侍郎。以刚直见忌,求去。以龙图阁直学士致仕。卒谥康肃。有《湖山集》。 吴芾的作品>>

猜您喜欢

和隐老见怀二首

吴芾

独立溪头怅望时,高人遗我送春诗。dú lì xī tóu chàng wàng shí,gāo rén yí wǒ sòng chūn shī。 不知春色归何处,月落空庭费梦思。bù zhī chūn sè guī hé chù,yuè luò kōng tíng fèi mèng sī。

和隐老见怀二首

吴芾

咫尺经时阻笑言,春归空想给孤园。zhǐ chǐ jīng shí zǔ xiào yán,chūn guī kōng xiǎng gěi gū yuán。 一声啼鸟山深处,宴坐蒲团未觉喧。yī shēng tí niǎo shān shēn chù,yàn zuò pú tuán wèi jué xuān。

和天予二首

吴芾

自昔常难四者并,一杯相属意非轻。zì xī cháng nán sì zhě bìng,yī bēi xiāng shǔ yì fēi qīng。 只今欲破愁城去,赖子时来举酒兵。zhǐ jīn yù pò chóu chéng qù,lài zi shí lái jǔ jiǔ bīng。

和天予二首

吴芾

吾子才如千里驹,肯同泛泛水中凫。wú zi cái rú qiān lǐ jū,kěn tóng fàn fàn shuǐ zhōng fú。 乘时早取封侯印,莫惮郊原骨已枯。chéng shí zǎo qǔ fēng hóu yìn,mò dàn jiāo yuán gǔ yǐ kū。

和金功叟二首

吴芾

两家诞日俱延客,长恨无缘笑语同。liǎng jiā dàn rì jù yán kè,zhǎng hèn wú yuán xiào yǔ tóng。 辄奉朋尊聊介寿,愿言百岁亦如翁。zhé fèng péng zūn liáo jiè shòu,yuàn yán bǎi suì yì rú wēng。

和金功叟二首

吴芾

君家今岁受恩封,共庆夫夫妇妇同。jūn jiā jīn suì shòu ēn fēng,gòng qìng fū fū fù fù tóng。 况遇诞弥尤可乐,愿拚沉醉似仙翁。kuàng yù dàn mí yóu kě lè,yuàn pàn chén zuì shì xiān wēng。

再和天予二首

吴芾

行轩未用苦相催,花下清尊正欲开。xíng xuān wèi yòng kǔ xiāng cuī,huā xià qīng zūn zhèng yù kāi。 君若此时留不住,何如当日罢休来。jūn ruò cǐ shí liú bù zhù,hé rú dāng rì bà xiū lái。

再和天予二首

吴芾

中秋花月共徘徊,正喜相逢笑口开。zhōng qiū huā yuè gòng pái huái,zhèng xǐ xiāng féng xiào kǒu kāi。 君既不留吾亦去,何时又向此间来。jūn jì bù liú wú yì qù,hé shí yòu xiàng cǐ jiān lái。

游仙都观五首

吴芾

来访仙人古玉虚,山前有客指迷涂。lái fǎng xiān rén gǔ yù xū,shān qián yǒu kè zhǐ mí tú。 烟云渺渺孤峰绝,松竹森森一径迂。yān yún miǎo miǎo gū fēng jué,sōng zhú sēn sēn yī jìng yū。

游仙都观五首

吴芾

策杖行行入翠微,步虚山下久忘归。cè zhàng xíng xíng rù cuì wēi,bù xū shān xià jiǔ wàng guī。 幽栖宜有中林士,何事斯人近世稀。yōu qī yí yǒu zhōng lín shì,hé shì sī rén jìn shì xī。

游仙都观五首

吴芾

闻道山颠有鼎湖,莲花还似旧时无。wén dào shān diān yǒu dǐng hú,lián huā hái shì jiù shí wú。 轩辕去后空车辙,疑此山川即旧都。xuān yuán qù hòu kōng chē zhé,yí cǐ shān chuān jí jiù dōu。

游仙都观五首

吴芾

人已乘龙去不还,尚馀双鹤不知年。rén yǐ chéng lóng qù bù hái,shàng yú shuāng hè bù zhī nián。 坐来顿觉尘寰隔,始信壶中别有天。zuò lái dùn jué chén huán gé,shǐ xìn hú zhōng bié yǒu tiān。

游仙都观五首

吴芾

登览兹山古到今,流传今有几何人。dēng lǎn zī shān gǔ dào jīn,liú chuán jīn yǒu jǐ hé rén。 如今胜践悬知少,况有新诗为写真。rú jīn shèng jiàn xuán zhī shǎo,kuàng yǒu xīn shī wèi xiě zhēn。

题蛾眉亭用内翰沈公韵

吴芾

几多去棹与来帆,竞利奔名一水间。jǐ duō qù zhào yǔ lái fān,jìng lì bēn míng yī shuǐ jiān。 应怪行人浑不悟,临流长是蹙眉山。yīng guài xíng rén hún bù wù,lín liú zhǎng shì cù méi shān。

权郡许丈饯别于蛾眉亭怅然有作

吴芾

此邦是处见蛾眉,独有斯亭见处奇。cǐ bāng shì chù jiàn é méi,dú yǒu sī tíng jiàn chù qí。 对此已添离别恨,可堪更值夕阳时。duì cǐ yǐ tiān lí bié hèn,kě kān gèng zhí xī yáng shí。