古诗词

朱世同喜雪中得酒出佳篇相谢用韵奉酬

吴芾

吾子一布衣,抱道仍怀德。wú zi yī bù yī,bào dào réng huái dé。
人虽仰其高,耐寒如松柏。rén suī yǎng qí gāo,nài hán rú sōng bǎi。
亦复诮其介,忍穷如铁石。yì fù qiào qí jiè,rěn qióng rú tiě shí。
欲耕且无田,欲住且无宅。yù gēng qiě wú tián,yù zhù qiě wú zhái。
借人茅舍居,破漏无遮幂。jiè rén máo shě jū,pò lòu wú zhē mì。
兀坐懒扫除,凝尘常满席。wù zuò lǎn sǎo chú,níng chén cháng mǎn xí。
文章老更成,初不事雕刻。wén zhāng lǎo gèng chéng,chū bù shì diāo kè。
间为场屋游,往往遭弃掷。jiān wèi chǎng wū yóu,wǎng wǎng zāo qì zhì。
进取既不谐,资身又无策。jìn qǔ jì bù xié,zī shēn yòu wú cè。
敩学三十年,尝作离乡客。xiào xué sān shí nián,cháng zuò lí xiāng kè。
亦岂无六亲,为亲成间隔。yì qǐ wú liù qīn,wèi qīn chéng jiān gé。
亦欲求知音,无奈俗眼白。yì yù qiú zhī yīn,wú nài sú yǎn bái。
不知何所负,半生罹此厄。bù zhī hé suǒ fù,bàn shēng lí cǐ è。
空读万卷书,不得稽古力。kōng dú wàn juǎn shū,bù dé jī gǔ lì。
昨朝起开门,雪深平地尺。zuó cháo qǐ kāi mén,xuě shēn píng dì chǐ。
极目望四郊,万里如一色。jí mù wàng sì jiāo,wàn lǐ rú yī sè。
穷人尽皱眉,共畏寒威逼。qióng rén jǐn zhòu méi,gòng wèi hán wēi bī。
亦大不能堪,君独无戚戚。yì dà bù néng kān,jūn dú wú qī qī。
危然书窗下,哦诗度朝夕。wēi rán shū chuāng xià,ó shī dù cháo xī。
我送一壶酒,酒面蛆浮碧。wǒ sòng yī hú jiǔ,jiǔ miàn qū fú bì。
但可浇愁肠,岂足资欢适。dàn kě jiāo chóu cháng,qǐ zú zī huān shì。
君乃走长篇,再三叙感激。jūn nǎi zǒu zhǎng piān,zài sān xù gǎn jī。
笔下有如君,足为人楷式。bǐ xià yǒu rú jūn,zú wèi rén kǎi shì。
勿谓道难行,自古有通塞。wù wèi dào nán xíng,zì gǔ yǒu tōng sāi。
时来会见上通津,莫忧计拙无衣食。shí lái huì jiàn shàng tōng jīn,mò yōu jì zhuō wú yī shí。

吴芾

宋台州仙居人,字明可,号湖山居士。高宗绍兴二年进士。为秘书省正字,以不附秦桧,出为处、婺、越三州通判。后除殿中侍御史,力主高宗亲征。孝宗即位,历知婺州、绍兴、临安,累迁吏部侍郎。以刚直见忌,求去。以龙图阁直学士致仕。卒谥康肃。有《湖山集》。 吴芾的作品>>

猜您喜欢

感花

吴芾

千花到底不如梅,胜赏犹宜踏雪来。qiān huā dào dǐ bù rú méi,shèng shǎng yóu yí tà xuě lái。
今日满天长是雨,如何花下得徘徊。jīn rì mǎn tiān zhǎng shì yǔ,rú hé huā xià dé pái huái。

感花

吴芾

春来日日欲寻春,乐此疏慵老大身。chūn lái rì rì yù xún chūn,lè cǐ shū yōng lǎo dà shēn。
岂料青春今过半,萧萧风雨却愁人。qǐ liào qīng chūn jīn guò bàn,xiāo xiāo fēng yǔ què chóu rén。

感花

吴芾

嗟我明年是七旬,此生能见几番春。jiē wǒ míng nián shì qī xún,cǐ shēng néng jiàn jǐ fān chūn。
凭谁为补青天漏,放出春光处处新。píng shuí wèi bǔ qīng tiān lòu,fàng chū chūn guāng chù chù xīn。

感花

吴芾

一雨绵绵不暂停,天公于此底无情。yī yǔ mián mián bù zàn tíng,tiān gōng yú cǐ dǐ wú qíng。
不应直待花飘尽,始放阳和作好晴。bù yīng zhí dài huā piāo jǐn,shǐ fàng yáng hé zuò hǎo qíng。

饭客看鹤赏梅遇雨有作

吴芾

鹤舞梅开总有情,小园方喜得双清。hè wǔ méi kāi zǒng yǒu qíng,xiǎo yuán fāng xǐ dé shuāng qīng。
无端风雨妨游览,不使衰翁眼暂明。wú duān fēng yǔ fáng yóu lǎn,bù shǐ shuāi wēng yǎn zàn míng。

鲁漕惠鹿鹤花果

吴芾

镂果团缯宛似真,尊前一见喜生春。lòu guǒ tuán zēng wǎn shì zhēn,zūn qián yī jiàn xǐ shēng chūn。
感公持此为余寿,益悟浮生是幻身。gǎn gōng chí cǐ wèi yú shòu,yì wù fú shēng shì huàn shēn。

和梅花前见鹤

吴芾

双鹤翩翩到我前,与花斗白更争妍。shuāng hè piān piān dào wǒ qián,yǔ huā dòu bái gèng zhēng yán。
低头自觉形仪秽,安得飘然跨上天。dī tóu zì jué xíng yí huì,ān dé piāo rán kuà shàng tiān。

松岭

吴芾

君爱山间十八公,俨然风操出樊笼。jūn ài shān jiān shí bā gōng,yǎn rán fēng cāo chū fán lóng。
四时已占青青色,更有松黄胜万红。sì shí yǐ zhàn qīng qīng sè,gèng yǒu sōng huáng shèng wàn hóng。

三三径

吴芾

种成松竹与江梅,杖履相过日几回。zhǒng chéng sōng zhú yǔ jiāng méi,zhàng lǚ xiāng guò rì jǐ huí。
莫谓个中三友足,也须更许老夫来。mò wèi gè zhōng sān yǒu zú,yě xū gèng xǔ lǎo fū lái。

进贤道上老松奇古可喜去秋经从因命于空处补种今渐有生意

吴芾

来时惟爱古松青,去日新松种已成。lái shí wéi ài gǔ sōng qīng,qù rì xīn sōng zhǒng yǐ chéng。
令尹若能终此意,清风着处会知名。lìng yǐn ruò néng zhōng cǐ yì,qīng fēng zhe chù huì zhī míng。

昔杯渡禅师自西域开山隐静止携五叶松来岁月既远余求此山中之松已化为乌有矣护国远老知余此意遍

吴芾

杯渡移从西域来,一枝五叶翠成堆。bēi dù yí cóng xī yù lái,yī zhī wǔ yè cuì chéng duī。
谢师致此为吾寿,使向湖山深处栽。xiè shī zhì cǐ wèi wú shòu,shǐ xiàng hú shān shēn chù zāi。

咏松

吴芾

古人长抱济人心,道上栽松直到今。gǔ rén zhǎng bào jì rén xīn,dào shàng zāi sōng zhí dào jīn。
今日若能增种植,会看百世长青阴。jīn rì ruò néng zēng zhǒng zhí,huì kàn bǎi shì zhǎng qīng yīn。

咏松

吴芾

古邑荒凉但有松,浓阴夹道势腾空。gǔ yì huāng liáng dàn yǒu sōng,nóng yīn jiā dào shì téng kōng。
行人破暑忙归去,未必茅檐有此风。xíng rén pò shǔ máng guī qù,wèi bì máo yán yǒu cǐ fēng。

濠水累年不泄鱼既充牣每触热辄死余既浚治市河因开水门导之入江遂作放鱼二绝

吴芾

局促洿池几岁鱼,想应日日念江湖。jú cù wū chí jǐ suì yú,xiǎng yīng rì rì niàn jiāng hú。
如今放汝非无意,亦欲天公放老夫。rú jīn fàng rǔ fēi wú yì,yì yù tiān gōng fàng lǎo fū。

濠水累年不泄鱼既充牣每触热辄死余既浚治市河因开水门导之入江遂作放鱼二绝

吴芾

我今纵汝入江中,好趁风雷早化龙。wǒ jīn zòng rǔ rù jiāng zhōng,hǎo chèn fēng léi zǎo huà lóng。
只恐为龙行雨苦,碧波深处且从容。zhǐ kǒng wèi lóng xíng yǔ kǔ,bì bō shēn chù qiě cóng róng。