古诗词

哭元帅宗公泽

吴芾

呜呼哀哉元帅公,百世一人不易逢。wū hū āi zāi yuán shuài gōng,bǎi shì yī rén bù yì féng。
堂堂天下想风采,心如铁石气如虹。táng táng tiān xià xiǎng fēng cǎi,xīn rú tiě shí qì rú hóng。
正色立朝不顾死,半生常在谪籍中。zhèng sè lì cháo bù gù sǐ,bàn shēng cháng zài zhé jí zhōng。
真金百鍊愈不变,流水万折归必东。zhēn jīn bǎi liàn yù bù biàn,liú shuǐ wàn zhé guī bì dōng。
落落奇才世莫识,欲知劲草须疾风。luò luò qí cái shì mò shí,yù zhī jìn cǎo xū jí fēng。
维时中原丁祸乱,尘氛涨天天蒙蒙。wéi shí zhōng yuán dīng huò luàn,chén fēn zhǎng tiān tiān méng méng。
众人畏缩公独奋,毅然来建中兴功。zhòng rén wèi suō gōng dú fèn,yì rán lái jiàn zhōng xīng gōng。
雄图一定百废举,复见南阳起卧龙。xióng tú yī dìng bǎi fèi jǔ,fù jiàn nán yáng qǐ wò lóng。
呜呼哀哉元帅公,翩然遗世何匆匆。wū hū āi zāi yuán shuài gōng,piān rán yí shì hé cōng cōng。
无乃天上亦乏才,故促我公还帝宫。wú nǎi tiān shàng yì fá cái,gù cù wǒ gōng hái dì gōng。
公还帝宫应有用,何忍坐视四海穷。gōng hái dì gōng yīng yǒu yòng,hé rěn zuò shì sì hǎi qióng。
吁哉四海正困穷,兴仆植僵赖有公。xū zāi sì hǎi zhèng kùn qióng,xīng pū zhí jiāng lài yǒu gōng。
公虽居东都,天下日望公登庸。gōng suī jū dōng dōu,tiān xià rì wàng gōng dēng yōng。
公今既云亡,天下不知何时康。gōng jīn jì yún wáng,tiān xià bù zhī hé shí kāng。
正如济巨川,中流失舟航。zhèng rú jì jù chuān,zhōng liú shī zhōu háng。
当今士夫岂无人,请问谁有公器业,谁如公忠良。dāng jīn shì fū qǐ wú rén,qǐng wèn shuí yǒu gōng qì yè,shuí rú gōng zhōng liáng。
公虽不为相,德望震要荒。gōng suī bù wèi xiāng,dé wàng zhèn yào huāng。
公虽非世将,威棱詟豺狼。gōng suī fēi shì jiāng,wēi léng zhé chái láng。
伟哉奇节冠今古,我试一二聊铺张。wěi zāi qí jié guān jīn gǔ,wǒ shì yī èr liáo pù zhāng。
靖康元年冬,敌人正披猖。jìng kāng yuán nián dōng,dí rén zhèng pī chāng。
庙堂惊失色,愁睹赤白囊。miào táng jīng shī sè,chóu dǔ chì bái náng。
公首慨然乞奉使,欲以口伐定扰攘。gōng shǒu kǎi rán qǐ fèng shǐ,yù yǐ kǒu fá dìng rǎo rǎng。
朝廷是时未知公,公之蚤志不获偿。cháo tíng shì shí wèi zhī gōng,gōng zhī zǎo zhì bù huò cháng。
忧国耿耿思自效,再乞守土河之旁。yōu guó gěng gěng sī zì xiào,zài qǐ shǒu tǔ hé zhī páng。
命下得磁州,翌日径束装。mìng xià dé cí zhōu,yì rì jìng shù zhuāng。
下车未三日,边骑已及疆。xià chē wèi sān rì,biān qí yǐ jí jiāng。
敌人闻之亟退舍,匹马不敢临城隍。dí rén wén zhī jí tuì shě,pǐ mǎ bù gǎn lín chéng huáng。
顷之得兵数十万,康邸赖公王业昌。qǐng zhī dé bīng shù shí wàn,kāng dǐ lài gōng wáng yè chāng。
及公领留守,北顾宽吾王。jí gōng lǐng liú shǒu,běi gù kuān wú wáng。
恩威两得所,春雨兮秋霜。ēn wēi liǎng dé suǒ,chūn yǔ xī qiū shuāng。
馀刃曾不劳,危弱成安强。yú rèn céng bù láo,wēi ruò chéng ān qiáng。
奸雄悉胆落,谁敢乱纪纲。jiān xióng xī dǎn luò,shuí gǎn luàn jì gāng。
呜呼哀哉公死矣,民今有粟安得尝。wū hū āi zāi gōng sǐ yǐ,mín jīn yǒu sù ān dé cháng。
狙诈乘我虚,近复陷洛阳。jū zhà chéng wǒ xū,jìn fù xiàn luò yáng。
洛阳去东都,雉堞遥相望。luò yáng qù dōng dōu,zhì dié yáo xiāng wàng。
不闻敢侵犯,岂是军无粮。bù wén gǎn qīn fàn,qǐ shì jūn wú liáng。
祇畏我公霹雳手,气慑不复思南翔。qí wèi wǒ gōng pī lì shǒu,qì shè bù fù sī nán xiáng。
呜呼哀哉公死矣,秋高马肥谁与防。wū hū āi zāi gōng sǐ yǐ,qiū gāo mǎ féi shuí yǔ fáng。
天子久东狩,去冬幸维扬。tiān zi jiǔ dōng shòu,qù dōng xìng wéi yáng。
都人心恋主,谓言何相忘。dōu rén xīn liàn zhǔ,wèi yán hé xiāng wàng。
朝夕望回辇,断肠还断肠。cháo xī wàng huí niǎn,duàn cháng hái duàn cháng。
公独以死请,再请意愈刚。gōng dú yǐ sǐ qǐng,zài qǐng yì yù gāng。
呜呼哀哉公死矣,万乘何当归大梁。wū hū āi zāi gōng sǐ yǐ,wàn chéng hé dāng guī dà liáng。
咄咄食肉人,尚踵蔡与王。duō duō shí ròu rén,shàng zhǒng cài yǔ wáng。
奸谀蔽人主,痛毒流万邦。jiān yú bì rén zhǔ,tòng dú liú wàn bāng。
人怨天且怒,意气犹洋洋。rén yuàn tiān qiě nù,yì qì yóu yáng yáng。
所冀我公当轴日,尽死此曹膏剑铓。suǒ jì wǒ gōng dāng zhóu rì,jǐn sǐ cǐ cáo gāo jiàn máng。
呜呼哀哉公死矣,始知国病在膏肓。wū hū āi zāi gōng sǐ yǐ,shǐ zhī guó bìng zài gāo huāng。
我公我公经济才,设施曾未竟所长。wǒ gōng wǒ gōng jīng jì cái,shè shī céng wèi jìng suǒ zhǎng。
但留英声与后世,永与日月争辉光。dàn liú yīng shēng yǔ hòu shì,yǒng yǔ rì yuè zhēng huī guāng。
此死于公亦何憾,顾我但为天下伤。cǐ sǐ yú gōng yì hé hàn,gù wǒ dàn wèi tiān xià shāng。
我闻天下哭公者,哀痛不翅父母丧。wǒ wén tiān xià kū gōng zhě,āi tòng bù chì fù mǔ sàng。
父母生我而已耳,岂能保我身无殃。fù mǔ shēng wǒ ér yǐ ěr,qǐ néng bǎo wǒ shēn wú yāng。
邦人此时失所依,波迸东下纷苍黄。bāng rén cǐ shí shī suǒ yī,bō bèng dōng xià fēn cāng huáng。
我公我公不复见,秋风在处生凄凉。wǒ gōng wǒ gōng bù fù jiàn,qiū fēng zài chù shēng qī liáng。
百身傥可赎,我愿先以微躯当。bǎi shēn tǎng kě shú,wǒ yuàn xiān yǐ wēi qū dāng。
灵丹傥可活,我愿万金购其方。líng dān tǎng kě huó,wǒ yuàn wàn jīn gòu qí fāng。
彷徨愧无起公计,安得长喙号穹苍。páng huáng kuì wú qǐ gōng jì,ān dé zhǎng huì hào qióng cāng。
呜呼哀哉元帅公,太平时节君不容。wū hū āi zāi yuán shuài gōng,tài píng shí jié jūn bù róng。
及至艰难君始用,民之无禄天不容。jí zhì jiān nán jūn shǐ yòng,mín zhī wú lù tiān bù róng。
呜呼哀哉元帅公,古来有生皆有终。wū hū āi zāi yuán shuài gōng,gǔ lái yǒu shēng jiē yǒu zhōng。
唯公存亡系休戚,千年万口长怨恫。wéi gōng cún wáng xì xiū qī,qiān nián wàn kǒu zhǎng yuàn dòng。
嗟我草茅一贱士,念此抑郁气拂胸。jiē wǒ cǎo máo yī jiàn shì,niàn cǐ yì yù qì fú xiōng。
衔哀挥涕何有极,愿以此诗铭鼎钟。xián āi huī tì hé yǒu jí,yuàn yǐ cǐ shī míng dǐng zhōng。

吴芾

宋台州仙居人,字明可,号湖山居士。高宗绍兴二年进士。为秘书省正字,以不附秦桧,出为处、婺、越三州通判。后除殿中侍御史,力主高宗亲征。孝宗即位,历知婺州、绍兴、临安,累迁吏部侍郎。以刚直见忌,求去。以龙图阁直学士致仕。卒谥康肃。有《湖山集》。 吴芾的作品>>

猜您喜欢

和天予孺子亭三首

吴芾

我来湖上访前贤,正值清秋欲暮天。wǒ lái hú shàng fǎng qián xián,zhèng zhí qīng qiū yù mù tiān。
十顷败荷攲浅水,千章古木锁寒烟。shí qǐng bài hé qī qiǎn shuǐ,qiān zhāng gǔ mù suǒ hán yān。
遍寻陈迹俱亡矣,独立幽亭祇黯然。biàn xún chén jì jù wáng yǐ,dú lì yōu tíng qí àn rán。
清德照人增我愧,暮年独未返林泉。qīng dé zhào rén zēng wǒ kuì,mù nián dú wèi fǎn lín quán。

黄超然参议和拙者去郡十五绝又以诗见寄属痰眩未能一一次韵且和二篇以谢

吴芾

三复诗翁白雪篇,渴尘俄得醉心泉。sān fù shī wēng bái xuě piān,kě chén é dé zuì xīn quán。
高人固已追摩诘,好句还应压玉川。gāo rén gù yǐ zhuī mó jí,hǎo jù hái yīng yā yù chuān。
快似凉风来木末,清如皓月出云边。kuài shì liáng fēng lái mù mò,qīng rú hào yuè chū yún biān。
呼儿好为藏巾笥,莫许闲人取次传。hū ér hǎo wèi cáng jīn sì,mò xǔ xián rén qǔ cì chuán。

黄超然参议和拙者去郡十五绝又以诗见寄属痰眩未能一一次韵且和二篇以谢

吴芾

向来从宦郑公乡,每遇清游坐有光。xiàng lái cóng huàn zhèng gōng xiāng,měi yù qīng yóu zuò yǒu guāng。
江上凭栏天一色,湖边舣棹木千章。jiāng shàng píng lán tiān yī sè,hú biān yǐ zhào mù qiān zhāng。
眼前景物俱堪赋,心著家山独未忘。yǎn qián jǐng wù jù kān fù,xīn zhù jiā shān dú wèi wàng。
归到小西湖更好,观鱼何必远如棠。guī dào xiǎo xī hú gèng hǎo,guān yú hé bì yuǎn rú táng。

陪任漕胡仓登滕王阁秋屏列岫

吴芾

滕阁秋屏已快哉,更登列岫少徘徊。téng gé qiū píng yǐ kuài zāi,gèng dēng liè xiù shǎo pái huái。
溶溶一水檐前去,隐隐千帆坐上来。róng róng yī shuǐ yán qián qù,yǐn yǐn qiān fān zuò shàng lái。
每恨长年成契阔,颇欣今日得追陪。měi hèn zhǎng nián chéng qì kuò,pǒ xīn jīn rì dé zhuī péi。
能并四乐由来少,且对江山举一杯。néng bìng sì lè yóu lái shǎo,qiě duì jiāng shān jǔ yī bēi。

登列岫

吴芾

此邦已是富烟光,那更斯亭冠此邦。cǐ bāng yǐ shì fù yān guāng,nà gèng sī tíng guān cǐ bāng。
正向座中窥列岫,恰从檐下瞰长江。zhèng xiàng zuò zhōng kuī liè xiù,qià cóng yán xià kàn zhǎng jiāng。
闲穿松径云生屧,宴坐蒲团月满窗。xián chuān sōng jìng yún shēng xiè,yàn zuò pú tuán yuè mǎn chuāng。
想得山人应笑我,老来强拥碧油幢。xiǎng dé shān rén yīng xiào wǒ,lǎo lái qiáng yōng bì yóu chuáng。

滕王阁三首

吴芾

昔日骄王镇此州,特营高阁瞰清流。xī rì jiāo wáng zhèn cǐ zhōu,tè yíng gāo gé kàn qīng liú。
一时杰出称雄观,千古争传作胜游。yī shí jié chū chēng xióng guān,qiān gǔ zhēng chuán zuò shèng yóu。
遍览遗踪容可想,回思往事却堪羞。biàn lǎn yí zōng róng kě xiǎng,huí sī wǎng shì què kān xiū。
时人漫说珠帘雨,空惹骚人拄笏愁。shí rén màn shuō zhū lián yǔ,kōng rě sāo rén zhǔ hù chóu。

滕王阁三首

吴芾

高阁秋登第一回,顿令心目豁然开。gāo gé qiū dēng dì yī huí,dùn lìng xīn mù huō rán kāi。
山腾翠霭浮空去,水引清风入座来。shān téng cuì ǎi fú kōng qù,shuǐ yǐn qīng fēng rù zuò lái。
九夏炎光今已矣,一时佳兴更悠哉。jiǔ xià yán guāng jīn yǐ yǐ,yī shí jiā xīng gèng yōu zāi。
和君妙句如冰雪,想见胸中绝点埃。hé jūn miào jù rú bīng xuě,xiǎng jiàn xiōng zhōng jué diǎn āi。

滕王阁三首

吴芾

向来高阁久成空,今日雕栏势尚雄。xiàng lái gāo gé jiǔ chéng kōng,jīn rì diāo lán shì shàng xióng。
触影自怜人已老,题诗还愧我非工。chù yǐng zì lián rén yǐ lǎo,tí shī hái kuì wǒ fēi gōng。
江山满目长悲古,樽俎开怀幸对公。jiāng shān mǎn mù zhǎng bēi gǔ,zūn zǔ kāi huái xìng duì gōng。
莫惜踌躇连日醉,此回别后几时同。mò xī chóu chú lián rì zuì,cǐ huí bié hòu jǐ shí tóng。

贺梁氏书楼初成

吴芾

于门高处许谁同,杰阁新成气象雄。yú mén gāo chù xǔ shuí tóng,jié gé xīn chéng qì xiàng xióng。
辉映万家增壮观,峥嵘百尺耸层空。huī yìng wàn jiā zēng zhuàng guān,zhēng róng bǎi chǐ sǒng céng kōng。
一天风月登临后,千里溪山指顾中。yī tiān fēng yuè dēng lín hòu,qiān lǐ xī shān zhǐ gù zhōng。
此地旧多仙窟宅,对君疑是老仙翁。cǐ dì jiù duō xiān kū zhái,duì jūn yí shì lǎo xiān wēng。

城上初作新亭犹未名也邦人哄然称为三槐殊不知所从来揣其意必以亭下有槐一根三干挺然秀出故有是号然非所宜言也余恐不知者谓出自我作数语以解之

吴芾

我心只是忆天台,欲去无从首重回。wǒ xīn zhǐ shì yì tiān tái,yù qù wú cóng shǒu zhòng huí。
若得此时追五柳,绝胜他日面三槐。ruò dé cǐ shí zhuī wǔ liǔ,jué shèng tā rì miàn sān huái。
年年白发催人老,夜夜青山入梦来。nián nián bái fā cuī rén lǎo,yè yè qīng shān rù mèng lái。
纵有万钟非我事,何如且覆掌中杯。zòng yǒu wàn zhōng fēi wǒ shì,hé rú qiě fù zhǎng zhōng bēi。

再题周处士山居

吴芾

山锁烟萝自古青,更临绝顶敞檐楹。shān suǒ yān luó zì gǔ qīng,gèng lín jué dǐng chǎng yán yíng。
前瞻江气连云起,回顾湖光照日明。qián zhān jiāng qì lián yún qǐ,huí gù hú guāng zhào rì míng。
坐久已惊毛骨爽,归来犹觉梦魂清。zuò jiǔ yǐ jīng máo gǔ shuǎng,guī lái yóu jué mèng hún qīng。
从今便拟休官去,梦伴幽人度此生。cóng jīn biàn nǐ xiū guān qù,mèng bàn yōu rén dù cǐ shēng。

再题周处士山居

吴芾

闲驱小队出城闉,春色三分已二分。xián qū xiǎo duì chū chéng yīn,chūn sè sān fēn yǐ èr fēn。
到处有花浑灼灼,望中无木不欣欣。dào chù yǒu huā hún zhuó zhuó,wàng zhōng wú mù bù xīn xīn。
故池尚想玄晖宅,荒草空悲太白坟。gù chí shàng xiǎng xuán huī zhái,huāng cǎo kōng bēi tài bái fén。
满目青山谁是主,独输高士卧烟云。mǎn mù qīng shān shuí shì zhǔ,dú shū gāo shì wò yān yún。

和李子仪到山居

吴芾

接得新诗喜有馀,诗中字字说山居。jiē dé xīn shī xǐ yǒu yú,shī zhōng zì zì shuō shān jū。
固知还舍方为乐,亦悟浮名总是虚。gù zhī hái shě fāng wèi lè,yì wù fú míng zǒng shì xū。
无计林间闲放鹤,何时湖上静观鱼。wú jì lín jiān xián fàng hè,hé shí hú shàng jìng guān yú。
我心万事都无累,只欠归来得自如。wǒ xīn wàn shì dōu wú lèi,zhǐ qiàn guī lái dé zì rú。

和董伯玉读当涂小集

吴芾

昔时乘障楚江边,信笔题诗度岁年。xī shí chéng zhàng chǔ jiāng biān,xìn bǐ tí shī dù suì nián。
岂敢嘲风仍咏月,只思问舍与求田。qǐ gǎn cháo fēng réng yǒng yuè,zhǐ sī wèn shě yǔ qiú tián。
归心虽似陶元亮,句法宁窥孟浩然。guī xīn suī shì táo yuán liàng,jù fǎ níng kuī mèng hào rán。
多谢君诗过褒拂,愈令惭汗出如泉。duō xiè jūn shī guò bāo fú,yù lìng cán hàn chū rú quán。

和方叔载读小集

吴芾

江城留滞两经年,强把诗篇拟昔贤。jiāng chéng liú zhì liǎng jīng nián,qiáng bǎ shī piān nǐ xī xián。
岂有高歌翻白雪,只凭短句问青天。qǐ yǒu gāo gē fān bái xuě,zhǐ píng duǎn jù wèn qīng tiān。
优人献伎徒供笑,丑妇添装岂解妍。yōu rén xiàn jì tú gōng xiào,chǒu fù tiān zhuāng qǐ jiě yán。
君欲学诗须学古,不应读此向窗前。jūn yù xué shī xū xué gǔ,bù yīng dú cǐ xiàng chuāng qián。