品读经典 · 传承文明

毅果出

周紫芝

往忆乌衣郎,北走彭门道。wǎng yì wū yī láng,běi zǒu péng mén dào。 六年隔音容,万事挂怀抱。liù nián gé yīn róng,wàn shì guà huái bào。 相思枉停云,尺纸开小草。xiāng sī wǎng tíng yún,chǐ zhǐ kāi xiǎo cǎo。 为言清夜梦,莞尔同一笑。wèi yán qīng yè mèng,guǎn ěr tóng yī xiào。 黄楼渺天末,路远何由到。huáng lóu miǎo tiān mò,lù yuǎn hé yóu dào。 我亦仰屋梁,恍若落月照。wǒ yì yǎng wū liáng,huǎng ruò luò yuè zhào。 神交见颜色,此理固良妙。shén jiāo jiàn yán sè,cǐ lǐ gù liáng miào。 抚事思少年,相期在嵩少。fǔ shì sī shǎo nián,xiāng qī zài sōng shǎo。 是时海内安,王师未征讨。shì shí hǎi nèi ān,wáng shī wèi zhēng tǎo。 尚有丘壑姿,可寄沮溺傲。shàng yǒu qiū hè zī,kě jì jǔ nì ào。 一从胡雏骄,斯民困征调。yī cóng hú chú jiāo,sī mín kùn zhēng diào。 一死抗贼徒,奇祸发词藻。yī sǐ kàng zéi tú,qí huò fā cí zǎo。 造物苦见憎,与俗坐殊好。zào wù kǔ jiàn zēng,yǔ sú zuò shū hǎo。 微躯此栖迟,长夜悲静悄。wēi qū cǐ qī chí,zhǎng yè bēi jìng qiāo。 苍狗变浮云,世事那可料。cāng gǒu biàn fú yún,shì shì nà kě liào。 伤心埋白玉,急景转飞鸟。shāng xīn mái bái yù,jí jǐng zhuǎn fēi niǎo。 幸此好事人,遗编为倾倒。xìng cǐ hǎo shì rén,yí biān wèi qīng dào。 老眼倏巳明,权门益慵扫。lǎo yǎn shū sì míng,quán mén yì yōng sǎo。

周紫芝

周紫芝(1082-1155),南宋文学家。字少隐,号竹坡居士,宣城(今安徽宣州市)人。绍兴进士。高宗绍兴十五年,为礼、兵部架阁文字。高宗绍兴十七年(1147)为右迪功郎敕令所删定官。历任枢密院编修官、右司员外郎。绍兴二十一年(1151)出知兴国军(治今湖北阳新),后退隐庐山。交游的人物主要有李之仪、吕好问吕本中父子、葛立方以及秦桧等,曾向秦桧父子献谀诗。约卒于绍兴末年。著有《太仓稊米集》、《竹坡诗话》、《竹坡词》。有子周畴。 周紫芝的作品>>

猜您喜欢

次韵罗仲共山村题咏十首

周紫芝

塞北兵戈满,竹西歌吹空。sāi běi bīng gē mǎn,zhú xī gē chuī kōng。 何堪故乡梦,真在白头中。hé kān gù xiāng mèng,zhēn zài bái tóu zhōng。

次韵罗仲共山村题咏十首

周紫芝

两国兵难解,三春花自飞。liǎng guó bīng nán jiě,sān chūn huā zì fēi。 愁因春鸟唤,心逐暮鸿归。chóu yīn chūn niǎo huàn,xīn zhú mù hóng guī。

舟中晚色二绝

周紫芝

望处天仍阔,云边雨未成。wàng chù tiān réng kuò,yún biān yǔ wèi chéng。 秋风莫吹散,留作打篷声。qiū fēng mò chuī sàn,liú zuò dǎ péng shēng。

舟中晚色二绝

周紫芝

风急雨初过,天高日未曛。fēng jí yǔ chū guò,tiān gāo rì wèi xūn。 翠鬟堆晚岫,水墨画秋云。cuì huán duī wǎn xiù,shuǐ mò huà qiū yún。

客许惠木犀而花殊未开三绝

周紫芝

秋雨不肯止,木犀殊未开。qiū yǔ bù kěn zhǐ,mù xī shū wèi kāi。 小斋寒索莫,谁剪一枝来。xiǎo zhāi hán suǒ mò,shuí jiǎn yī zhī lái。

客许惠木犀而花殊未开三绝

周紫芝

黄菊无多子,孤芳正要渠。huáng jú wú duō zi,gū fāng zhèng yào qú。 谁能把秋色,分付木芙蕖。shuí néng bǎ qiū sè,fēn fù mù fú qú。

客许惠木犀而花殊未开三绝

周紫芝

旧日江南路,霜裘晓树间。jiù rì jiāng nán lù,shuāng qiú xiǎo shù jiān。 无香供晏坐,有梦到秋山。wú xiāng gōng yàn zuò,yǒu mèng dào qiū shān。

次韵子绍送春七绝

周紫芝

混沌七窍凿,可恨倏与忽。hùn dùn qī qiào záo,kě hèn shū yǔ hū。 人生寒暑间,万古长出没。rén shēng hán shǔ jiān,wàn gǔ zhǎng chū méi。

次韵子绍送春七绝

周紫芝

孙郎惜春句,平澹古未闻。sūn láng xī chūn jù,píng dàn gǔ wèi wén。 譬如春江波,因春自成纹。pì rú chūn jiāng bō,yīn chūn zì chéng wén。

次韵子绍送春七绝

周紫芝

来禽着青子,红叶护残春。lái qín zhe qīng zi,hóng yè hù cán chūn。 但使风味胜,不愧桃李门。dàn shǐ fēng wèi shèng,bù kuì táo lǐ mén。

次韵子绍送春七绝

周紫芝

微生感年衰,谁能惜春尽。wēi shēng gǎn nián shuāi,shuí néng xī chūn jǐn。 政恐厌黄梅,吴杨出蒸菌。zhèng kǒng yàn huáng méi,wú yáng chū zhēng jūn。

次韵子绍送春七绝

周紫芝

西湖天下胜,咫尺安得往。xī hú tiān xià shèng,zhǐ chǐ ān dé wǎng。 青春不可追,老力亦难强。qīng chūn bù kě zhuī,lǎo lì yì nán qiáng。

次韵子绍送春七绝

周紫芝

招提在南山,共著蜡屐登。zhāo tí zài nán shān,gòng zhù là jī dēng。 世无谢康乐,此事谁复能。shì wú xiè kāng lè,cǐ shì shuí fù néng。

次韵子绍送春七绝

周紫芝

青春不识回,岂但春去闲。qīng chūn bù shí huí,qǐ dàn chūn qù xián。 何以永我日,妙香横博山。hé yǐ yǒng wǒ rì,miào xiāng héng bó shān。

谢吴司户寄舂陵四石

周紫芝

何年山崭岩,化作龙起伏。hé nián shān zhǎn yán,huà zuò lóng qǐ fú。 安得挽天河,著龙吐飞瀑。ān dé wǎn tiān hé,zhù lóng tǔ fēi pù。