品读经典 · 传承文明

后数日以诗偿剪花

周紫芝

春风吹云不成雨,暖日将春到花坞。chūn fēng chuī yún bù chéng yǔ,nuǎn rì jiāng chūn dào huā wù。 知君不羡鹤林神,但将诗作催花鼓。zhī jūn bù xiàn hè lín shén,dàn jiāng shī zuò cuī huā gǔ。 饕风虐雨一扫空,国艳天香为君吐。tāo fēng nüè yǔ yī sǎo kōng,guó yàn tiān xiāng wèi jūn tǔ。 金刀盟在不敢寒,急走送君花满盘。jīn dāo méng zài bù gǎn hán,jí zǒu sòng jūn huā mǎn pán。 何郎要将汤饼试,不放枝头朝露干。hé láng yào jiāng tāng bǐng shì,bù fàng zhī tóu cháo lù gàn。 樽虽有酒莫谩把,客未可人谁共看。zūn suī yǒu jiǔ mò mán bǎ,kè wèi kě rén shuí gòng kàn。 想当风暖月更白,流苏帐挂香团栾。xiǎng dāng fēng nuǎn yuè gèng bái,liú sū zhàng guà xiāng tuán luán。 应笑老翁门寂寂,咫尺谁来草玄宅。yīng xiào lǎo wēng mén jì jì,zhǐ chǐ shuí lái cǎo xuán zhái。 暗香和月与谁同,芳条委地无人摘。àn xiāng hé yuè yǔ shuí tóng,fāng tiáo wěi dì wú rén zhāi。 春与幽姿似少情,雨打风翻漫狼藉。chūn yǔ yōu zī shì shǎo qíng,yǔ dǎ fēng fān màn láng jí。

周紫芝

周紫芝(1082-1155),南宋文学家。字少隐,号竹坡居士,宣城(今安徽宣州市)人。绍兴进士。高宗绍兴十五年,为礼、兵部架阁文字。高宗绍兴十七年(1147)为右迪功郎敕令所删定官。历任枢密院编修官、右司员外郎。绍兴二十一年(1151)出知兴国军(治今湖北阳新),后退隐庐山。交游的人物主要有李之仪、吕好问吕本中父子、葛立方以及秦桧等,曾向秦桧父子献谀诗。约卒于绍兴末年。著有《太仓稊米集》、《竹坡诗话》、《竹坡词》。有子周畴。 周紫芝的作品>>

猜您喜欢

湖居春晚杂赋八绝

周紫芝

湖水波连野水边,欲晴鸠唤未晴天。hú shuǐ bō lián yě shuǐ biān,yù qíng jiū huàn wèi qíng tiān。 懒吹云去风无力,打得花残雨可怜。lǎn chuī yún qù fēng wú lì,dǎ dé huā cán yǔ kě lián。

五月十九日雨中困卧起读西清录见其载欧阳文忠公与许昌龄事甚异作此

周紫芝

四字丹书亦偶然,石唐未必是真仙。sì zì dān shū yì ǒu rán,shí táng wèi bì shì zhēn xiān。 无人解得潮州意,也复留衣与大颠。wú rén jiě dé cháo zhōu yì,yě fù liú yī yǔ dà diān。

即席二首

周紫芝

凋尽朱颜年少春,不堪柳下对离樽。diāo jǐn zhū yán nián shǎo chūn,bù kān liǔ xià duì lí zūn。 刘郎已是无肠断,更唱阳关恼客魂。liú láng yǐ shì wú cháng duàn,gèng chàng yáng guān nǎo kè hún。

即席二首

周紫芝

旧家明月醉归时,夜静朱楼歌折枝。jiù jiā míng yuè zuì guī shí,yè jìng zhū lóu gē zhé zhī。 只有杜娘真好事,樽前犹唱后山词。zhǐ yǒu dù niáng zhēn hǎo shì,zūn qián yóu chàng hòu shān cí。

次韵仲照秋怀四绝

周紫芝

日斜楼阁暮云中,黄菊红蕖满院风。rì xié lóu gé mù yún zhōng,huáng jú hóng qú mǎn yuàn fēng。 酒熟未酬花烂熳,诗来时听玉丁东。jiǔ shú wèi chóu huā làn màn,shī lái shí tīng yù dīng dōng。

次韵仲照秋怀四绝

周紫芝

老去篇章谁与酬,秋来又喜与君游。lǎo qù piān zhāng shuí yǔ chóu,qiū lái yòu xǐ yǔ jūn yóu。 遗音固自成三叹,妙语不应惭四愁。yí yīn gù zì chéng sān tàn,miào yǔ bù yīng cán sì chóu。

次韵仲照秋怀四绝

周紫芝

白发新愁满眼中,骚人零落怨秋风。bái fā xīn chóu mǎn yǎn zhōng,sāo rén líng luò yuàn qiū fēng。 年来诗思成何事,聊伴寒螀泣露丛。nián lái shī sī chéng hé shì,liáo bàn hán jiāng qì lù cóng。

次韵仲照秋怀四绝

周紫芝

秋在幽人行乐中,好山欲尽更须穷。qiū zài yōu rén xíng lè zhōng,hǎo shān yù jǐn gèng xū qióng。 花姑水绕几时到,罨画溪遥路欲通。huā gū shuǐ rào jǐ shí dào,yǎn huà xī yáo lù yù tōng。

白湖闻雁三首

周紫芝

斗落参横天雨霜,梦残灯尽客思乡。dòu luò cān héng tiān yǔ shuāng,mèng cán dēng jǐn kè sī xiāng。 丁宁莫作叫云去,老眼不禁秋夜长。dīng níng mò zuò jiào yún qù,lǎo yǎn bù jìn qiū yè zhǎng。

白湖闻雁三首

周紫芝

晚向濒湖寄一椽,只凭沙雁与周旋。wǎn xiàng bīn hú jì yī chuán,zhǐ píng shā yàn yǔ zhōu xuán。 北来南去莫惆怅,我亦飘零那记年。běi lái nán qù mò chóu chàng,wǒ yì piāo líng nà jì nián。

白湖闻雁三首

周紫芝

华人流落几秋风,南望中原信不通。huá rén liú luò jǐ qiū fēng,nán wàng zhōng yuán xìn bù tōng。 好寄书来苏属国,君王方射上林中。hǎo jì shū lái sū shǔ guó,jūn wáng fāng shè shàng lín zhōng。

得木犀

周紫芝

三年身在菰蒲里,手把岩花意惘然。sān nián shēn zài gū pú lǐ,shǒu bǎ yán huā yì wǎng rán。 折得秋芳香满袖,梦魂常绕故山前。zhé dé qiū fāng xiāng mǎn xiù,mèng hún cháng rào gù shān qián。

雪后望文脊诸峰哦韦苏州门对寒流雪满山之句得两诗

周紫芝

雪压寒林春未回,晚山犹带玉崔嵬。xuě yā hán lín chūn wèi huí,wǎn shān yóu dài yù cuī wéi。 谁将旧日韦郎句,貌取郭熙平远来。shuí jiāng jiù rì wéi láng jù,mào qǔ guō xī píng yuǎn lái。

雪后望文脊诸峰哦韦苏州门对寒流雪满山之句得两诗

周紫芝

新来袅袅娉娉雪,犹在重重叠叠山。xīn lái niǎo niǎo pīng pīng xuě,yóu zài zhòng zhòng dié dié shān。 莫作故时峰岭看,玉京今不是人间。mò zuò gù shí fēng lǐng kàn,yù jīng jīn bù shì rén jiān。

向开叔借陈公诗卷以诗奉寄且易乙稿

周紫芝

谁言静寄是穷儿,尽得陈公晚岁诗。shuí yán jìng jì shì qióng ér,jǐn dé chén gōng wǎn suì shī。 一读便醒双泪眼,头风更拟倩谁医。yī dú biàn xǐng shuāng lèi yǎn,tóu fēng gèng nǐ qiàn shuí yī。