古诗词

清平乐

刘一止

相望吴楚。xiāng wàng wú chǔ。
远信无凭据。yuǎn xìn wú píng jù。
欲倩春风吹泪去。yù qiàn chūn fēng chuī lèi qù。
化作愁云恨雨。huà zuò chóu yún hèn yǔ。
春应已到三吴。chūn yīng yǐ dào sān wú。
楚江日夜东徂。chǔ jiāng rì yè dōng cú。
惟有溯流鱼上,不知尺素来无。wéi yǒu sù liú yú shàng,bù zhī chǐ sù lái wú。

刘一止

刘一止(1078~1160)字行简,号太简居士,湖州归安(今浙江湖州)人。宣和三年进士,累官中书舍人、给事中,以敷文阁直学士致仕。为文敏捷,博学多才,其诗为吕本中、陈与义所叹赏。有《苕溪集》。 刘一止的作品>>

猜您喜欢

题丁氏堂六言四首

刘一止

总自胸中描出,不妨怪怪奇奇。zǒng zì xiōng zhōng miáo chū,bù fáng guài guài qí qí。
雁荡龙湫仿佛,鸾翔凤舞参差。yàn dàng lóng jiǎo fǎng fú,luán xiáng fèng wǔ cān chà。

题丁氏堂六言四首

刘一止

翠峰欲并眉妩,艳蕊难争脸红。cuì fēng yù bìng méi wǔ,yàn ruǐ nán zhēng liǎn hóng。
昔日寒年枯木,何如此个家风。xī rì hán nián kū mù,hé rú cǐ gè jiā fēng。