品读经典 · 传承文明

寄题荆南王君行牧斋

项安世

千斤黑牸将黄犊,八岁山童手坚竹。qiān jīn hēi zì jiāng huáng dú,bā suì shān tóng shǒu jiān zhú。 呵牛行前童御之,坤艮为谦直初六。hē niú xíng qián tóng yù zhī,kūn gěn wèi qiān zhí chū liù。 夷山入地山已庳,微阴更在山之麓。yí shān rù dì shān yǐ bì,wēi yīn gèng zài shān zhī lù。 观爻玩象谦复谦,不待占辞意先足。guān yáo wán xiàng qiān fù qiān,bù dài zhàn cí yì xiān zú。 姬公作繇更何言,利用直堪航四渎。jī gōng zuò yáo gèng hé yán,lì yòng zhí kān háng sì dú。 虽然用著体未明,后学相寻谁与告。suī rán yòng zhù tǐ wèi míng,hòu xué xiāng xún shuí yǔ gào。 拳拳鲁叟重抽关,此路欲行须自牧。quán quán lǔ sǒu zhòng chōu guān,cǐ lù yù xíng xū zì mù。 有如子稚母更柔,弭耳阿童惟所逐。yǒu rú zi zhì mǔ gèng róu,mǐ ěr ā tóng wéi suǒ zhú。 晓随鞭影上冈峦,暮载歌声返茅屋。xiǎo suí biān yǐng shàng gāng luán,mù zài gē shēng fǎn máo wū。 不知身大童子小,但觉气和情性熟。bù zhī shēn dà tóng zi xiǎo,dàn jué qì hé qíng xìng shú。 王郎于我丈人行,少秉谦爻晚尤笃。wáng láng yú wǒ zhàng rén xíng,shǎo bǐng qiān yáo wǎn yóu dǔ。 自称身是牧牛人,不向天家请官粟。zì chēng shēn shì mù niú rén,bù xiàng tiān jiā qǐng guān sù。 书来蜀道告我言,牧事年来有条目。shū lái shǔ dào gào wǒ yán,mù shì nián lái yǒu tiáo mù。 成时直到东家矩,造端先自西邻牿。chéng shí zhí dào dōng jiā jǔ,zào duān xiān zì xī lín gù。 邪闲诚存定章程,石确龙潜防反覆。xié xián chéng cún dìng zhāng chéng,shí què lóng qián fáng fǎn fù。 已将四语了卿法,更用一言从我卜。yǐ jiāng sì yǔ le qīng fǎ,gèng yòng yī yán cóng wǒ bo。 我生冉冉向无闻,此事骎骎下乔木。wǒ shēng rǎn rǎn xiàng wú wén,cǐ shì qīn qīn xià qiáo mù。 三年道路寡师友,万里奔驰妨诵读。sān nián dào lù guǎ shī yǒu,wàn lǐ bēn chí fáng sòng dú。 角羁闻道老无成,此语最悲那可复。jiǎo jī wén dào lǎo wú chéng,cǐ yǔ zuì bēi nà kě fù。 急须水落下夔门,走向牧斋听一曲。jí xū shuǐ luò xià kuí mén,zǒu xiàng mù zhāi tīng yī qū。

项安世

宋江陵人,字平父。孝宗淳熙二年进士。除秘书正字,光宗以疾不过重华宫,上书言之,迁校书郎。宁宗即位,应诏言应省减养兵及宫掖之费。庆元间,率馆职上书请留朱熹,被劾,以伪党罢。开禧间,复起知鄂州,迁户部员外郎、湖广总领。后以直龙图阁为湖南转运判官,寻因用台章夺职。有《易玩辞》、《项氏家说》、《平庵悔稿》。 项安世的作品>>

猜您喜欢

贺周子问得子

项安世

旬时织女渡银潢,付与天孙紫锦囊。xún shí zhī nǚ dù yín huáng,fù yǔ tiān sūn zǐ jǐn náng。 又向素娥圆满后,悬知丹桂异时香。yòu xiàng sù é yuán mǎn hòu,xuán zhī dān guì yì shí xiāng。 金鱼玉带传家旧,犀果银钱照坐光。jīn yú yù dài chuán jiā jiù,xī guǒ yín qián zhào zuò guāng。 鹤发含饴天下乐,百年重庆侍高堂。hè fā hán yí tiān xià lè,bǎi nián zhòng qìng shì gāo táng。

和刘子野见贺韵

项安世

汗青久别如山历,头白重分似斗城。hàn qīng jiǔ bié rú shān lì,tóu bái zhòng fēn shì dòu chéng。 静著易林师子贡,共评诗品得钟嵘。jìng zhù yì lín shī zi gòng,gòng píng shī pǐn dé zhōng róng。 忽惊蒙水新衔宠,恍忆巴山旧印荣。hū jīng méng shuǐ xīn xián chǒng,huǎng yì bā shān jiù yìn róng。 翠幕红灯莫相问,风流何似十年情。cuì mù hóng dēng mò xiāng wèn,fēng liú hé shì shí nián qíng。

和揭尉见贺韵

项安世

茸茸弱线初迎复,轧轧阳机已转坤。rōng rōng ruò xiàn chū yíng fù,yà yà yáng jī yǐ zhuǎn kūn。 梅放小红明纸帐,竹分寒绿寿藤尊。méi fàng xiǎo hóng míng zhǐ zhàng,zhú fēn hán lǜ shòu téng zūn。 不愁故将逢陵尉,且喜仙官近市门。bù chóu gù jiāng féng líng wèi,qiě xǐ xiān guān jìn shì mén。 还向陈年作新句,贺人今日拜春恩。hái xiàng chén nián zuò xīn jù,hè rén jīn rì bài chūn ēn。

和彭世昌

项安世

有山有水胜吾闾,非旧非亲借屋居。yǒu shān yǒu shuǐ shèng wú lǘ,fēi jiù fēi qīn jiè wū jū。 醉尉诃人何所恨,老彭于我未全疏。zuì wèi hē rén hé suǒ hèn,lǎo péng yú wǒ wèi quán shū。 右车牙少愁看栗,左目眵多怕读书。yòu chē yá shǎo chóu kàn lì,zuǒ mù chī duō pà dú shū。 比似渊明更穷绝,并无门巷与舟车。bǐ shì yuān míng gèng qióng jué,bìng wú mén xiàng yǔ zhōu chē。

曾宣干

项安世

客来唤我似诚斋,始晤行藏合打乖。kè lái huàn wǒ shì chéng zhāi,shǐ wù xíng cáng hé dǎ guāi。 虽负江湖真格律,且赢土木伪形骸。suī fù jiāng hú zhēn gé lǜ,qiě yíng tǔ mù wěi xíng hái。 生来仕宦无多日,老去徉狂只少谐。shēng lái shì huàn wú duō rì,lǎo qù yáng kuáng zhǐ shǎo xié。 莫怪今朝欢喜极,被人题个好先牌。mò guài jīn cháo huān xǐ jí,bèi rén tí gè hǎo xiān pái。

大雪同官皆不入独坐道山简南湖张直阁

项安世

久矣招渠不受催,忽然过我已佳哉。jiǔ yǐ zhāo qú bù shòu cuī,hū rán guò wǒ yǐ jiā zāi。 更于群玉峰峦里,拣得孤吟时节来。gèng yú qún yù fēng luán lǐ,jiǎn dé gū yín shí jié lái。 入竹叶间添茗供,点梅梢上献诗材。rù zhú yè jiān tiān míng gōng,diǎn méi shāo shàng xiàn shī cái。 个般清绝今谁有,未必南湖此日开。gè bān qīng jué jīn shuí yǒu,wèi bì nán hú cǐ rì kāi。

和人谢送笔

项安世

词源浩浩笔渠渠,合珥华簪从属车。cí yuán hào hào bǐ qú qú,hé ěr huá zān cóng shǔ chē。 洗眼看题挥月字,惊心犹似仰空书。xǐ yǎn kàn tí huī yuè zì,jīng xīn yóu shì yǎng kōng shū。 云林旧截双鸣管,霜野新蒐八窍居。yún lín jiù jié shuāng míng guǎn,shuāng yě xīn sōu bā qiào jū。 遣送文房惭瘦劣,千军挥扫正椽如。qiǎn sòng wén fáng cán shòu liè,qiān jūn huī sǎo zhèng chuán rú。

偶题

项安世

暗水斜穿橘坞凉,回波直下藕塘香。àn shuǐ xié chuān jú wù liáng,huí bō zhí xià ǒu táng xiāng。 似牙如背白羊岸,已叠又湾青草傍。shì yá rú bèi bái yáng àn,yǐ dié yòu wān qīng cǎo bàng。 闸里放船思槜李,石间行酒认天章。zhá lǐ fàng chuán sī zuì lǐ,shí jiān xíng jiǔ rèn tiān zhāng。 一时唤起平生梦,江北江南道路长。yī shí huàn qǐ píng shēng mèng,jiāng běi jiāng nán dào lù zhǎng。

读三国志

项安世

曹刘有志混华戎,无奈吴儿两炬红。cáo liú yǒu zhì hùn huá róng,wú nài wú ér liǎng jù hóng。 赤壁焰烧云梦泽,夷陵光照永安宫。chì bì yàn shāo yún mèng zé,yí líng guāng zhào yǒng ān gōng。 人间自此鼎三足,天上无由日再中。rén jiān zì cǐ dǐng sān zú,tiān shàng wú yóu rì zài zhōng。 惟有葛公心未死,夜深寒月照孤忠。wéi yǒu gé gōng xīn wèi sǐ,yè shēn hán yuè zhào gū zhōng。

李校书轮对乞于故相家取上皇退位御笔上喜曰此万万年表照也

项安世

校书对罢天颜喜,再拜龙墀出殿来。xiào shū duì bà tiān yán xǐ,zài bài lóng chí chū diàn lái。 敕使传宣新宰相,驿书驰问旧元台。chì shǐ chuán xuān xīn zǎi xiāng,yì shū chí wèn jiù yuán tái。 上皇慈笔归中秘,学士忠名遍九垓。shàng huáng cí bǐ guī zhōng mì,xué shì zhōng míng biàn jiǔ gāi。 榻畔祥风翻谏纸,朝衣收得异香回。tà pàn xiáng fēng fān jiàn zhǐ,cháo yī shōu dé yì xiāng huí。

少保席间道襄州朋旧

项安世

持杯相向各言衰,忆得襄州未老时。chí bēi xiāng xiàng gè yán shuāi,yì dé xiāng zhōu wèi lǎo shí。 晓踏青山寻秀句,夜簪红药听新词。xiǎo tà qīng shān xún xiù jù,yè zān hóng yào tīng xīn cí。 只言坐上皆豪逸,谁信人间有别离。zhǐ yán zuò shàng jiē háo yì,shuí xìn rén jiān yǒu bié lí。 头白归来堪自贺,独依雄楚看题诗。tóu bái guī lái kān zì hè,dú yī xióng chǔ kàn tí shī。

酴醾牡丹同赋

项安世

小园疏雨挟东风,败萼残英一夜空。xiǎo yuán shū yǔ xié dōng fēng,bài è cán yīng yī yè kōng。 世上已无桃与李,个中方是白和红。shì shàng yǐ wú táo yǔ lǐ,gè zhōng fāng shì bái hé hóng。 彩霞承露娇如滴,玉雪生香暖不融。cǎi xiá chéng lù jiāo rú dī,yù xuě shēng xiāng nuǎn bù róng。 可使低徊万花里,剪裁多少费春工。kě shǐ dī huái wàn huā lǐ,jiǎn cái duō shǎo fèi chūn gōng。

陈宣干至赅

项安世

十年无事书生病,一日谈兵志士忙。shí nián wú shì shū shēng bìng,yī rì tán bīng zhì shì máng。 虏退便收前印绶,秋来仍著战衣裳。lǔ tuì biàn shōu qián yìn shòu,qiū lái réng zhù zhàn yī shang。 天寒白兆腥风起,月黑黄陂燐火光。tiān hán bái zhào xīng fēng qǐ,yuè hēi huáng bēi lín huǒ guāng。 试问蕲州陈大著,几多流血浸沙场。shì wèn qí zhōu chén dà zhù,jǐ duō liú xuè jìn shā chǎng。

次韵曾宣干

项安世

无钵无箪晓自斋,一銎一衲晚逾乖。wú bō wú dān xiǎo zì zhāi,yī qióng yī nà wǎn yú guāi。 战场实事膏兼血,广坐虚谈冢共骸。zhàn chǎng shí shì gāo jiān xuè,guǎng zuò xū tán zhǒng gòng hái。 虏事方然人尚尔,世途何者我犹谐。lǔ shì fāng rán rén shàng ěr,shì tú hé zhě wǒ yóu xié。 道林自有山花鸟,收起棚前傀儡牌。dào lín zì yǒu shān huā niǎo,shōu qǐ péng qián guī lěi pái。

上泉

项安世

阴崖古木挂藤萝,下有神龙阅世多。yīn yá gǔ mù guà téng luó,xià yǒu shén lóng yuè shì duō。 荇带水衣闲自舞,鯈鱼石蟹戏相过。xìng dài shuǐ yī xián zì wǔ,tiáo yú shí xiè xì xiāng guò。 岂知霖雨为何事,自喜红尘不到他。qǐ zhī lín yǔ wèi hé shì,zì xǐ hóng chén bù dào tā。 落叶满林迷去路,牧童相引到山阿。luò yè mǎn lín mí qù lù,mù tóng xiāng yǐn dào shān ā。