品读经典 · 传承文明

谢人分寄密云大小团

毛滂

密云不雨西郊黑,小龙蜿蜒出朝夕。mì yún bù yǔ xī jiāo hēi,xiǎo lóng wān yán chū cháo xī。 中有濯枝三日霖,可洗流金千里赤。zhōng yǒu zhuó zhī sān rì lín,kě xǐ liú jīn qiān lǐ chì。 大龙雨足意貌闲,万里泽流才一息。dà lóng yǔ zú yì mào xián,wàn lǐ zé liú cái yī xī。 无心自为百谷仰,变化风云聊戏剧。wú xīn zì wèi bǎi gǔ yǎng,biàn huà fēng yún liáo xì jù。 一杯洗心未足言,看瀁沧溟太空湿。yī bēi xǐ xīn wèi zú yán,kàn yàng cāng míng tài kōng shī。 大月已圆当久照,小月未满哉生魄。dà yuè yǐ yuán dāng jiǔ zhào,xiǎo yuè wèi mǎn zāi shēng pò。 雨龙出此云月间,背负青天拥霄碧。yǔ lóng chū cǐ yún yuè jiān,bèi fù qīng tiān yōng xiāo bì。 岂惟大旱有云霓,解作丰年雪花白。qǐ wéi dà hàn yǒu yún ní,jiě zuò fēng nián xuě huā bái。 黄绫袋子天上来,本是闽山早春色。huáng líng dài zi tiān shàng lái,běn shì mǐn shān zǎo chūn sè。 金盘珠露犹浥封,琼房玉芝记相识。jīn pán zhū lù yóu yì fēng,qióng fáng yù zhī jì xiāng shí。 朱门日上三槐梢,大官初颁万钱食。zhū mén rì shàng sān huái shāo,dà guān chū bān wàn qián shí。 松风忽响第一泉,乳花徐开练波立。sōng fēng hū xiǎng dì yī quán,rǔ huā xú kāi liàn bō lì。 我公胸中冰雪明,不受一尘乘间入。wǒ gōng xiōng zhōng bīng xuě míng,bù shòu yī chén chéng jiān rù。 宁烦多饮气自清,乞馀贱客犹能及。níng fán duō yǐn qì zì qīng,qǐ yú jiàn kè yóu néng jí。 此客羁贱亦喜茶,老叶唯知煎若涩。cǐ kè jī jiàn yì xǐ chá,lǎo yè wéi zhī jiān ruò sè。 藜羹粟饭每称是,九天云腴讵应得。lí gēng sù fàn měi chēng shì,jiǔ tiān yún yú jù yīng dé。 旧闻作匙用黄金,击拂要须金有力。jiù wén zuò shi yòng huáng jīn,jī fú yào xū jīn yǒu lì。 家贫点茶只匕箸,可是斗茶还斗墨。jiā pín diǎn chá zhǐ bǐ zhù,kě shì dòu chá hái dòu mò。 东归得此希世珍,真同被褐而怀璧。dōng guī dé cǐ xī shì zhēn,zhēn tóng bèi hè ér huái bì。 笔床茶灶下三江,欲寄残年向泉石。bǐ chuáng chá zào xià sān jiāng,yù jì cán nián xiàng quán shí。 砂瓶煮汤青竹林,会有玉川来作客。shā píng zhǔ tāng qīng zhú lín,huì yǒu yù chuān lái zuò kè。

毛滂

毛滂,字泽民,衢州江山人,约生于嘉佑六年(1061),卒于宣和末年。有《东堂集》十卷和《东堂词》一卷传世。 毛滂的作品>>

猜您喜欢

散药过东湖戏作绝句寄陈巨中

毛滂

谁为苍生起病癯,参军药裹欲何如。shuí wèi cāng shēng qǐ bìng qú,cān jūn yào guǒ yù hé rú。 湖东道义为针石,不用先生肘后书。hú dōng dào yì wèi zhēn shí,bù yòng xiān shēng zhǒu hòu shū。

次韵王宣义见过夜饮四绝

毛滂

空琴谁为奏南风,坐看幽香走篆红。kōng qín shuí wèi zòu nán fēng,zuò kàn yōu xiāng zǒu zhuàn hóng。 定卜糟丘度馀日,此生那复问蓍丛。dìng bo zāo qiū dù yú rì,cǐ shēng nà fù wèn shī cóng。

次韵王宣义见过夜饮四绝

毛滂

凄风落日酒家天,何事囊中长一钱。qī fēng luò rì jiǔ jiā tiān,hé shì náng zhōng zhǎng yī qián。 快见渴虹横酒户,归须残月上吟鞯。kuài jiàn kě hóng héng jiǔ hù,guī xū cán yuè shàng yín jiān。

次韵王宣义见过夜饮四绝

毛滂

崔郎傲兀见孤罴,笔势纵横欲发奇。cuī láng ào wù jiàn gū pí,bǐ shì zòng héng yù fā qí。 赋就何人知犬子,杯深自喜对鹅儿。fù jiù hé rén zhī quǎn zi,bēi shēn zì xǐ duì é ér。

次韵王宣义见过夜饮四绝

毛滂

肯为张卿贵作奴,不嫌唤客手携壶。kěn wèi zhāng qīng guì zuò nú,bù xián huàn kè shǒu xié hú。 全胜一叶唯茶灶,未负黄公卖酒垆。quán shèng yī yè wéi chá zào,wèi fù huáng gōng mài jiǔ lú。

灵芝观上人房植紫竹一本覆屋其上以庇朝日顾雨露所不及也疑其当憔悴枯槁反蔚然劲秀为作一绝句

毛滂

阶前紫玉似人长,可怪龙孙久未骧。jiē qián zǐ yù shì rén zhǎng,kě guài lóng sūn jiǔ wèi xiāng。 第放烟梢出檐去,此君初不畏风霜。dì fàng yān shāo chū yán qù,cǐ jūn chū bù wèi fēng shuāng。

访孟令不遇

毛滂

扶病寻君君未归,添香应惹踏门衣。fú bìng xún jūn jūn wèi guī,tiān xiāng yīng rě tà mén yī。 东风未破桃花萼,雪压馀英蝶乱飞。dōng fēng wèi pò táo huā è,xuě yā yú yīng dié luàn fēi。

常山孙令见过仆未起孙题壁而去作绝句寄之

毛滂

醉乡冉冉梦游闲,一夜凉风唤未还。zuì xiāng rǎn rǎn mèng yóu xián,yī yè liáng fēng huàn wèi hái。 可是应门无稚子,双凫仙去定谁攀。kě shì yīng mén wú zhì zi,shuāng fú xiān qù dìng shuí pān。

常山孙令见过仆未起孙题壁而去作绝句寄之

毛滂

门外初为罗雀地,壁间偶见换鹅书。mén wài chū wèi luó què dì,bì jiān ǒu jiàn huàn é shū。 忽然兴尽何由揖,拟遣长须致鲤鱼。hū rán xīng jǐn hé yóu yī,nǐ qiǎn zhǎng xū zhì lǐ yú。

常山孙令见过仆未起孙题壁而去作绝句寄之

毛滂

夹道老槐分晓色,出楼寒鼓报衙声。jiā dào lǎo huái fēn xiǎo sè,chū lóu hán gǔ bào yá shēng。 解牛敏手仍投暇,梦蝶闲身尚未惊。jiě niú mǐn shǒu réng tóu xiá,mèng dié xián shēn shàng wèi jīng。

送茶宋大监

毛滂

凤凰山畔雨前春,玉骨云腴绝可人。fèng huáng shān pàn yǔ qián chūn,yù gǔ yún yú jué kě rén。 寄与青云欲仙客,一瓯相映两无尘。jì yǔ qīng yún yù xiān kè,yī ōu xiāng yìng liǎng wú chén。

送茶宋大监

毛滂

玉兔瓯中霜月色,照公问路广寒宫。yù tù ōu zhōng shuāng yuè sè,zhào gōng wèn lù guǎng hán gōng。 绝胜自酌寒窗下,睡减悲添愁事丛。jué shèng zì zhuó hán chuāng xià,shuì jiǎn bēi tiān chóu shì cóng。

响潭

毛滂

水面平铺映碧空,夜深明月照龙宫。shuǐ miàn píng pù yìng bì kōng,yè shēn míng yuè zhào lóng gōng。 猿啼未响潭先响,一树花开两树红。yuán tí wèi xiǎng tán xiān xiǎng,yī shù huā kāi liǎng shù hóng。

游翠峰寺

毛滂

隔墙杨柳舞腰斜,傍砌鹅梨玉作花。gé qiáng yáng liǔ wǔ yāo xié,bàng qì é lí yù zuò huā。 此地风光谁管领,小诗收入长官家。cǐ dì fēng guāng shuí guǎn lǐng,xiǎo shī shōu rù zhǎng guān jiā。

昼寝石颐寺

毛滂

何人支枕古邯郸,孤卧僧房四面山。hé rén zhī zhěn gǔ hán dān,gū wò sēng fáng sì miàn shān。 故遣白云遮谷口,不教幽梦落人间。gù qiǎn bái yún zhē gǔ kǒu,bù jiào yōu mèng luò rén jiān。