古诗词

日月莲花歌

汪莘

伟哉天地间,谁家两枝莲。wěi zāi tiān dì jiān,shuí jiā liǎng zhī lián。
红莲一枝瑰子鲜,白莲一枝雪样妍。hóng lián yī zhī guī zi xiān,bái lián yī zhī xuě yàng yán。
两花径面各千里,压尽众草无朱铅。liǎng huā jìng miàn gè qiān lǐ,yā jǐn zhòng cǎo wú zhū qiān。
不见卖花翁,不知阿谁担南躔又北躔。bù jiàn mài huā wēng,bù zhī ā shuí dān nán chán yòu běi chán。
不见卖花蜂,但见乌蟾两点追过天津桥那边。bù jiàn mài huā fēng,dàn jiàn wū chán liǎng diǎn zhuī guò tiān jīn qiáo nà biān。
有时双晕更整整,有时五彩尤戋戋。yǒu shí shuāng yūn gèng zhěng zhěng,yǒu shí wǔ cǎi yóu jiān jiān。
有时露下花头湿,有时风起花头偏。yǒu shí lù xià huā tóu shī,yǒu shí fēng qǐ huā tóu piān。
五凤衔入渊中渊,六龙插上天中天。wǔ fèng xián rù yuān zhōng yuān,liù lóng chā shàng tiān zhōng tiān。
一入一上知何年,至今络绎如梭穿。yī rù yī shàng zhī hé nián,zhì jīn luò yì rú suō chuān。
花敛作昏舒作昼,世间未识春前后。huā liǎn zuò hūn shū zuò zhòu,shì jiān wèi shí chūn qián hòu。
神农教民乱耕耨,唐侯指出两花定节候。shén nóng jiào mín luàn gēng nòu,táng hóu zhǐ chū liǎng huā dìng jié hòu。
唐侯司花方少年,朝朝暮暮长与花周旋。táng hóu sī huā fāng shǎo nián,cháo cháo mù mù zhǎng yǔ huā zhōu xuán。
苟非其人子莫传,为花拣得花中仙。gǒu fēi qí rén zi mò chuán,wèi huā jiǎn dé huā zhōng xiān。
姚家爱花故不俗,花前自鼓薰风曲。yáo jiā ài huā gù bù sú,huā qián zì gǔ xūn fēng qū。
彩旗幻出芙蓉面,晚来旗脚薰风转。cǎi qí huàn chū fú róng miàn,wǎn lái qí jiǎo xūn fēng zhuǎn。
此花不费一钱买,付与后来司花作模楷。cǐ huā bù fèi yī qián mǎi,fù yǔ hòu lái sī huā zuò mó kǎi。
青春飞过秋飞回,红白芙蕖花自开。qīng chūn fēi guò qiū fēi huí,hóng bái fú qú huā zì kāi。
曾观尧舜山河去,也见汉唐池馆来。céng guān yáo shùn shān hé qù,yě jiàn hàn táng chí guǎn lái。
看花人逐年年改,畴昔看花几人在。kàn huā rén zhú nián nián gǎi,chóu xī kàn huā jǐ rén zài。
惟有阿兄日珠姊月珠,坐乘两花抚四海。wéi yǒu ā xiōng rì zhū zǐ yuè zhū,zuò chéng liǎng huā fǔ sì hǎi。

汪莘

汪莘(1155~1227)南宋诗人。字叔耕,号柳塘,休宁(今属安徽)人,布衣。隐居黄山,研究《周易》,旁及释、老。宋宁宗嘉定年间,他曾三次上书朝廷,陈述天变、人事、民穷、吏污等弊病,以及行师布阵的方法,没有得到答复。徐谊知建康时,想把他作为遁世隐士向朝廷荐举,但未能成功。晚年筑室柳溪,自号方壶居士,与朱熹友善。作品有《方壶存稿》 9卷,有明汪璨等刻本;又有《方壶集》4卷,有清雍正九年(1731)刻本。 汪莘的作品>>

猜您喜欢

送赵君十绝

汪莘

一榼村醪插别筵,清风急雨送归船。yī kē cūn láo chā bié yán,qīng fēng jí yǔ sòng guī chuán。
望中未是湖州境,便有吴歌唱采莲。wàng zhōng wèi shì hú zhōu jìng,biàn yǒu wú gē chàng cǎi lián。

送赵君十绝

汪莘

练水至清无浅深,使君何日再登临。liàn shuǐ zhì qīng wú qiǎn shēn,shǐ jūn hé rì zài dēng lín。
请看江上千株柳,尽是君民离别心。qǐng kàn jiāng shàng qiān zhū liǔ,jǐn shì jūn mín lí bié xīn。

送赵君十绝

汪莘

有客胸藏太息书,萧萧白发不堪梳。yǒu kè xiōng cáng tài xī shū,xiāo xiāo bái fā bù kān shū。
君王若问江东士,莫只相怜诵子虚。jūn wáng ruò wèn jiāng dōng shì,mò zhǐ xiāng lián sòng zi xū。

秋兴

汪莘

闲步水南因水北,仍从山后复山前。xián bù shuǐ nán yīn shuǐ běi,réng cóng shān hòu fù shān qián。
日归海底龙方觉,月到天心虎正眠。rì guī hǎi dǐ lóng fāng jué,yuè dào tiān xīn hǔ zhèng mián。

秋兴

汪莘

天外涵天心广大,月中吐月性光明。tiān wài hán tiān xīn guǎng dà,yuè zhōng tǔ yuè xìng guāng míng。
夜来飞上昆仑顶,独倚琼楼啸一声。yè lái fēi shàng kūn lún dǐng,dú yǐ qióng lóu xiào yī shēng。

秋兴

汪莘

一旦秋风起洛滨,东归聊复寄鲈莼。yī dàn qiū fēng qǐ luò bīn,dōng guī liáo fù jì lú chún。
如今已在渔乡住,宜与清朝作散人。rú jīn yǐ zài yú xiāng zhù,yí yǔ qīng cháo zuò sàn rén。

秋兴

汪莘

水边杨柳怯秋风,忆昨杏花相映红。shuǐ biān yáng liǔ qiè qiū fēng,yì zuó xìng huā xiāng yìng hóng。
心地不随时节变,始知天下有英雄。xīn dì bù suí shí jié biàn,shǐ zhī tiān xià yǒu yīng xióng。

秋兴

汪莘

萝衣袅袅带凉风,人道秋空岂是空。luó yī niǎo niǎo dài liáng fēng,rén dào qiū kōng qǐ shì kōng。
白日不知天上事,众星环拱紫微宫。bái rì bù zhī tiān shàng shì,zhòng xīng huán gǒng zǐ wēi gōng。

秋兴

汪莘

七尺经霜翠竹竿,斩来石壁钓江湍。qī chǐ jīng shuāng cuì zhú gān,zhǎn lái shí bì diào jiāng tuān。
丝头垂下骊龙口,掣得明珠似月寒。sī tóu chuí xià lí lóng kǒu,chè dé míng zhū shì yuè hán。

秋兴

汪莘

秋天尤觉晓天清,仰首看天俯首行。qiū tiān yóu jué xiǎo tiān qīng,yǎng shǒu kàn tiān fǔ shǒu xíng。
不但长歌声似鹤,一身浑似鹤般轻。bù dàn zhǎng gē shēng shì hè,yī shēn hún shì hè bān qīng。

除日寄黟山周尊师

汪莘

眼有神光射霭山,不须更问列仙班。yǎn yǒu shén guāng shè ǎi shān,bù xū gèng wèn liè xiān bān。
道人四海都游遍,只有先生一介闲。dào rén sì hǎi dōu yóu biàn,zhǐ yǒu xiān shēng yī jiè xián。

东行途中有感

汪莘

一路桃花愁杀人,柳塘茅屋正宜春。yī lù táo huā chóu shā rén,liǔ táng máo wū zhèng yí chūn。
春风不是不相识,不遣春山养病身。chūn fēng bù shì bù xiāng shí,bù qiǎn chūn shān yǎng bìng shēn。

去昌化县西四十里留宿陈东鲁南楼

汪莘

碧玉山中白玉溪,武陵村落午时鸡。bì yù shān zhōng bái yù xī,wǔ líng cūn luò wǔ shí jī。
南楼一觉春宵雨,夹路桃花送马蹄。nán lóu yī jué chūn xiāo yǔ,jiā lù táo huā sòng mǎ tí。

谒真直院杨花满路口占一绝见直院诵之

汪莘

三月天寒尚腊衣,钱塘游子叹斜晖。sān yuè tiān hán shàng là yī,qián táng yóu zi tàn xié huī。
柳间苏小无由见,惹得杨花满袖归。liǔ jiān sū xiǎo wú yóu jiàn,rě dé yáng huā mǎn xiù guī。

真直院招饮道山群玉堂自陈秘监而下凡八人坐上赋绝句

汪莘

压架春风十万条,护檐霜干自萧萧。yā jià chūn fēng shí wàn tiáo,hù yán shuāng gàn zì xiāo xiāo。
一朝尽识群贤面,陡觉星辰共碧霄。yī cháo jǐn shí qún xián miàn,dǒu jué xīng chén gòng bì xiāo。