古诗词

潘别驾寄牡丹歌次韵

汪莘

别驾寄我新诗章,赏花须赏花中王。bié jià jì wǒ xīn shī zhāng,shǎng huā xū shǎng huā zhōng wáng。
我诵此诗欲大叫,山川灵气未始亡。wǒ sòng cǐ shī yù dà jiào,shān chuān líng qì wèi shǐ wáng。
忆昔少年健如虎,两脚不住寻奇芳。yì xī shǎo nián jiàn rú hǔ,liǎng jiǎo bù zhù xún qí fāng。
何曾着眼看桃李,天台洞口呼刘郎。hé céng zhe yǎn kàn táo lǐ,tiān tái dòng kǒu hū liú láng。
痴儿騃女意自得,不肯随我超凡常。chī ér ái nǚ yì zì dé,bù kěn suí wǒ chāo fán cháng。
嵩山洛浦忽入梦,秦人汉士俱堂堂。sōng shān luò pǔ hū rù mèng,qín rén hàn shì jù táng táng。
仰天大笑不复道,朱宫紫府森开张。yǎng tiān dà xiào bù fù dào,zhū gōng zǐ fǔ sēn kāi zhāng。
是时青春二三月,姚家一树真黄裳。shì shí qīng chūn èr sān yuè,yáo jiā yī shù zhēn huáng shang。
其馀牛家魏家种,千红万碧罗新妆。qí yú niú jiā wèi jiā zhǒng,qiān hóng wàn bì luó xīn zhuāng。
论花固是花中杰,论人亦是人中祥。lùn huā gù shì huā zhōng jié,lùn rén yì shì rén zhōng xiáng。
不觉我醉花亦醉,不觉花香人亦香。bù jué wǒ zuì huā yì zuì,bù jué huā xiāng rén yì xiāng。
气高已压玉笥缀,骨硬肯羡金钗行。qì gāo yǐ yā yù sì zhuì,gǔ yìng kěn xiàn jīn chāi xíng。
授我以元君之云篆,沃我以王母之霞觞。shòu wǒ yǐ yuán jūn zhī yún zhuàn,wò wǒ yǐ wáng mǔ zhī xiá shāng。
当时跳出生死窟,自此踏倒名利场。dāng shí tiào chū shēng sǐ kū,zì cǐ tà dào míng lì chǎng。
怀洞庭兮悲潇湘,吟清风兮咏沧浪。huái dòng tíng xī bēi xiāo xiāng,yín qīng fēng xī yǒng cāng làng。
仙人击节相属和,贱子起舞尤颠狂。xiān rén jī jié xiāng shǔ hé,jiàn zi qǐ wǔ yóu diān kuáng。
历聘二十八列宿,遍谒三千六上皇。lì pìn èr shí bā liè sù,biàn yè sān qiān liù shàng huáng。
东风未断薰风起,江北吹落江南藏。dōng fēng wèi duàn xūn fēng qǐ,jiāng běi chuī luò jiāng nán cáng。
天葩何年到此土,形貌虽减神犹昌。tiān pā hé nián dào cǐ tǔ,xíng mào suī jiǎn shén yóu chāng。
濂溪先生夸富贵,东坡老子怜忠良。lián xī xiān shēng kuā fù guì,dōng pō lǎo zi lián zhōng liáng。
不如煎酥煮面吃,大胜三碗搜枯肠。bù rú jiān sū zhǔ miàn chī,dà shèng sān wǎn sōu kū cháng。

汪莘

汪莘(1155~1227)南宋诗人。字叔耕,号柳塘,休宁(今属安徽)人,布衣。隐居黄山,研究《周易》,旁及释、老。宋宁宗嘉定年间,他曾三次上书朝廷,陈述天变、人事、民穷、吏污等弊病,以及行师布阵的方法,没有得到答复。徐谊知建康时,想把他作为遁世隐士向朝廷荐举,但未能成功。晚年筑室柳溪,自号方壶居士,与朱熹友善。作品有《方壶存稿》 9卷,有明汪璨等刻本;又有《方壶集》4卷,有清雍正九年(1731)刻本。 汪莘的作品>>

猜您喜欢

直院自言愿所以相拯之意有非毫楮所可宣者归途口占一绝为寄

汪莘

倾国佳人默怨天,红颜过了拜尊前。qīng guó jiā rén mò yuàn tiān,hóng yán guò le bài zūn qián。
世家大族多兄嫂,独得公姑分外怜。shì jiā dà zú duō xiōng sǎo,dú dé gōng gū fēn wài lián。

三月十九日过松江五绝

汪莘

在家每忆松江好,及到松江又忆家。zài jiā měi yì sōng jiāng hǎo,jí dào sōng jiāng yòu yì jiā。
梦见樵青来竹里,笑将渔父插桃花。mèng jiàn qiáo qīng lái zhú lǐ,xiào jiāng yú fù chā táo huā。

三月十九日过松江五绝

汪莘

万顷烟波短棹飞,一双鸥鸟弄斜晖。wàn qǐng yān bō duǎn zhào fēi,yī shuāng ōu niǎo nòng xié huī。
如今频作姑苏客,遥指当年旧钓矶。rú jīn pín zuò gū sū kè,yáo zhǐ dāng nián jiù diào jī。

三月十九日过松江五绝

汪莘

煎茶徐读散人传,对酒朗吟渔父词。jiān chá xú dú sàn rén chuán,duì jiǔ lǎng yín yú fù cí。
除却月风同此意,只应烟雨暗相知。chú què yuè fēng tóng cǐ yì,zhǐ yīng yān yǔ àn xiāng zhī。

三月十九日过松江五绝

汪莘

薰风吹梦听新蝉,又向长桥舣钓船。xūn fēng chuī mèng tīng xīn chán,yòu xiàng zhǎng qiáo yǐ diào chuán。
好剪吴松半江水,袖归三十六峰前。hǎo jiǎn wú sōng bàn jiāng shuǐ,xiù guī sān shí liù fēng qián。

三月十九日过松江五绝

汪莘

笠泽沧波拥洞庭,望中七十二峰青。lì zé cāng bō yōng dòng tíng,wàng zhōng qī shí èr fēng qīng。
待偕龙女乘云去,占取参天一画屏。dài xié lóng nǚ chéng yún qù,zhàn qǔ cān tiān yī huà píng。

过丹阳界中新丰市

汪莘

道过新丰沽酒楼,不须濯足故相酬。dào guò xīn fēng gū jiǔ lóu,bù xū zhuó zú gù xiāng chóu。
华山仙伯徐思看,争遣时人识马周。huá shān xiān bó xú sī kàn,zhēng qiǎn shí rén shí mǎ zhōu。

途中再咏金陵

汪莘

石头城上望斜晖,览尽金陵寂寞归。shí tóu chéng shàng wàng xié huī,lǎn jǐn jīn líng jì mò guī。
叹息青天如许大,可无一个凤凰飞。tàn xī qīng tiān rú xǔ dà,kě wú yī gè fèng huáng fēi。

回至松江

汪莘

欲向江南采白蘋,杜鹃啼后已无春。yù xiàng jiāng nán cǎi bái píng,dù juān tí hòu yǐ wú chūn。
洞庭龙女云中降,手把双珠笑赠人。dòng tíng lóng nǚ yún zhōng jiàng,shǒu bǎ shuāng zhū xiào zèng rén。

回至松江

汪莘

深林茅屋隐渔樵,时有扁舟过石桥。shēn lín máo wū yǐn yú qiáo,shí yǒu biǎn zhōu guò shí qiáo。
谁把客星入图画,晓风残月伴吹箫。shuí bǎ kè xīng rù tú huà,xiǎo fēng cán yuè bàn chuī xiāo。

到高亭山望南北高峰

汪莘

每泛西湖不忍还,高亭数叠出云间。měi fàn xī hú bù rěn hái,gāo tíng shù dié chū yún jiān。
如今回至高亭路,却望西湖数叠山。rú jīn huí zhì gāo tíng lù,què wàng xī hú shù dié shān。

程朝望送梅花

汪莘

昨夜灯前把酒杯,鄱阳主簿送春来。zuó yè dēng qián bǎ jiǔ bēi,pó yáng zhǔ bù sòng chūn lái。
只疑天地无清气,都在江头一树梅。zhǐ yí tiān dì wú qīng qì,dōu zài jiāng tóu yī shù méi。

再用韵

汪莘

长恨无人共一杯,直知好友自天来。zhǎng hèn wú rén gòng yī bēi,zhí zhī hǎo yǒu zì tiān lái。
渊明到死真成菊,和靖平生却是梅。yuān míng dào sǐ zhēn chéng jú,hé jìng píng shēng què shì méi。

再用韵

汪莘

接得南枝即按杯,似和霜月带将来。jiē dé nán zhī jí àn bēi,shì hé shuāng yuè dài jiāng lái。
自从驿使相逢后,千载无人解寄梅。zì cóng yì shǐ xiāng féng hòu,qiān zài wú rén jiě jì méi。

篱阴

汪莘

篱阴双蝶趁春晖,轻展新黄试舞衣。lí yīn shuāng dié chèn chūn huī,qīng zhǎn xīn huáng shì wǔ yī。
点草扑花如得意,因何相逐背人飞。diǎn cǎo pū huā rú dé yì,yīn hé xiāng zhú bèi rén fēi。