品读经典 · 传承文明

黄山高

汪莘

黄山高哉,岿然为江东之巨镇兮,壁立于两浙之上游。huáng shān gāo zāi,kuī rán wèi jiāng dōng zhī jù zhèn xī,bì lì yú liǎng zhè zhī shàng yóu。 摩天戛日以直上,阳枝阴派盘数州。mó tiān jiá rì yǐ zhí shàng,yáng zhī yīn pài pán shù zhōu。 四海不知两根本,行人但觉云飞浮。sì hǎi bù zhī liǎng gēn běn,xíng rén dàn jué yún fēi fú。 尝试芒鞋竹枝迨乎其间兮,一溪桃杏红烂熳,万壑松柏寒飕飕。cháng shì máng xié zhú zhī dài hū qí jiān xī,yī xī táo xìng hóng làn màn,wàn hè sōng bǎi hán sōu sōu。 悬崖绝磴可望不可到兮,古木倒挂险更遒。xuán yá jué dèng kě wàng bù kě dào xī,gǔ mù dào guà xiǎn gèng qiú。 上有灵泉瀑布千万道,如银河自天争泻而竞注兮,砅雷溅雪隐现穿林幽。shàng yǒu líng quán pù bù qiān wàn dào,rú yín hé zì tiān zhēng xiè ér jìng zhù xī,lì léi jiàn xuě yǐn xiàn chuān lín yōu。 中有青鸾黄鹤千万对,雄倡雌和迭舞而交鸣兮,深林自适复有雪白数点之猿猴。zhōng yǒu qīng luán huáng hè qiān wàn duì,xióng chàng cí hé dié wǔ ér jiāo míng xī,shēn lín zì shì fù yǒu xuě bái shù diǎn zhī yuán hóu。 山中自昔无历日,花开叶落成春秋。shān zhōng zì xī wú lì rì,huā kāi yè luò chéng chūn qiū。 残英脱叶不知其所从来兮,但见夫涧谷之间桃花如扇,松花如纛,竹叶如笠,莲叶如舟。cán yīng tuō yè bù zhī qí suǒ cóng lái xī,dàn jiàn fū jiàn gǔ zhī jiān táo huā rú shàn,sōng huā rú dào,zhú yè rú lì,lián yè rú zhōu。 菖蒲九节喂白鹿,灵芝三秀眠青牛。chāng pú jiǔ jié wèi bái lù,líng zhī sān xiù mián qīng niú。 人间三月春已暮,洞中花卉春长留。rén jiān sān yuè chūn yǐ mù,dòng zhōng huā huì chūn zhǎng liú。 奇香异气逐风去,散落尘世谁能酬。qí xiāng yì qì zhú fēng qù,sàn luò chén shì shuí néng chóu。 黄山高哉,云际一峰尚可画,云外一峰画不得,霜缯铺了掉首休。huáng shān gāo zāi,yún jì yī fēng shàng kě huà,yún wài yī fēng huà bù dé,shuāng zēng pù le diào shǒu xiū。 丹砂一峰烛天争日月,九龙一峰拔地张旗旒。dān shā yī fēng zhú tiān zhēng rì yuè,jiǔ lóng yī fēng bá dì zhāng qí liú。 天都一峰杰出于三十六峰兮,星斗森罗挂珠殿,日月对展琼瑶楼。tiān dōu yī fēng jié chū yú sān shí liù fēng xī,xīng dòu sēn luó guà zhū diàn,rì yuè duì zhǎn qióng yáo lóu。 中有一人兮龙冠而凤裘,左容成兮右浮丘。zhōng yǒu yī rén xī lóng guān ér fèng qiú,zuǒ róng chéng xī yòu fú qiū。 我时收却钓竿樵具作一束,投诸曹阮溪中流。wǒ shí shōu què diào gān qiáo jù zuò yī shù,tóu zhū cáo ruǎn xī zhōng liú。 浴余身兮汤泉,风余袂兮帝所。yù yú shēn xī tāng quán,fēng yú mèi xī dì suǒ。 夔鼓隐隐兮管啾啾,水精盘兮碧玉瓯。kuí gǔ yǐn yǐn xī guǎn jiū jiū,shuǐ jīng pán xī bì yù ōu。 帝酌我兮劳我,左右为余兮凝眸。dì zhuó wǒ xī láo wǒ,zuǒ yòu wèi yú xī níng móu。 指余以南峰石壁记,授余以红铅黑汞大丹头。zhǐ yú yǐ nán fēng shí bì jì,shòu yú yǐ hóng qiān hēi gǒng dà dān tóu。 黄山高哉,余将览秀巢云鍊其下,坐令万物不生疵疠黍盈畴。huáng shān gāo zāi,yú jiāng lǎn xiù cháo yún liàn qí xià,zuò lìng wàn wù bù shēng cī lì shǔ yíng chóu。

汪莘

汪莘(1155~1227)南宋诗人。字叔耕,号柳塘,休宁(今属安徽)人,布衣。隐居黄山,研究《周易》,旁及释、老。宋宁宗嘉定年间,他曾三次上书朝廷,陈述天变、人事、民穷、吏污等弊病,以及行师布阵的方法,没有得到答复。徐谊知建康时,想把他作为遁世隐士向朝廷荐举,但未能成功。晚年筑室柳溪,自号方壶居士,与朱熹友善。作品有《方壶存稿》 9卷,有明汪璨等刻本;又有《方壶集》4卷,有清雍正九年(1731)刻本。 汪莘的作品>>

猜您喜欢

仲春溪行即事

汪莘

竹外夭桃分外明,一枝折得绕溪行。zhú wài yāo táo fēn wài míng,yī zhī zhé dé rào xī xíng。 春风谁道全无主,胡蝶飞来花上争。chūn fēng shuí dào quán wú zhǔ,hú dié fēi lái huā shàng zhēng。

暮春二十八夜枕上有怀

汪莘

迩来尤觉光阴速,昼夜分明似水流。ěr lái yóu jué guāng yīn sù,zhòu yè fēn míng shì shuǐ liú。 却是光阴无变动,谩教浮世有春秋。què shì guāng yīn wú biàn dòng,mán jiào fú shì yǒu chūn qiū。

暮春二十八夜枕上有怀

汪莘

茅檐环走两金轮,二十九番杨柳春。máo yán huán zǒu liǎng jīn lún,èr shí jiǔ fān yáng liǔ chūn。 回首半生无觅处,只应留得见前身。huí shǒu bàn shēng wú mì chù,zhǐ yīng liú dé jiàn qián shēn。

季夏之末鹃声不已

汪莘

念尔残春啼不休,若为春夏抱春愁。niàn ěr cán chūn tí bù xiū,ruò wèi chūn xià bào chūn chóu。 亦知春去年年事,忆似前时春尽头。yì zhī chūn qù nián nián shì,yì shì qián shí chūn jǐn tóu。

闰十一月东行腊月立春夜秀州船埸桥玩月甲辰正月廿四日出都城廿七日晓行即事

汪莘

鸦声欲断雉声起,柳眼已青桑眼黄。yā shēng yù duàn zhì shēng qǐ,liǔ yǎn yǐ qīng sāng yǎn huáng。 故乡春事正如许,春事只缘思故乡。gù xiāng chūn shì zhèng rú xǔ,chūn shì zhǐ yuán sī gù xiāng。

乙巳暮春初六日晚对新月

汪莘

春来风雨耿黄昏,初见青青月一痕。chūn lái fēng yǔ gěng huáng hūn,chū jiàn qīng qīng yuè yī hén。 忆自消魂南浦后,不禁描出向前村。yì zì xiāo hún nán pǔ hòu,bù jìn miáo chū xiàng qián cūn。

中元夜兴

汪莘

东院长廊约二更,风雷送雨正冥冥。dōng yuàn zhǎng láng yuē èr gèng,fēng léi sòng yǔ zhèng míng míng。 忽看电掣金蛇过,照出青天一点青。hū kàn diàn chè jīn shé guò,zhào chū qīng tiān yī diǎn qīng。

绿阴

汪莘

绿阴窗底蔚蓝光,习习清风入座凉。lǜ yīn chuāng dǐ wèi lán guāng,xí xí qīng fēng rù zuò liáng。 五月人间同此意,故知彭泽到羲皇。wǔ yuè rén jiān tóng cǐ yì,gù zhī péng zé dào xī huáng。

感秋

汪莘

年年不是要悲秋,秋气愁人不自由。nián nián bù shì yào bēi qiū,qiū qì chóu rén bù zì yóu。 谁见江南魂断处,潇湘帝子在眉头。shuí jiàn jiāng nán hún duàn chù,xiāo xiāng dì zi zài méi tóu。

戊申六月闻晦庵先生除兵部侍郎

汪莘

韩范诸公各一时,贤豪久速系安危。hán fàn zhū gōng gè yī shí,xián háo jiǔ sù xì ān wēi。 从来功业知难就,未敢先赓庆历诗。cóng lái gōng yè zhī nán jiù,wèi gǎn xiān gēng qìng lì shī。

己酉夏偶兴

汪莘

雨后荷盘可乾汞,日中莲座自焚香。yǔ hòu hé pán kě qián gǒng,rì zhōng lián zuò zì fén xiāng。 儿童拗断垒珠柄,牵出银丝随手长。ér tóng ǎo duàn lěi zhū bǐng,qiān chū yín sī suí shǒu zhǎng。

己酉夏偶兴

汪莘

剥开莲子见芳鲜,花叶同心缩翠拳。bō kāi lián zi jiàn fāng xiān,huā yè tóng xīn suō cuì quán。 欲记池莲多少朵,一枝荷叶一枝莲。yù jì chí lián duō shǎo duǒ,yī zhī hé yè yī zhī lián。

己酉夏偶兴

汪莘

两镜手提如合璧,两光相摄万重光。liǎng jìng shǒu tí rú hé bì,liǎng guāng xiāng shè wàn zhòng guāng。 重重楼阁重重户,有个瞳人里面藏。zhòng zhòng lóu gé zhòng zhòng hù,yǒu gè tóng rén lǐ miàn cáng。

己酉夏偶兴

汪莘

两灯射壁两重光,一影俱生一影傍。liǎng dēng shè bì liǎng zhòng guāng,yī yǐng jù shēng yī yǐng bàng。 假使百灯同一室,百身还只一身忙。jiǎ shǐ bǎi dēng tóng yī shì,bǎi shēn hái zhǐ yī shēn máng。

八月间书案假寐戏作

汪莘

四海春风曲肱里,出入鼻端云一缕。sì hǎi chūn fēng qū gōng lǐ,chū rù bí duān yún yī lǚ。 不知案上清露珠,漏泄傅岩梦中雨。bù zhī àn shàng qīng lù zhū,lòu xiè fù yán mèng zhōng yǔ。