古诗词

次韵和韩持国雪二十韵

刘攽

层云升苍莽,密雪乱高低。céng yún shēng cāng mǎng,mì xuě luàn gāo dī。
巧致欺工倕,繁多感计倪。qiǎo zhì qī gōng chuí,fán duō gǎn jì ní。
因高宜岳镇,善下及涂泥。yīn gāo yí yuè zhèn,shàn xià jí tú ní。
海变方朝若,天通忆命黎。hǎi biàn fāng cháo ruò,tiān tōng yì mìng lí。
悬檐垂龃龉,投隙置刀圭。xuán yán chuí jǔ yǔ,tóu xì zhì dāo guī。
冥顼豪无赖,娥舒弱易迷。míng xū háo wú lài,é shū ruò yì mí。
清心还自照,正色故思齐。qīng xīn hái zì zhào,zhèng sè gù sī qí。
报曙端成误,惊春妄问奚。bào shǔ duān chéng wù,jīng chūn wàng wèn xī。
林珍翔鹭鹄,玉气堕虹蜺。lín zhēn xiáng lù gǔ,yù qì duò hóng ní。
猎野甘燔兔,登川快臛蠵。liè yě gān fán tù,dēng chuān kuài huò xī。
风回飘柳絮,日暝乱醯鸡。fēng huí piāo liǔ xù,rì míng luàn xī jī。
虫篆初难辨,庖羔久未刲。chóng zhuàn chū nán biàn,páo gāo jiǔ wèi kuī。
冥鸿愁径度,饥雀怆单栖。míng hóng chóu jìng dù,jī què chuàng dān qī。
律验知阳复,天旋测气跻。lǜ yàn zhī yáng fù,tiān xuán cè qì jī。
浮生共羁旅,外境本筌蹄。fú shēng gòng jī lǚ,wài jìng běn quán tí。
置酒容高会,论文慰解携。zhì jiǔ róng gāo huì,lùn wén wèi jiě xié。
诗从载涂唱,赋为骋妍题。shī cóng zài tú chàng,fù wèi chěng yán tí。
数听波涛辨,滔滔百仞溪。shù tīng bō tāo biàn,tāo tāo bǎi rèn xī。

刘攽

刘攽bān(1023~1089)北宋史学家,刘敞之弟。字贡夫,一作贡父、赣父,号公非。临江新喻(今江西新余)人,一说江西樟树人。庆历进士,历任曹州、兖州、亳州、蔡州知州,官至中书舍人。一生潜心史学,治学严谨。助司马光纂修《资治通鉴》,充任副主编,负责汉史部分,著有《东汉刊误》等。 刘攽的作品>>

猜您喜欢

雨后回文

刘攽

绿水池光冷,青苔砌色寒。lǜ shuǐ chí guāng lěng,qīng tái qì sè hán。
竹幽啼鸟乱,庭暗落花残。zhú yōu tí niǎo luàn,tíng àn luò huā cán。

长春花

刘攽

雪霜雨露平分尽,旧紫新红次第开。xuě shuāng yǔ lù píng fēn jǐn,jiù zǐ xīn hóng cì dì kāi。
自是馀花芳意薄,那知春去不重来。zì shì yú huā fāng yì báo,nà zhī chūn qù bù zhòng lái。

次子由韵三首

刘攽

流霞饮过已忘寒,和笔螭坳墨色乾。liú xiá yǐn guò yǐ wàng hán,hé bǐ chī ào mò sè qián。
温室前头问名木,此身知不误儒冠。wēn shì qián tóu wèn míng mù,cǐ shēn zhī bù wù rú guān。

次子由韵三首

刘攽

四朝传说直臣言,万事多君与轾轩。sì cháo chuán shuō zhí chén yán,wàn shì duō jūn yǔ zhì xuān。
重到彤墀挥翰处,想知云梦一时吞。zhòng dào tóng chí huī hàn chù,xiǎng zhī yún mèng yī shí tūn。

次子由韵三首

刘攽

华光劝讲想天临,白发儒先遇主心。huá guāng quàn jiǎng xiǎng tiān lín,bái fā rú xiān yù zhǔ xīn。
仍寄史臣挥直笔,圣谟文思与几深。réng jì shǐ chén huī zhí bǐ,shèng mó wén sī yǔ jǐ shēn。

泊淮上

刘攽

风波缭绕半天下,鬓发苍筤一丈夫。fēng bō liáo rào bàn tiān xià,bìn fā cāng láng yī zhàng fū。
惆怅江湖向时月,又来淮浦照樯乌。chóu chàng jiāng hú xiàng shí yuè,yòu lái huái pǔ zhào qiáng wū。

久旱作问诗

刘攽

问云何意复归山,应恃无心欲占闲。wèn yún hé yì fù guī shān,yīng shì wú xīn yù zhàn xián。
我为闲多忙折我,劝云为雨莫空还。wǒ wèi xián duō máng zhé wǒ,quàn yún wèi yǔ mò kōng hái。

久旱作问诗

刘攽

问风何意扫云开,本为虞琴唤汝来。wèn fēng hé yì sǎo yún kāi,běn wèi yú qín huàn rǔ lái。
桑麦青乾天不雨,更将何物阜民财。sāng mài qīng qián tiān bù yǔ,gèng jiāng hé wù fù mín cái。

久旱作问诗

刘攽

问山何意及郊农,天欲为霖不见容。wèn shān hé yì jí jiāo nóng,tiān yù wèi lín bù jiàn róng。
少闭土囊诛啸虎,也教云气得从龙。shǎo bì tǔ náng zhū xiào hǔ,yě jiào yún qì dé cóng lóng。

遣闷二首

刘攽

好饮本来身少事,徒歌非是曲弥高。hǎo yǐn běn lái shēn shǎo shì,tú gē fēi shì qū mí gāo。
若能全疗诗书癖,用底聊均笔砚劳。ruò néng quán liáo shī shū pǐ,yòng dǐ liáo jūn bǐ yàn láo。

遣闷二首

刘攽

草荒三径寻常绿,树掩双扉丈尺高。cǎo huāng sān jìng xún cháng lǜ,shù yǎn shuāng fēi zhàng chǐ gāo。
燕语不如莺语静,蜂飞犹胜蝶飞劳。yàn yǔ bù rú yīng yǔ jìng,fēng fēi yóu shèng dié fēi láo。

感怀

刘攽

泽雉呼雌日出飞,林鸦失子夜深啼。zé zhì hū cí rì chū fēi,lín yā shī zi yè shēn tí。
劳生未尽无生理,外境移心不得齐。láo shēng wèi jǐn wú shēng lǐ,wài jìng yí xīn bù dé qí。

题馆壁

刘攽

壁门金阙倚天开,五见宫花落古槐。bì mén jīn quē yǐ tiān kāi,wǔ jiàn gōng huā luò gǔ huái。
明日扁舟江海去,却从云气望蓬莱。míng rì biǎn zhōu jiāng hǎi qù,què cóng yún qì wàng péng lái。

末伏

刘攽

火流渐近桑榆上,秋气新从阊阖来。huǒ liú jiàn jìn sāng yú shàng,qiū qì xīn cóng chāng hé lái。
每岁长安犹暑热,内官相属赐冰回。měi suì zhǎng ān yóu shǔ rè,nèi guān xiāng shǔ cì bīng huí。

儒生

刘攽

为儒自分多迂阔,已老那能更改张。wèi rú zì fēn duō yū kuò,yǐ lǎo nà néng gèng gǎi zhāng。
青史异时传信事,不为民贼坐投荒。qīng shǐ yì shí chuán xìn shì,bù wèi mín zéi zuò tóu huāng。