古诗词

次韵和裴库部喜雪歌

刘攽

四时平分气升降,当冬宜藏反宣畅。sì shí píng fēn qì shēng jiàng,dāng dōng yí cáng fǎn xuān chàng。
玄冥羸孱失其职,骤弛威权避威仰。xuán míng léi càn shī qí zhí,zhòu chí wēi quán bì wēi yǎng。
由来万事可尽料,一夕同云迷下上。yóu lái wàn shì kě jǐn liào,yī xī tóng yún mí xià shàng。
始疑群灵久猜阻,勿尔觉悟欢相访。shǐ yí qún líng jiǔ cāi zǔ,wù ěr jué wù huān xiāng fǎng。
周宣商汤号明主,圭璧垂尽虚卣鬯。zhōu xuān shāng tāng hào míng zhǔ,guī bì chuí jǐn xū yǒu chàng。
岂如圣神备参两,精意潜发天垂贶。qǐ rú shèng shén bèi cān liǎng,jīng yì qián fā tiān chuí kuàng。
朔风萧条严莫犯,四野皓白光弥望。shuò fēng xiāo tiáo yán mò fàn,sì yě hào bái guāng mí wàng。
乾施无方意必均,阴杀夸多力尤壮。qián shī wú fāng yì bì jūn,yīn shā kuā duō lì yóu zhuàng。
松篁得意忍枯槁,鹰隼乘时戾宽旷。sōng huáng dé yì rěn kū gǎo,yīng sǔn chéng shí lì kuān kuàng。
层楼眺远复褰帘,密室就暖仍施幛。céng lóu tiào yuǎn fù qiān lián,mì shì jiù nuǎn réng shī zhàng。
舞投墙隙到中堂,响拂纸疏喧北向。wǔ tóu qiáng xì dào zhōng táng,xiǎng fú zhǐ shū xuān běi xiàng。
樵林无声自斤斧,野渡争趋急船舫。qiáo lín wú shēng zì jīn fǔ,yě dù zhēng qū jí chuán fǎng。
富觞屡举极欢呼,贫屦践行赧嘲让。fù shāng lǚ jǔ jí huān hū,pín jù jiàn xíng nǎn cháo ràng。
谁令小邑尽华屋,不觉南山失青嶂。shuí lìng xiǎo yì jǐn huá wū,bù jué nán shān shī qīng zhàng。
月临静夜绝氛埃,涛起风江深荡漾。yuè lín jìng yè jué fēn āi,tāo qǐ fēng jiāng shēn dàng yàng。
豫期晴和当劝耕,径入园林稍挟杖。yù qī qíng hé dāng quàn gēng,jìng rù yuán lín shāo xié zhàng。
宿酲未解鸡三号,照梁辉焕晨光亮。sù chéng wèi jiě jī sān hào,zhào liáng huī huàn chén guāng liàng。
裴侯清通思豪绝,郢曲不比巴人唱。péi hóu qīng tōng sī háo jué,yǐng qū bù bǐ bā rén chàng。
老均茵凭游益欢,闲藉杯酒神俱王。lǎo jūn yīn píng yóu yì huān,xián jí bēi jiǔ shén jù wáng。
明年三农饱牟麦,病民自可逃无状。míng nián sān nóng bǎo móu mài,bìng mín zì kě táo wú zhuàng。

刘攽

刘攽bān(1023~1089)北宋史学家,刘敞之弟。字贡夫,一作贡父、赣父,号公非。临江新喻(今江西新余)人,一说江西樟树人。庆历进士,历任曹州、兖州、亳州、蔡州知州,官至中书舍人。一生潜心史学,治学严谨。助司马光纂修《资治通鉴》,充任副主编,负责汉史部分,著有《东汉刊误》等。 刘攽的作品>>

猜您喜欢

许州西湖观音像

刘攽

孤绝佗山碧海滨,天花水月静无尘。gū jué tuó shān bì hǎi bīn,tiān huā shuǐ yuè jìng wú chén。
客槎不载支机石,为见闲游得度身。kè chá bù zài zhī jī shí,wèi jiàn xián yóu dé dù shēn。

游俞氏园亭

刘攽

花外秋千柳下门,东城近处辟疆园。huā wài qiū qiān liǔ xià mén,dōng chéng jìn chù pì jiāng yuán。
楼头明月终归去,更为残阳尽酒尊。lóu tóu míng yuè zhōng guī qù,gèng wèi cán yáng jǐn jiǔ zūn。

昼眠

刘攽

薰风四月树阴合,无事高眠昼漏长。xūn fēng sì yuè shù yīn hé,wú shì gāo mián zhòu lòu zhǎng。
觉后已疑人世改,起看林影上东墙。jué hòu yǐ yí rén shì gǎi,qǐ kàn lín yǐng shàng dōng qiáng。

嘲昼眠

刘攽

利名苦厌兹多口,朝市那能尽信书。lì míng kǔ yàn zī duō kǒu,cháo shì nà néng jǐn xìn shū。
一枕凉风云满目,民谣民讼不关渠。yī zhěn liáng fēng yún mǎn mù,mín yáo mín sòng bù guān qú。

芙蓉池

刘攽

风摇羽扇露盈盘,卷卷翻翻欲定难。fēng yáo yǔ shàn lù yíng pán,juǎn juǎn fān fān yù dìng nán。
醉眼波心欢有遇,水仙倾盖正相看。zuì yǎn bō xīn huān yǒu yù,shuǐ xiān qīng gài zhèng xiāng kàn。

湖口

刘攽

三日湖云不肯晴,四山冥晦与川平。sān rì hú yún bù kěn qíng,sì shān míng huì yǔ chuān píng。
系船汀树无人语,卧听波涛澒洞声。xì chuán tīng shù wú rén yǔ,wò tīng bō tāo hòng dòng shēng。

湖口

刘攽

清溪物色亦消忧,风雨何辞有滞留。qīng xī wù sè yì xiāo yōu,fēng yǔ hé cí yǒu zhì liú。
定似湖边钓鱼客,一生家事托孤舟。dìng shì hú biān diào yú kè,yī shēng jiā shì tuō gū zhōu。

湖口

刘攽

本自悠悠物外人,每逢山水为情亲。běn zì yōu yōu wù wài rén,měi féng shān shuǐ wèi qíng qīn。
惭愧湖波淹客棹,到官不畏上官嗔。cán kuì hú bō yān kè zhào,dào guān bù wèi shàng guān chēn。

送傅推官

刘攽

武仲高材笔不休,相逢倾盖复离忧。wǔ zhòng gāo cái bǐ bù xiū,xiāng féng qīng gài fù lí yōu。
黄河赤鲤强三尺,他日无烦数置邮。huáng hé chì lǐ qiáng sān chǐ,tā rì wú fán shù zhì yóu。

和丘直讲除字韵

刘攽

横经童子一趋隅,拥彗门人为扫除。héng jīng tóng zi yī qū yú,yōng huì mén rén wèi sǎo chú。
迟暮不知稽古力,正怜桑户欲捐书。chí mù bù zhī jī gǔ lì,zhèng lián sāng hù yù juān shū。

斫冰词

刘攽

楚客斫冰行苦难,清音愁绝逼人寒。chǔ kè zhuó bīng xíng kǔ nán,qīng yīn chóu jué bī rén hán。
凭君与制水仙操,传入湘灵宝瑟弹。píng jūn yǔ zhì shuǐ xiān cāo,chuán rù xiāng líng bǎo sè dàn。

雨后池上

刘攽

一雨池塘水面平,澹磨明镜照檐楹。yī yǔ chí táng shuǐ miàn píng,dàn mó míng jìng zhào yán yíng。
东风忽起垂杨舞,更作荷心万点声。dōng fēng hū qǐ chuí yáng wǔ,gèng zuò hé xīn wàn diǎn shēng。

过周修撰池

刘攽

绝景淹留欲断年,晓来冰雪涨池泉。jué jǐng yān liú yù duàn nián,xiǎo lái bīng xuě zhǎng chí quán。
尽拈书籍无多子,来问东家亦漫然。jǐn niān shū jí wú duō zi,lái wèn dōng jiā yì màn rán。

貂裘

刘攽

季子高谈万乘前,黄金白璧等虚捐。jì zi gāo tán wàn chéng qián,huáng jīn bái bì děng xū juān。
貂裘敝尽风霜苦,却忆周南二顷田。diāo qiú bì jǐn fēng shuāng kǔ,què yì zhōu nán èr qǐng tián。

夜坐

刘攽

独坐吟诗到四更,墙根蟋蟀近床鸣。dú zuò yín shī dào sì gèng,qiáng gēn xī shuài jìn chuáng míng。
凉风闪闪吹灯灭,默从无言直到明。liáng fēng shǎn shǎn chuī dēng miè,mò cóng wú yán zhí dào míng。