古诗词

缘识

赵炅

大丈夫兮兼文武,君子能仁潜喜怒。dà zhàng fū xī jiān wén wǔ,jūn zi néng rén qián xǐ nù。
强明非是尽周旋,满眼真如不自取。qiáng míng fēi shì jǐn zhōu xuán,mǎn yǎn zhēn rú bù zì qǔ。
三春花卉正芬芳,发作痴迷我也狂。sān chūn huā huì zhèng fēn fāng,fā zuò chī mí wǒ yě kuáng。
道德修来长不断,云从龙变解舒张。dào dé xiū lái zhǎng bù duàn,yún cóng lóng biàn jiě shū zhāng。
海浪无涯百川水,厚重高深难比拟。hǎi làng wú yá bǎi chuān shuǐ,hòu zhòng gāo shēn nán bǐ nǐ。
今古犹来世界宽,忻闻为善恶为耻。jīn gǔ yóu lái shì jiè kuān,xīn wén wèi shàn è wèi chǐ。
舟车有利便通津,斟量难事日其新。zhōu chē yǒu lì biàn tōng jīn,zhēn liàng nán shì rì qí xīn。
勿笑我心孜孜化,贵为人主不尊身。wù xiào wǒ xīn zī zī huà,guì wèi rén zhǔ bù zūn shēn。
共爱巅峰高岌岌,烦恼之中常急急。gòng ài diān fēng gāo jí jí,fán nǎo zhī zhōng cháng jí jí。
先王典教是吾师,可以相宗后法则。xiān wáng diǎn jiào shì wú shī,kě yǐ xiāng zōng hòu fǎ zé。
逍遥物外乐熙熙,松椿长养万年基。xiāo yáo wù wài lè xī xī,sōng chūn zhǎng yǎng wàn nián jī。
鹏翥引他鹪虻怒,凤皇争与燕雀期。péng zhù yǐn tā jiāo méng nù,fèng huáng zhēng yǔ yàn què qī。
心猿意马须自缚,斯言之理还不若。xīn yuán yì mǎ xū zì fù,sī yán zhī lǐ hái bù ruò。
僻学邪闻似虚空,日月贞明闲销铄。pì xué xié wén shì xū kōng,rì yuè zhēn míng xián xiāo shuò。
阿谀顺旨察来情,瞽者匆匆不可行。ā yú shùn zhǐ chá lái qíng,gǔ zhě cōng cōng bù kě xíng。
亲亲友爱慈敦睦,凡言俗态谩缠萦。qīn qīn yǒu ài cí dūn mù,fán yán sú tài mán chán yíng。

赵炅

即赵炅。宋太祖弟。初名匡义,后改光义,即位后改名炅。太祖开宝六年封晋王。九年即位,改元太平兴国。对割据政权继续各个击破。三年,平海军陈洪进、吴越王钱俶相继纳土。四年,亲征,平北汉。乘胜攻辽,于高梁河大败而归。雍熙三年,再命将三路攻辽,大败,遂行守内虚外政策。在位二十二年,加强中央集权,收节度使所领支郡,扩大科举取士,建崇文院,编纂《太平御览》等书,加强“重文”风气。淳化中,镇压王小波、李顺起义。 赵炅的作品>>

猜您喜欢

逍遥咏

赵炅

白日众生见,几来得意人。bái rì zhòng shēng jiàn,jǐ lái dé yì rén。
萍蓬如似梦,丹鼎妙清神。píng péng rú shì mèng,dān dǐng miào qīng shén。
红树非花影,青松压海津。hóng shù fēi huā yǐng,qīng sōng yā hǎi jīn。
入玄龙虎伏,大道许相亲。rù xuán lóng hǔ fú,dà dào xǔ xiāng qīn。

逍遥咏

赵炅

雅澹玄中得,常人故不知。yǎ dàn xuán zhōng dé,cháng rén gù bù zhī。
幽深无远近,道外细推之。yōu shēn wú yuǎn jìn,dào wài xì tuī zhī。
碧落神仙境,烟霞日月随。bì luò shén xiān jìng,yān xiá rì yuè suí。
参详寰宇内,邪正岂相离。cān xiáng huán yǔ nèi,xié zhèng qǐ xiāng lí。

逍遥咏

赵炅

逍遥通物性,大道有圆方。xiāo yáo tōng wù xìng,dà dào yǒu yuán fāng。
山谷高深浅,人心自短长。shān gǔ gāo shēn qiǎn,rén xīn zì duǎn zhǎng。
阴阳穷岂竭,造化入无疆。yīn yáng qióng qǐ jié,zào huà rù wú jiāng。
尘埃飞作垢,惊雁不成行。chén āi fēi zuò gòu,jīng yàn bù chéng xíng。

逍遥咏

赵炅

群生各自意,未有一般般。qún shēng gè zì yì,wèi yǒu yī bān bān。
名利贪嗔贼,愚迷道路宽。míng lì tān chēn zéi,yú mí dào lù kuān。
避烦如雨散,清静入云端。bì fán rú yǔ sàn,qīng jìng rù yún duān。
善想因缘理,经穷子细看。shàn xiǎng yīn yuán lǐ,jīng qióng zi xì kàn。

逍遥咏

赵炅

皇天无不照,福业重来轻。huáng tiān wú bù zhào,fú yè zhòng lái qīng。
背正堪何益,归真道自成。bèi zhèng kān hé yì,guī zhēn dào zì chéng。
本元宗一体,功行录三清。běn yuán zōng yī tǐ,gōng xíng lù sān qīng。
几许解吾意,慈悲利益平。jǐ xǔ jiě wú yì,cí bēi lì yì píng。

逍遥咏

赵炅

得道超凡圣,逍遥本是缘。dé dào chāo fán shèng,xiāo yáo běn shì yuán。
群迷难解会,我且不虚传。qún mí nán jiě huì,wǒ qiě bù xū chuán。
但信恒无断,精穷用意专。dàn xìn héng wú duàn,jīng qióng yòng yì zhuān。
审听明譬谕,勿被俗情牵。shěn tīng míng pì yù,wù bèi sú qíng qiān。

逍遥咏

赵炅

物情通万象,达者便忘机。wù qíng tōng wàn xiàng,dá zhě biàn wàng jī。
各具含灵性,狐疑有是非。gè jù hán líng xìng,hú yí yǒu shì fēi。
知天修福惠,如日莹光辉。zhī tiān xiū fú huì,rú rì yíng guāng huī。
认取好歧路,恶去善相依。rèn qǔ hǎo qí lù,è qù shàn xiāng yī。

逍遥咏

赵炅

经心玄妙理,道德念阴符。jīng xīn xuán miào lǐ,dào dé niàn yīn fú。
九转金丹鼎,三才玉匮书。jiǔ zhuǎn jīn dān dǐng,sān cái yù kuì shū。
恒常皆隐秘,达者见清虚。héng cháng jiē yǐn mì,dá zhě jiàn qīng xū。
倏忽神明意,先贤觉自愚。shū hū shén míng yì,xiān xián jué zì yú。

逍遥咏

赵炅

天地含清泰,阴阳道所成。tiān dì hán qīng tài,yīn yáng dào suǒ chéng。
冲和玄妙术,勿讶说长生。chōng hé xuán miào shù,wù yà shuō zhǎng shēng。
起信何疑误,迷来却谤轻。qǐ xìn hé yí wù,mí lái què bàng qīng。
摄心归正念,淡薄恶销声。shè xīn guī zhèng niàn,dàn báo è xiāo shēng。

逍遥咏

赵炅

混沌初分后,阴阳辨浊清。hùn dùn chū fēn hòu,yīn yáng biàn zhuó qīng。
三才皆备位,万物有长生。sān cái jiē bèi wèi,wàn wù yǒu zhǎng shēng。
罔象精通感,淳和道可明。wǎng xiàng jīng tōng gǎn,chún hé dào kě míng。
但求方寸是,剖判应非轻。dàn qiú fāng cùn shì,pōu pàn yīng fēi qīng。

逍遥咏

赵炅

五色云销黯,方知大道深。wǔ sè yún xiāo àn,fāng zhī dà dào shēn。
华池玄妙理,龙虎本同音。huá chí xuán miào lǐ,lóng hǔ běn tóng yīn。
金鼎铅中作,红花洞里寻。jīn dǐng qiān zhōng zuò,hóng huā dòng lǐ xún。
求真如得路,返少老山岑。qiú zhēn rú dé lù,fǎn shǎo lǎo shān cén。

逍遥咏

赵炅

达取真空性,成名有后先。dá qǔ zhēn kōng xìng,chéng míng yǒu hòu xiān。
智劳如似梦,恬澹不论年。zhì láo rú shì mèng,tián dàn bù lùn nián。
闭口恒持默,精修更是玄。bì kǒu héng chí mò,jīng xiū gèng shì xuán。
消停须在意,安稳上清天。xiāo tíng xū zài yì,ān wěn shàng qīng tiān。

逍遥咏

赵炅

矿鍊真金色,菩提道果成。kuàng liàn zhēn jīn sè,pú tí dào guǒ chéng。
仙人持忍辱,胥国福众生。xiān rén chí rěn rǔ,xū guó fú zhòng shēng。
教法堪依信,勤修猛要精。jiào fǎ kān yī xìn,qín xiū měng yào jīng。
若能功行满,故是达三清。ruò néng gōng xíng mǎn,gù shì dá sān qīng。

逍遥咏

赵炅

至药家家有,谁人解得么。zhì yào jiā jiā yǒu,shuí rén jiě dé me。
玄通真法界,妙理谕恒河。xuán tōng zhēn fǎ jiè,miào lǐ yù héng hé。
年岁销风水,芝兰间棘窠。nián suì xiāo fēng shuǐ,zhī lán jiān jí kē。
阴功阳造化,善少恶中多。yīn gōng yáng zào huà,shàn shǎo è zhōng duō。

逍遥咏

赵炅

喑哑痴聋病,求医大法王。yīn yǎ chī lóng bìng,qiú yī dà fǎ wáng。
贪瞋无相体,正定得清凉。tān chēn wú xiāng tǐ,zhèng dìng dé qīng liáng。
达者通贤圣,迷情任意狂。dá zhě tōng xián shèng,mí qíng rèn yì kuáng。
分明如是说,寂静有闲忙。fēn míng rú shì shuō,jì jìng yǒu xián máng。