古诗词

缘识

赵炅

妙手弹琴无向束,知之修鍊五音足。miào shǒu dàn qín wú xiàng shù,zhī zhī xiū liàn wǔ yīn zú。
先辨浮沉有指归,弦头制度相催促。xiān biàn fú chén yǒu zhǐ guī,xián tóu zhì dù xiāng cuī cù。
右手抑扬禁淫邪,左手徘徊堪瞻瞩。yòu shǒu yì yáng jìn yín xié,zuǒ shǒu pái huái kān zhān zhǔ。
法于天,象于地,伏羲所造与心契。fǎ yú tiān,xiàng yú dì,fú xī suǒ zào yǔ xīn qì。
先明理世见其真,六律含徽声嘹唳。xiān míng lǐ shì jiàn qí zhēn,liù lǜ hán huī shēng liáo lì。
从兹化被先贤慕,激浊扬清消喜怒。cóng zī huà bèi xiān xián mù,jī zhuó yáng qīng xiāo xǐ nù。
太素仁风去住间,元和之气皆遍布。tài sù rén fēng qù zhù jiān,yuán hé zhī qì jiē biàn bù。
飞凤在天不可测,大小龙吟不费力。fēi fèng zài tiān bù kě cè,dà xiǎo lóng yín bù fèi lì。
响应听时有自然,举措安详能雅饰。xiǎng yīng tīng shí yǒu zì rán,jǔ cuò ān xiáng néng yǎ shì。
南风思政民俗化,顺从平等无高下。nán fēng sī zhèng mín sú huà,shùn cóng píng děng wú gāo xià。
淳朴相传今复兴,逍遥道德后宗亚。chún pǔ xiāng chuán jīn fù xīng,xiāo yáo dào dé hòu zōng yà。
指要直掌须反善,拊安排齐似剪取。zhǐ yào zhí zhǎng xū fǎn shàn,fǔ ān pái qí shì jiǎn qǔ。
声来往,玄更玄,振兼文武情展转。shēng lái wǎng,xuán gèng xuán,zhèn jiān wén wǔ qíng zhǎn zhuǎn。
古与今来千万弄,几人通达能妙用。gǔ yǔ jīn lái qiān wàn nòng,jǐ rén tōng dá néng miào yòng。
广陵散好足仙踪,胡笳十八堪郑重。guǎng líng sàn hǎo zú xiān zōng,hú jiā shí bā kān zhèng zhòng。
堪郑重,何清切,依凭伎俩能拨剌。kān zhèng zhòng,hé qīng qiè,yī píng jì liǎ néng bō lá。
轻挑重打善间钩,连蠲抡下轻微抹。qīng tiāo zhòng dǎ shàn jiān gōu,lián juān lūn xià qīng wēi mǒ。
伯牙弹时如何美,汪汪洋洋似流水。bó yá dàn shí rú hé měi,wāng wāng yáng yáng shì liú shuǐ。
类例研究得刚柔,坏陵秋思无比拟。lèi lì yán jiū dé gāng róu,huài líng qiū sī wú bǐ nǐ。
叙志神和慢调?,修身治性藏幽隐。xù zhì shén hé màn diào,xiū shēn zhì xìng cáng yōu yǐn。
苍龙鹤舞白雉飞,防奢止欲皆相准。cāng lóng hè wǔ bái zhì fēi,fáng shē zhǐ yù jiē xiāng zhǔn。

赵炅

即赵炅。宋太祖弟。初名匡义,后改光义,即位后改名炅。太祖开宝六年封晋王。九年即位,改元太平兴国。对割据政权继续各个击破。三年,平海军陈洪进、吴越王钱俶相继纳土。四年,亲征,平北汉。乘胜攻辽,于高梁河大败而归。雍熙三年,再命将三路攻辽,大败,遂行守内虚外政策。在位二十二年,加强中央集权,收节度使所领支郡,扩大科举取士,建崇文院,编纂《太平御览》等书,加强“重文”风气。淳化中,镇压王小波、李顺起义。 赵炅的作品>>

猜您喜欢

逍遥咏

赵炅

逍遥通大道,物象古从今。xiāo yáo tōng dà dào,wù xiàng gǔ cóng jīn。
一气无穷极,三才妙更深。yī qì wú qióng jí,sān cái miào gèng shēn。
愚迷皆自缚,圣境可周寻。yú mí jiē zì fù,shèng jìng kě zhōu xún。
消息存亡理,先忧力不任。xiāo xī cún wáng lǐ,xiān yōu lì bù rèn。

逍遥咏

赵炅

法则定乾坤,千秋与万春。fǎ zé dìng qián kūn,qiān qiū yǔ wàn chūn。
金乌飞绛阙,玉兔弄精神。jīn wū fēi jiàng quē,yù tù nòng jīng shén。
达识逢堪笑,贤愚本是真。dá shí féng kān xiào,xián yú běn shì zhēn。
清风摇圣境,仙说洞中人。qīng fēng yáo shèng jìng,xiān shuō dòng zhōng rén。

逍遥咏

赵炅

逍遥闲物外,大道体柔刚。xiāo yáo xián wù wài,dà dào tǐ róu gāng。
山河穷不尽,人心自短长。shān hé qióng bù jǐn,rén xīn zì duǎn zhǎng。
尘泥常暧昧,日月莹辉光。chén ní cháng ài mèi,rì yuè yíng huī guāng。
出没机关内,调持迥有方。chū méi jī guān nèi,diào chí jiǒng yǒu fāng。

逍遥咏

赵炅

发愿行平等,天观必照知。fā yuàn xíng píng děng,tiān guān bì zhào zhī。
贪嗔常不见,善恶岂相规。tān chēn cháng bù jiàn,shàn è qǐ xiāng guī。
利益恒将正,勿教乱所思。lì yì héng jiāng zhèng,wù jiào luàn suǒ sī。
因缘如响合,变化杳无为。yīn yuán rú xiǎng hé,biàn huà yǎo wú wèi。

逍遥咏

赵炅

具足人难得,聪明别是非。jù zú rén nán dé,cōng míng bié shì fēi。
志诚符感应,清静扣玄机。zhì chéng fú gǎn yīng,qīng jìng kòu xuán jī。
道大雄名久,真邪有顺违。dào dà xióng míng jiǔ,zhēn xié yǒu shùn wéi。
精专闲彼我,万法一宗归。jīng zhuān xián bǐ wǒ,wàn fǎ yī zōng guī。

逍遥咏

赵炅

志节还难得,刚柔说是非。zhì jié hái nán dé,gāng róu shuō shì fēi。
秋霜明至道,春日丽光辉。qiū shuāng míng zhì dào,chūn rì lì guāng huī。
桂影芳红树,馨香入紫微。guì yǐng fāng hóng shù,xīn xiāng rù zǐ wēi。
无穷天地理,语默自依依。wú qióng tiān dì lǐ,yǔ mò zì yī yī。

逍遥咏

赵炅

诗中包异境,解者不为非。shī zhōng bāo yì jìng,jiě zhě bù wèi fēi。
深信含玄理,幽通是可依。shēn xìn hán xuán lǐ,yōu tōng shì kě yī。
达人皆论道,狂酒败棱威。dá rén jiē lùn dào,kuáng jiǔ bài léng wēi。
浩渺寰瀛内,寒暄隐圣机。hào miǎo huán yíng nèi,hán xuān yǐn shèng jī。

逍遥咏

赵炅

逍遥名不易,一法贯真宗。xiāo yáo míng bù yì,yī fǎ guàn zhēn zōng。
入位谁分别,深玄隐大功。rù wèi shuí fēn bié,shēn xuán yǐn dà gōng。
杳冥难测度,象外理皆同。yǎo míng nán cè dù,xiàng wài lǐ jiē tóng。
洞府群仙侣,三天顺九重。dòng fǔ qún xiān lǚ,sān tiān shùn jiǔ zhòng。

逍遥咏

赵炅

虚无知者少,秘默在丹田。xū wú zhī zhě shǎo,mì mò zài dān tián。
铅化金根树,鼎光玉液泉。qiān huà jīn gēn shù,dǐng guāng yù yè quán。
相宗难且易,绝妙理深玄。xiāng zōng nán qiě yì,jué miào lǐ shēn xuán。
真境犹来是,依经学昔贤。zhēn jìng yóu lái shì,yī jīng xué xī xián。

逍遥咏

赵炅

得一便须休,真空象外求。dé yī biàn xū xiū,zhēn kōng xiàng wài qiú。
昭然宽世界,幻化似浮沤。zhāo rán kuān shì jiè,huàn huà shì fú ōu。
秘隐玄中理,幽深事莫投。mì yǐn xuán zhōng lǐ,yōu shēn shì mò tóu。
天涯无畔岸,宝月顺波流。tiān yá wú pàn àn,bǎo yuè shùn bō liú。

缘识其二

赵炅

往事兴人感,徘徊思寂寥。wǎng shì xīng rén gǎn,pái huái sī jì liáo。
湛然穷古道,群品似相邀。zhàn rán qióng gǔ dào,qún pǐn shì xiāng yāo。
春台松柏静,秋风海岳摇。chūn tái sōng bǎi jìng,qiū fēng hǎi yuè yáo。
时迁何倏忽,落叶自零飘。shí qiān hé shū hū,luò yè zì líng piāo。

缘识其二

赵炅

当看浮生业,朝观暮亦悲。dāng kàn fú shēng yè,cháo guān mù yì bēi。
笑迎先溟目,恶至聚愁眉。xiào yíng xiān míng mù,è zhì jù chóu méi。
正直回斜曲,冤逢不用推。zhèng zhí huí xié qū,yuān féng bù yòng tuī。
小人心似兽,君子定无欺。xiǎo rén xīn shì shòu,jūn zi dìng wú qī。

缘识其二

赵炅

大道常恭谨,明灵不降威。dà dào cháng gōng jǐn,míng líng bù jiàng wēi。
少言知有信,多事自招非。shǎo yán zhī yǒu xìn,duō shì zì zhāo fēi。
年寿看松柏,冠簪短布衣。nián shòu kàn sōng bǎi,guān zān duǎn bù yī。
我心忙也乐,清净得同归。wǒ xīn máng yě lè,qīng jìng dé tóng guī。

缘识其二

赵炅

寂静人歌咏,愚情岂易知。jì jìng rén gē yǒng,yú qíng qǐ yì zhī。
但求心自乐,不怕面相欺。dàn qiú xīn zì lè,bù pà miàn xiāng qī。
枉直回邪灭,颠狂道德持。wǎng zhí huí xié miè,diān kuáng dào dé chí。
高明常鉴照,方寸欲何之。gāo míng cháng jiàn zhào,fāng cùn yù hé zhī。

缘识其二

赵炅

浮生人怕死,蝼蚁命何轻。fú shēng rén pà sǐ,lóu yǐ mìng hé qīng。
福业随缘寂,慈悲响善名。fú yè suí yuán jì,cí bēi xiǎng shàn míng。
在家行孝爱,食禄尽忠贞。zài jiā xíng xiào ài,shí lù jǐn zhōng zhēn。
天道不移改,佛心化有情。tiān dào bù yí gǎi,fú xīn huà yǒu qíng。