古诗词

芳草长吟

邵雍

芳草更休生,芳樽更不倾。fāng cǎo gèng xiū shēng,fāng zūn gèng bù qīng。
草如生不已,樽岂便能停。cǎo rú shēng bù yǐ,zūn qǐ biàn néng tíng。
雨后闲池阁,春深小院庭。yǔ hòu xián chí gé,chūn shēn xiǎo yuàn tíng。
是时帘半卷,此际酒初醒。shì shí lián bàn juǎn,cǐ jì jiǔ chū xǐng。
密密嫩方布,葺葺绿已成。mì mì nèn fāng bù,qì qì lǜ yǐ chéng。
送回残照淡,引起晓寒轻。sòng huí cán zhào dàn,yǐn qǐ xiǎo hán qīng。
静衬花村薄,闲装竹坞清。jìng chèn huā cūn báo,xián zhuāng zhú wù qīng。
溪边微水浸,原上未春耕。xī biān wēi shuǐ jìn,yuán shàng wèi chūn gēng。
莫遣香车辗,休教细马行。mò qiǎn xiāng chē niǎn,xiū jiào xì mǎ xíng。
藉馀无限意,望久不胜情。jí yú wú xiàn yì,wàng jiǔ bù shèng qíng。
台迥眉初敛,楼危眼乍明。tái jiǒng méi chū liǎn,lóu wēi yǎn zhà míng。
低低暮云碧,隐隐远山青。dī dī mù yún bì,yǐn yǐn yuǎn shān qīng。
翠接鸳鸯浦,萋连杨柳汀。cuì jiē yuān yāng pǔ,qī lián yáng liǔ tīng。
江潭夜帆落,海渚晚舟横。jiāng tán yè fān luò,hǎi zhǔ wǎn zhōu héng。
戍垒角一弄,牧童笛数声。shù lěi jiǎo yī nòng,mù tóng dí shù shēng。
沙头双鹭下,渡口乱鸿惊。shā tóu shuāng lù xià,dù kǒu luàn hóng jīng。
蓊郁出征地,芊绵奉使程。wěng yù chū zhēng dì,qiān mián fèng shǐ chéng。
远披来往路,遍绕短长亭。yuǎn pī lái wǎng lù,biàn rào duǎn zhǎng tíng。
苒苒秦皇墓,离离汉帝城。rǎn rǎn qín huáng mù,lí lí hàn dì chéng。
荒凉故铜雀,破碎旧金陵。huāng liáng gù tóng què,pò suì jiù jīn líng。
雾锁前朝事,烟昏后世名。wù suǒ qián cháo shì,yān hūn hòu shì míng。
枯犹藏狡兔,腐亦化流萤。kū yóu cáng jiǎo tù,fǔ yì huà liú yíng。
纵刬奚由尽,才烧又却荣。zòng chǎn xī yóu jǐn,cái shāo yòu què róng。
徒能蔽京观,仍愿且升平。tú néng bì jīng guān,réng yuàn qiě shēng píng。
邵雍

邵雍

邵雍(1011年—1077年),字尧夫,生于范阳(今河北涿州大邵村),幼年随父邵古迁往衡漳(今河南林县康节村),天圣四年(1026年),邵雍16岁,随其父到共城苏门山,卜居于此地。后师从李之才学《河图》、《洛书》与伏羲八卦,学有大成,并著有《皇极经世》、《观物内外篇》、《先天图》、《渔樵问对》、《伊川击壤集》、《梅花诗》等。嘉祐七年(1062年),移居洛阳天宫寺西天津桥南,自号安乐先生。出游时必坐一小车,由一人牵拉。宋仁宗嘉祐与宋神宗熙宁初,两度被举,均称疾不赴。熙宁十年(1077年)病卒,终年六十七岁。宋哲宗元祐中赐谥康节。 邵雍的作品>>

猜您喜欢

大笔吟

邵雍

诗成大字书,意快有谁如。shī chéng dà zì shū,yì kuài yǒu shuí rú。
巨浪银山立,风樯百尺馀。jù làng yín shān lì,fēng qiáng bǎi chǐ yú。

大笔吟

邵雍

酒喜小杯饮,诗快大字书。jiǔ xǐ xiǎo bēi yǐn,shī kuài dà zì shū。
不知人世上,此乐更谁如。bù zhī rén shì shàng,cǐ lè gèng shuí rú。

日中吟

邵雍

日中为噬嗑,交易是寻常。rì zhōng wèi shì kē,jiāo yì shì xún cháng。
彼各不相识,何复更思量。bǐ gè bù xiāng shí,hé fù gèng sī liàng。

月到梧桐上吟

邵雍

月到梧桐上,风来杨柳边。yuè dào wú tóng shàng,fēng lái yáng liǔ biān。
院深人复静,此景共谁言。yuàn shēn rén fù jìng,cǐ jǐng gòng shuí yán。

步月吟

邵雍

林罅天尤碧,风馀月更明。lín xià tiān yóu bì,fēng yú yuè gèng míng。
人间无事日,得向此中行。rén jiān wú shì rì,dé xiàng cǐ zhōng xíng。

答人吟

邵雍

林下闲言语,何须更问为。lín xià xián yán yǔ,hé xū gèng wèn wèi。
自知无纪律,安得谓之诗。zì zhī wú jì lǜ,ān dé wèi zhī shī。

清夜吟

邵雍

月到天心处,风来水面时。yuè dào tiān xīn chù,fēng lái shuǐ miàn shí。
一般清意味,料得少人知。yī bān qīng yì wèi,liào dé shǎo rén zhī。

思圣吟

邵雍

不逢圣人时,不见圣人面。bù féng shèng rén shí,bù jiàn shèng rén miàn。
圣人言可闻,圣人心可见。shèng rén yán kě wén,shèng rén xīn kě jiàn。

安分吟

邵雍

安分身无辱,知几心自闲。ān fēn shēn wú rǔ,zhī jǐ xīn zì xián。
虽居人世上,却是出人间。suī jū rén shì shàng,què shì chū rén jiān。

好勇吟

邵雍

好勇能过我,当仁岂让师。hǎo yǒng néng guò wǒ,dāng rén qǐ ràng shī。
勇须仁以济,仁必勇为资。yǒng xū rén yǐ jì,rén bì yǒng wèi zī。

思友吟

邵雍

欲见心无已,久违情奈何。yù jiàn xīn wú yǐ,jiǔ wéi qíng nài hé。
云烟虽咫尺,不得屡相过。yún yān suī zhǐ chǐ,bù dé lǚ xiāng guò。

人情吟

邵雍

古事参今事,今人乃古人。gǔ shì cān jīn shì,jīn rén nǎi gǔ rén。
只应情未浃,情浃自相亲。zhǐ yīng qíng wèi jiā,qíng jiā zì xiāng qīn。

天听吟

邵雍

天听寂无音,苍苍何处寻。tiān tīng jì wú yīn,cāng cāng hé chù xún。
非高亦非远,都只在人心。fēi gāo yì fēi yuǎn,dōu zhǐ zài rén xīn。

深秋吟

邵雍

终岁都无事,四时长有花。zhōng suì dōu wú shì,sì shí zhǎng yǒu huā。
小车乘兴去,所到便如家。xiǎo chē chéng xīng qù,suǒ dào biàn rú jiā。

秋望吟

邵雍

草色连云色,山光接水光。cǎo sè lián yún sè,shān guāng jiē shuǐ guāng。
危楼一百尺,旅雁两三行。wēi lóu yī bǎi chǐ,lǚ yàn liǎng sān xíng。