古诗词

瓶中梅花长句

杨万里

幽人蚤作月满阶,月随幽人登舫斋。yōu rén zǎo zuò yuè mǎn jiē,yuè suí yōu rén dēng fǎng zhāi。
推门欲开犹未开,猛香排门扑我怀。tuī mén yù kāi yóu wèi kāi,měng xiāng pái mén pū wǒ huái。
径从鼻孔上灌顶,拂拂吹尽发底埃。jìng cóng bí kǒng shàng guàn dǐng,fú fú chuī jǐn fā dǐ āi。
恍然堕我众香国,欲问何祥无处觅。huǎng rán duò wǒ zhòng xiāng guó,yù wèn hé xiáng wú chù mì。
冥搜一室一物无,瓶里一枝梅的皪。míng sōu yī shì yī wù wú,píng lǐ yī zhī méi de lì。
平生为梅判断肠,何曾知渠有许香。píng shēng wèi méi pàn duàn cháng,hé céng zhī qú yǒu xǔ xiāng。
夜来偶忘挂南窗,贮此幽馥万斛强。yè lái ǒu wàng guà nán chuāng,zhù cǐ yōu fù wàn hú qiáng。
却忆去年西湖上,锦屏下瞰千青嶂。què yì qù nián xī hú shàng,jǐn píng xià kàn qiān qīng zhàng。
谷深梅盛一万株,十顷雪花浮欲涨。gǔ shēn méi shèng yī wàn zhū,shí qǐng xuě huā fú yù zhǎng。
是时雨后初晴前,日光烘花香作烟。shì shí yǔ hòu chū qíng qián,rì guāng hōng huā xiāng zuò yān。
政如新火炷博山,烝出沉水和龙涎。zhèng rú xīn huǒ zhù bó shān,zhēng chū chén shuǐ hé lóng xián。
醉登绝顶撼疏影,掇蕊餐花照冰井。zuì dēng jué dǐng hàn shū yǐng,duō ruǐ cān huā zhào bīng jǐng。
蜀人老张同舍郎,唤作谪仙侬笑领。shǔ rén lǎo zhāng tóng shě láng,huàn zuò zhé xiān nóng xiào lǐng。
如今茅屋卧山村,更无载酒来叩门。rú jīn máo wū wò shān cūn,gèng wú zài jiǔ lái kòu mén。
一尊孤斟懒论文,犹有梅花是故人。yī zūn gū zhēn lǎn lùn wén,yóu yǒu méi huā shì gù rén。
杨万里

杨万里

杨万里,字廷秀,号诚斋,男,汉族。吉州吉水(今江西省吉水县)人。南宋杰出诗人,与尤袤、范成大、陆游合称南宋“中兴四大诗人”、“南宋四大家”。 杨万里的作品>>

猜您喜欢

初十日早炊蕉步得家书并家酿二首

杨万里

潢池东定得西还,病后涂中竟鲜欢。huáng chí dōng dìng dé xī hái,bìng hòu tú zhōng jìng xiān huān。
为许朝来有新喜,庭闱一骑报平安。wèi xǔ cháo lái yǒu xīn xǐ,tíng wéi yī qí bào píng ān。

初十日早炊蕉步得家书并家酿二首

杨万里

年年自漉雪前醅,今岁无缘得一杯。nián nián zì lù xuě qián pēi,jīn suì wú yuán dé yī bēi。
政是荒村愁绝处,家中送得六尊来。zhèng shì huāng cūn chóu jué chù,jiā zhōng sòng dé liù zūn lái。

惠州丰湖亦名西湖二首

杨万里

左瞰丰湖右瞰江,五峰出没水中央。zuǒ kàn fēng hú yòu kàn jiāng,wǔ fēng chū méi shuǐ zhōng yāng。
峰头寺寺楼楼月,清杀东坡锦绣肠。fēng tóu sì sì lóu lóu yuè,qīng shā dōng pō jǐn xiù cháng。

惠州丰湖亦名西湖二首

杨万里

三处西湖一色秋,钱塘颍水更罗浮。sān chù xī hú yī sè qiū,qián táng yǐng shuǐ gèng luó fú。
东坡元是西湖长,不到罗浮便得休。dōng pō yuán shì xī hú zhǎng,bù dào luó fú biàn dé xiū。

夜泊曲湾

杨万里

顺流一日快舟行,薄暮风涛特地生。shùn liú yī rì kuài zhōu xíng,báo mù fēng tāo tè dì shēng。
不是江神惊客子,劝人早泊莫追程。bù shì jiāng shén jīng kè zi,quàn rén zǎo pō mò zhuī chéng。

曲湾放船

杨万里

梅子成阴夹道周,木绵吐焰满江头。méi zi chéng yīn jiā dào zhōu,mù mián tǔ yàn mǎn jiāng tóu。
春来不是无桃李,腊月开花已落休。chūn lái bù shì wú táo lǐ,là yuè kāi huā yǐ luò xiū。

近岸

杨万里

十日都无一日晴,牵船客子总斜行。shí rì dōu wú yī rì qíng,qiān chuán kè zi zǒng xié xíng。
一川黄犊朝朝饱,岸草何曾减寸青。yī chuān huáng dú cháo cháo bǎo,àn cǎo hé céng jiǎn cùn qīng。

泊鸭步

杨万里

江流自在水风轻,云去天来半欲晴。jiāng liú zì zài shuǐ fēng qīng,yún qù tiān lái bàn yù qíng。
两岸东西三十里,李花独树隔江明。liǎng àn dōng xī sān shí lǐ,lǐ huā dú shù gé jiāng míng。

明发鸭步

杨万里

两岁春船各一时,今年船快去年迟。liǎng suì chūn chuán gè yī shí,jīn nián chuán kuài qù nián chí。
青山面目何曾改,清晓看来别样奇。qīng shān miàn mù hé céng gǎi,qīng xiǎo kàn lái bié yàng qí。

过黄巢矶

杨万里

黄巢矶与白沙滩,只是闻名已胆寒。huáng cháo jī yǔ bái shā tān,zhǐ shì wén míng yǐ dǎn hán。
自笑南来三换岁,一年一度犯惊湍。zì xiào nán lái sān huàn suì,yī nián yī dù fàn jīng tuān。

望清远峡

杨万里

刺船又入峡山间,江水初平失恶滩。cì chuán yòu rù xiá shān jiān,jiāng shuǐ chū píng shī è tān。
道是峡山天下险,老夫今作坦涂看。dào shì xiá shān tiān xià xiǎn,lǎo fū jīn zuò tǎn tú kàn。

山云

杨万里

春从底处领云来,日日山头絮作堆。chūn cóng dǐ chù lǐng yún lái,rì rì shān tóu xù zuò duī。
恋著好峰那肯去,欲开犹绕两三回。liàn zhù hǎo fēng nà kěn qù,yù kāi yóu rào liǎng sān huí。

出真阳峡十首

杨万里

过尽危矶出小潭,回头失却石峰巉。guò jǐn wēi jī chū xiǎo tán,huí tóu shī què shí fēng chán。
春寒料峭元无事,知我犹藏一布衫。chūn hán liào qiào yuán wú shì,zhī wǒ yóu cáng yī bù shān。

出真阳峡十首

杨万里

细雨初来刺水纹,三针两线未教繁。xì yǔ chū lái cì shuǐ wén,sān zhēn liǎng xiàn wèi jiào fán。
不知忽有何忙处,急洒千千万万痕。bù zhī hū yǒu hé máng chù,jí sǎ qiān qiān wàn wàn hén。

出真阳峡十首

杨万里

峡岭分明是假山,乱堆怪石入云间。xiá lǐng fēn míng shì jiǎ shān,luàn duī guài shí rù yún jiān。
上头更种青琼树,下照春江玉镜寒。shàng tóu gèng zhǒng qīng qióng shù,xià zhào chūn jiāng yù jìng hán。