古诗词

将出都留别董玄宰先生

李孙宸

玉皇香篆隔云间,掌篆仙人第一班。yù huáng xiāng zhuàn gé yún jiān,zhǎng zhuàn xiān rén dì yī bān。
因风吹落人间世,霓裳五佩声珊珊。yīn fēng chuī luò rén jiān shì,ní shang wǔ pèi shēng shān shān。
胸罗十方金世界,掌挥寸管莲花斑。xiōng luó shí fāng jīn shì jiè,zhǎng huī cùn guǎn lián huā bān。
灵驱丁甲山魈走,光寒鲛浦夜珠还。líng qū dīng jiǎ shān xiāo zǒu,guāng hán jiāo pǔ yè zhū hái。
万言虎观倾多士,片字鸡林购百锾。wàn yán hǔ guān qīng duō shì,piàn zì jī lín gòu bǎi huán。
娥眉自诲宫中妒,宦迹烟霞随杖屦。é méi zì huì gōng zhōng dù,huàn jì yān xiá suí zhàng jù。
作赋翻缘览胜工,抽簪未遣谋身误。zuò fù fān yuán lǎn shèng gōng,chōu zān wèi qiǎn móu shēn wù。
一朝撒手谢时人,洞庭归领烟蓑去。yī cháo sā shǒu xiè shí rén,dòng tíng guī lǐng yān suō qù。
世事总如敝屣轻,生涯且向团蕉悟。shì shì zǒng rú bì xǐ qīng,shēng yá qiě xiàng tuán jiāo wù。
域内名山处处探,天边羽盖时时遇。yù nèi míng shān chù chù tàn,tiān biān yǔ gài shí shí yù。
君心欲结赤松盟,世轴终需岩筑雨。jūn xīn yù jié chì sōng méng,shì zhóu zhōng xū yán zhù yǔ。
一诏东山起谢安,草堂人去薜萝寒。yī zhào dōng shān qǐ xiè ān,cǎo táng rén qù bì luó hán。
猿鹤三秋惊蕙帐,凤皇千仞振苞翰。yuán hè sān qiū jīng huì zhàng,fèng huáng qiān rèn zhèn bāo hàn。
一夔自典虞庭乐,六馆人沾化雨宽。yī kuí zì diǎn yú tíng lè,liù guǎn rén zhān huà yǔ kuān。
于时圣主在承明,金门玉署满群英。yú shí shèng zhǔ zài chéng míng,jīn mén yù shǔ mǎn qún yīng。
未论黄阁丝纶倚,且喜词林气色生。wèi lùn huáng gé sī lún yǐ,qiě xǐ cí lín qì sè shēng。
人间山斗归韩愈,天下龙门仰李膺。rén jiān shān dòu guī hán yù,tiān xià lóng mén yǎng lǐ yīng。
繄予束发怀微尚,希心远抗黄初上。yī yǔ shù fā huái wēi shàng,xī xīn yuǎn kàng huáng chū shàng。
踪迹虽怜世网婴,襟期未肯时人傍。zōng jì suī lián shì wǎng yīng,jīn qī wèi kěn shí rén bàng。
平生闻有董先生,吴粤迢遥空伫望。píng shēng wén yǒu dǒng xiān shēng,wú yuè tiáo yáo kōng zhù wàng。
金马何期此聚星,骥尾青云堪鼓壮。jīn mǎ hé qī cǐ jù xīng,jì wěi qīng yún kān gǔ zhuàng。
一见翻轻万户侯,兰茝兼怜意气投。yī jiàn fān qīng wàn hù hóu,lán chǎi jiān lián yì qì tóu。
物外白云期有待,握中明月许相酬。wù wài bái yún qī yǒu dài,wò zhōng míng yuè xǔ xiāng chóu。
朅来神物无常合,又看风雨判吴钩。qiè lái shén wù wú cháng hé,yòu kàn fēng yǔ pàn wú gōu。
暂借星华窥泰华,终谋远志卧罗浮。zàn jiè xīng huá kuī tài huá,zhōng móu yuǎn zhì wò luó fú。
君是三朝旧名宿,舟楫盐梅今有属。jūn shì sān cháo jiù míng sù,zhōu jí yán méi jīn yǒu shǔ。
世去宁妨出世身,会调元气归衡轴。shì qù níng fáng chū shì shēn,huì diào yuán qì guī héng zhóu。
子房范伯彼何人,霸越兴刘何赫煜。zi fáng fàn bó bǐ hé rén,bà yuè xīng liú hé hè yù。
一从黄石一鸱夷,神仙岂受勋名刺。yī cóng huáng shí yī chī yí,shén xiān qǐ shòu xūn míng cì。
饶余汗漫二十春,绿野君归堂正新。ráo yú hàn màn èr shí chūn,lǜ yě jūn guī táng zhèng xīn。
倘许扁舟寻匹练,共向吴山学隐沦。tǎng xǔ biǎn zhōu xún pǐ liàn,gòng xiàng wú shān xué yǐn lún。

李孙宸

明广东香山人,字伯襄。万历四十一年进士。教习庶吉士。崇祯间官至南京礼部尚书。性孝友廉介。诗祖《三百篇》,书法祖魏晋,草篆隶楷皆工。有《建霞楼集》。 李孙宸的作品>>

猜您喜欢

鹪鹩园十七绝为黄与东赋八桂堂

李孙宸

夹沼植琅玕,清风吾领略。jiā zhǎo zhí láng gān,qīng fēng wú lǐng lüè。
入林懒著冠,何用折其箨。rù lín lǎn zhù guān,hé yòng zhé qí tuò。

鹪鹩园十七绝为黄与东赋八桂堂

李孙宸

朱实淩霜熟,金衣向日荣。zhū shí líng shuāng shú,jīn yī xiàng rì róng。
无论千树贵,聊玩岁寒情。wú lùn qiān shù guì,liáo wán suì hán qíng。

赋得我爱夏日长

李孙宸

心闲宜永昼,境寂有凉飔。xīn xián yí yǒng zhòu,jìng jì yǒu liáng sī。
共是光阴好,惟应静者知。gòng shì guāng yīn hǎo,wéi yīng jìng zhě zhī。

赋得我爱夏日长

李孙宸

惜阴翻古帙,席荫坐林泉。xī yīn fān gǔ zhì,xí yīn zuò lín quán。
解识闲中晷,依稀亦小年。jiě shí xián zhōng guǐ,yī xī yì xiǎo nián。

赋得我爱夏日长

李孙宸

隐几静焚香,穿林还扫石。yǐn jǐ jìng fén xiāng,chuān lín hái sǎo shí。
褦襶应不来,琴书从所适。nài dài yīng bù lái,qín shū cóng suǒ shì。

赋得我爱夏日长

李孙宸

掩卷聊支枕,听蝉午睡长。yǎn juǎn liáo zhī zhěn,tīng chán wǔ shuì zhǎng。
北窗有爽气,时复到羲皇。běi chuāng yǒu shuǎng qì,shí fù dào xī huáng。

署中闻莺

李孙宸

雨后声犹涩,风前羽未调。yǔ hòu shēng yóu sè,fēng qián yǔ wèi diào。
上林春色好,逐伴学迁乔。shàng lín chūn sè hǎo,zhú bàn xué qiān qiáo。

署中闻莺

李孙宸

玉署晴烟暖,花砖晓日迟。yù shǔ qíng yān nuǎn,huā zhuān xiǎo rì chí。
试啼还断续,幽意付谁知。shì tí hái duàn xù,yōu yì fù shuí zhī。

署中闻莺

李孙宸

藏叶身同柳,临风口学簧。cáng yè shēn tóng liǔ,lín fēng kǒu xué huáng。
间关求友意,珍重托东后。jiān guān qiú yǒu yì,zhēn zhòng tuō dōng hòu。

蝴蝶洞

李孙宸

游仙梦未真,蘧蘧化作蝶。yóu xiān mèng wèi zhēn,qú qú huà zuò dié。
不辨葛仙衣,还向庄叟说。bù biàn gé xiān yī,hái xiàng zhuāng sǒu shuō。

夜乐洞

李孙宸

罡风飘灵籁,夜夜奏钧天。gāng fēng piāo líng lài,yè yè zòu jūn tiān。
世人听是乐,仙家无管弦。shì rén tīng shì lè,xiān jiā wú guǎn xián。

见日庵

李孙宸

日观非岱宗,三更可见日。rì guān fēi dài zōng,sān gèng kě jiàn rì。
一气孔神时,坐得还丹术。yī qì kǒng shén shí,zuò dé hái dān shù。

滴水岩

李孙宸

一滴清冷泉,可以解消渴。yī dī qīng lěng quán,kě yǐ jiě xiāo kě。
若借行雨龙,普天沐濡沫。ruò jiè xíng yǔ lóng,pǔ tiān mù rú mò。

八仙石

李孙宸

仙家会何年,空馀题劖迹。xiān jiā huì hé nián,kōng yú tí chán jì。
留待劫灰时,问此一片石。liú dài jié huī shí,wèn cǐ yī piàn shí。

骑牛石

李孙宸

往闻化石羊,今见骑牛石。wǎng wén huà shí yáng,jīn jiàn qí niú shí。
日暮牛羊来,定是神仙客。rì mù niú yáng lái,dìng shì shén xiān kè。