古诗词

书王景撝丽泽书室卷

王恭

东邻贩缯为贾炫,西邻握笔趋州县。dōng lín fàn zēng wèi jiǎ xuàn,xī lín wò bǐ qū zhōu xiàn。
北邻金多家富豪,笑我儒生事书卷。běi lín jīn duō jiā fù háo,xiào wǒ rú shēng shì shū juǎn。
君家住近翠微峰,屋里芸香户外松。jūn jiā zhù jìn cuì wēi fēng,wū lǐ yún xiāng hù wài sōng。
朝经暮史有馀暇,饮水曲肱无戚容。cháo jīng mù shǐ yǒu yú xiá,yǐn shuǐ qū gōng wú qī róng。
永日垂帷坐占毕,复喜朋来同散帙。yǒng rì chuí wéi zuò zhàn bì,fù xǐ péng lái tóng sàn zhì。
活水旁通丽泽回,真源直向灵台出。huó shuǐ páng tōng lì zé huí,zhēn yuán zhí xiàng líng tái chū。
逐句寻章失本真,端居谁复贯天人。zhú jù xún zhāng shī běn zhēn,duān jū shuí fù guàn tiān rén。
鸢飞鱼跃无穷趣,云淡风轻总是春。yuān fēi yú yuè wú qióng qù,yún dàn fēng qīng zǒng shì chūn。
以兹学究幽玄理,浩气弥浸小天地。yǐ zī xué jiū yōu xuán lǐ,hào qì mí jìn xiǎo tiān dì。
四壁犹堪薄万钟,一瓢自可轻千驷。sì bì yóu kān báo wàn zhōng,yī piáo zì kě qīng qiān sì。
开门合屿带壶山,一片清晖几席间。kāi mén hé yǔ dài hú shān,yī piàn qīng huī jǐ xí jiān。
家僮洗砚沧浪近,稚子晒书篱落闲。jiā tóng xǐ yàn cāng làng jìn,zhì zi shài shū lí luò xián。
阿翁今年七十五,鹤发飘然映章甫。ā wēng jīn nián qī shí wǔ,hè fā piāo rán yìng zhāng fǔ。
绣衣骢马焕林泉,禅室香床度花雨。xiù yī cōng mǎ huàn lín quán,chán shì xiāng chuáng dù huā yǔ。
彩服翩翩日过庭,羡君容鬓未星星。cǎi fú piān piān rì guò tíng,xiàn jūn róng bìn wèi xīng xīng。
常因益友开三径,不负传家教一经。cháng yīn yì yǒu kāi sān jìng,bù fù chuán jiā jiào yī jīng。
自愧贫居破茅屋,土中白蚁何其毒。zì kuì pín jū pò máo wū,tǔ zhōng bái yǐ hé qí dú。
万卷床头一蠹休,明日从君借书读。wàn juǎn chuáng tóu yī dù xiū,míng rì cóng jūn jiè shū dú。

王恭

王恭(1343-? ),字安仲,长乐沙堤人。家贫,少游江湖间,中年隐居七岩山,为樵夫20多年,自号“皆山樵者”。善诗文,与高木秉、陈亮等诸文士唱和,名重一时。诗人王 曾为他作《皆山樵者传》。明永乐二年(1404年),年届六十岁的王恭以儒士荐为翰林待诏,敕修《永乐大典》。永乐五年,《永乐大典》修成,王恭试诗高第,授翰林典籍。不久,辞官返里。王恭作诗,才思敏捷,下笔千言立就,诗风多凄婉,隐喻颇深。为闽中十才子之一,著有《白云樵集》四卷,《草泽狂歌》五卷及《风台清啸》等。 王恭的作品>>

猜您喜欢

钱舜举羽毛

王恭

我惜钱郎粉墨奇,莫将花鸟让徐熙。wǒ xī qián láng fěn mò qí,mò jiāng huā niǎo ràng xú xī。
湘帘几度银灯夕,只讶菱歌太液池。xiāng lián jǐ dù yín dēng xī,zhǐ yà líng gē tài yè chí。

墨兰三图

王恭

去国谁惊蕙草秋,几回馥郁向中洲。qù guó shuí jīng huì cǎo qiū,jǐ huí fù yù xiàng zhōng zhōu。
只今泽畔行吟处,湘水无情也解愁。zhǐ jīn zé pàn xíng yín chù,xiāng shuǐ wú qíng yě jiě chóu。

墨兰三图

王恭

翠叶瑶花凉露飞,山林谁共爱芳菲。cuì yè yáo huā liáng lù fēi,shān lín shuí gòng ài fāng fēi。
花时莫更纫为佩,满目秋风楚客稀。huā shí mò gèng rèn wèi pèi,mǎn mù qiū fēng chǔ kè xī。

墨兰三图

王恭

三月微霜九畹寒,断香残粉思漫漫。sān yuè wēi shuāng jiǔ wǎn hán,duàn xiāng cán fěn sī màn màn。
多情公子今何处,白首空歌澧有兰。duō qíng gōng zi jīn hé chù,bái shǒu kōng gē lǐ yǒu lán。

书李白问月

王恭

银瓮闲倾采石春,水天凉月夜无尘。yín wèng xián qīng cǎi shí chūn,shuǐ tiān liáng yuè yè wú chén。
如何翠辇西行处,凝碧池头照别人。rú hé cuì niǎn xī xíng chù,níng bì chí tóu zhào bié rén。

高太史墨竹

王恭

乍见琳琅忆澹游,恍然金薤想湖州。zhà jiàn lín láng yì dàn yóu,huǎng rán jīn xiè xiǎng hú zhōu。
谁将史籀临池法,醉扫湘江几叶秋。shuí jiāng shǐ zhòu lín chí fǎ,zuì sǎo xiāng jiāng jǐ yè qiū。

书补之墨梅

王恭

杨家墨妙世间稀,曾是明光敕赐归。yáng jiā mò miào shì jiān xī,céng shì míng guāng chì cì guī。
今日画图流落处,断香残粉思依依。jīn rì huà tú liú luò chù,duàn xiāng cán fěn sī yī yī。

梅花城留别

王恭

此会明年未有期,便将轻别作长离。cǐ huì míng nián wèi yǒu qī,biàn jiāng qīng bié zuò zhǎng lí。
多情莫学千金水,才满空江又落时。duō qíng mò xué qiān jīn shuǐ,cái mǎn kōng jiāng yòu luò shí。

梅花城留别

王恭

腊日山城见雪初,故人别后会应疏。là rì shān chéng jiàn xuě chū,gù rén bié hòu huì yīng shū。
沙头无日无来雁,相问从今只寄书。shā tóu wú rì wú lái yàn,xiāng wèn cóng jīn zhǐ jì shū。

二乔图

王恭

双娥娇掩为谁颦,反被荣华误却身。shuāng é jiāo yǎn wèi shuí pín,fǎn bèi róng huá wù què shēn。
回首东吴何事业,野烟寒水更愁人。huí shǒu dōng wú hé shì yè,yě yān hán shuǐ gèng chóu rén。

登西石岩不与口占

王恭

狂客登山逸兴新,欲同清赏愧无因。kuáng kè dēng shān yì xīng xīn,yù tóng qīng shǎng kuì wú yīn。
此身得似同林鸟,飞去飞来不属人。cǐ shēn dé shì tóng lín niǎo,fēi qù fēi lái bù shǔ rén。

画马图

王恭

淮泗云空苜蓿齐,圉人牵出踏青泥。huái sì yún kōng mù xu qí,yǔ rén qiān chū tà qīng ní。
金舆不恋西池赏,虚负天寒十二蹄。jīn yú bù liàn xī chí shǎng,xū fù tiān hán shí èr tí。

种黄精

王恭

手种黄精只半畦,草根时见叶初齐。shǒu zhǒng huáng jīng zhǐ bàn qí,cǎo gēn shí jiàn yè chū qí。
不知门外残春雨,多少飞花踏作泥。bù zhī mén wài cán chūn yǔ,duō shǎo fēi huā tà zuò ní。

海市晴云图

王恭

燕蓟云山王气收,行人犹自问登舟。yàn jì yún shān wáng qì shōu,xíng rén yóu zì wèn dēng zhōu。
只今海子桥西月,独照湾河水尚流。zhǐ jīn hǎi zi qiáo xī yuè,dú zhào wān hé shuǐ shàng liú。

春山欲雨图

王恭

寂历青山静赏机,野情那似宦情微。jì lì qīng shān jìng shǎng jī,yě qíng nà shì huàn qíng wēi。
抱琴欲渡湘江去,云暗苍梧雨欲飞。bào qín yù dù xiāng jiāng qù,yún àn cāng wú yǔ yù fēi。