古诗词

送司寇金公诗

祁顺

圣皇御极,治迈尧汤。shèng huáng yù jí,zhì mài yáo tāng。
水旱流行,伊数之常。shuǐ hàn liú xíng,yī shù zhī cháng。
维兹江右,民物阜康。wéi zī jiāng yòu,mín wù fù kāng。
近厄于水,复罹旱荒。jìn è yú shuǐ,fù lí hàn huāng。
蒸人嗷嗷,盗贼滋蔓。zhēng rén áo áo,dào zéi zī màn。
奏章上闻,当宁嗟叹。zòu zhāng shàng wén,dāng níng jiē tàn。
曰吾赤子,曷遭此患。yuē wú chì zi,hé zāo cǐ huàn。
援溺救焚,义不可缓。yuán nì jiù fén,yì bù kě huǎn。
爰命大臣,授以玺书。yuán mìng dà chén,shòu yǐ xǐ shū。
有杰秋卿,来自南都。yǒu jié qiū qīng,lái zì nán dōu。
福星照临,甘雨随车。fú xīng zhào lín,gān yǔ suí chē。
一方民命,徯公以苏。yī fāng mín mìng,xī gōng yǐ sū。
公既至止,人心大慰。gōng jì zhì zhǐ,rén xīn dà wèi。
遄发公储,以周贫匮。chuán fā gōng chǔ,yǐ zhōu pín kuì。
宣德达情,兴利除弊。xuān dé dá qíng,xīng lì chú bì。
忧国忘家,视民犹己。yōu guó wàng jiā,shì mín yóu jǐ。
公帑几何,饥馁孔多。gōng tǎng jǐ hé,jī něi kǒng duō。
载经载营,以抚以摩。zài jīng zài yíng,yǐ fǔ yǐ mó。
如培粪壤,沃彼稿禾。rú péi fèn rǎng,wò bǐ gǎo hé。
如施药石,疗彼沉疴。rú shī yào shí,liáo bǐ chén kē。
蠲除租课,宽免徭役。juān chú zū kè,kuān miǎn yáo yì。
鹾司分利,关税移积。cuó sī fēn lì,guān shuì yí jī。
省礼缓刑,舍禁弛力。shěng lǐ huǎn xíng,shě jìn chí lì。
立赏劝分,具有典则。lì shǎng quàn fēn,jù yǒu diǎn zé。
剪盗锄强,邵农助耕。jiǎn dào chú qiáng,shào nóng zhù gēng。
招徕逋亡,周恤孤茕。zhāo lái bū wáng,zhōu xù gū qióng。
鉴空衡平,物无遁情。jiàn kōng héng píng,wù wú dùn qíng。
禁止令行,民无卒争。jìn zhǐ lìng xíng,mín wú zú zhēng。
期月之间,事将就绪。qī yuè zhī jiān,shì jiāng jiù xù。
孰意亢阳,重虐兹土。shú yì kàng yáng,zhòng nüè zī tǔ。
饥馑荐臻,民愈愁苦。jī jǐn jiàn zhēn,mín yù chóu kǔ。
室如悬罄,病愈危痼。shì rú xuán qìng,bìng yù wēi gù。
旌节载留,多方计筹。jīng jié zài liú,duō fāng jì chóu。
备尝勤劳,恒抱隐忧。bèi cháng qín láo,héng bào yǐn yōu。
章奏剀切,动于宸旒。zhāng zòu kǎi qiè,dòng yú chén liú。
言听计从,荒政益修。yán tīng jì cóng,huāng zhèng yì xiū。
敛散惟时,通融是画。liǎn sàn wéi shí,tōng róng shì huà。
商旅旁招,邻邦肆籴。shāng lǚ páng zhāo,lín bāng sì dí。
仓廪充盈,痹疠消释。cāng lǐn chōng yíng,bì lì xiāo shì。
俾歉为丰,由公之力。bǐ qiàn wèi fēng,yóu gōng zhī lì。
维天有缺,石可补之。wéi tiān yǒu quē,shí kě bǔ zhī。
维民有艰,丹可寿之。wéi mín yǒu jiān,dān kě shòu zhī。
庖刃恢恢,邹谷熙熙。páo rèn huī huī,zōu gǔ xī xī。
德叶人心,功在口碑。dé yè rén xīn,gōng zài kǒu bēi。
口碑伊何,歌颂载道。kǒu bēi yī hé,gē sòng zài dào。
百万生灵,蒙此大造。bǎi wàn shēng líng,méng cǐ dà zào。
昔困饥寒,今则暖饱。xī kùn jī hán,jīn zé nuǎn bǎo。
昔忧剽掠,今则无挠。xī yōu piāo lüè,jīn zé wú náo。
公拜帝命,竣事还京。gōng bài dì mìng,jùn shì hái jīng。
鱼龙先驱,鸾凤纷迎。yú lóng xiān qū,luán fèng fēn yíng。
帆经鄱湖,舟指金陵。fān jīng pó hú,zhōu zhǐ jīn líng。
山川出色,草木知名。shān chuān chū sè,cǎo mù zhī míng。
公不忘民,行且有疏。gōng bù wàng mín,xíng qiě yǒu shū。
水利仓储,二事兼举。shuǐ lì cāng chǔ,èr shì jiān jǔ。
任专其人,法以无蠹。rèn zhuān qí rén,fǎ yǐ wú dù。
匪图目前,经久为虑。fěi tú mù qián,jīng jiǔ wèi lǜ。
维帝明哲,用贤不疑。wéi dì míng zhé,yòng xián bù yí。
维公忠诚,功烈有辉。wéi gōng zhōng chéng,gōng liè yǒu huī。
章江弥漫,庐阜崔嵬。zhāng jiāng mí màn,lú fù cuī wéi。
邦人之思,曷有已而。bāng rén zhī sī,hé yǒu yǐ ér。

祁顺

明广东东莞人,字致和,号巽川。天顺四年进士,授兵部主事,进郎中。成化中使朝鲜,不受金缯,拒声伎之奉。累官至江西左布政使。有《石阡府志》、《巽川集》。 祁顺的作品>>

猜您喜欢

粹之诗多慰奖用韵为谢

祁顺

远山奔放近山盘,郡僻民稀客到难。yuǎn shān bēn fàng jìn shān pán,jùn pì mín xī kè dào nán。
不谓愁多凭酒遣,且乘公暇借书看。bù wèi chóu duō píng jiǔ qiǎn,qiě chéng gōng xiá jiè shū kàn。
百年身世乾坤大,一点心丹铁石寒。bǎi nián shēn shì qián kūn dà,yī diǎn xīn dān tiě shí hán。
鹏鴳高卑咸有适,天涯宁厌一枝安。péng yàn gāo bēi xián yǒu shì,tiān yá níng yàn yī zhī ān。

又和粹之见寄

祁顺

短发萧萧对镜盘,壮年功业老来难。duǎn fā xiāo xiāo duì jìng pán,zhuàng nián gōng yè lǎo lái nán。
政因太拙殷勤补,书为多忘反覆看。zhèng yīn tài zhuō yīn qín bǔ,shū wèi duō wàng fǎn fù kàn。
学道不嗟原宪病,苦吟真觉孟郊寒。xué dào bù jiē yuán xiàn bìng,kǔ yín zhēn jué mèng jiāo hán。
乡园倘遂投闲愿,容膝衡茅亦易安。xiāng yuán tǎng suì tóu xián yuàn,róng xī héng máo yì yì ān。

闻贱名被荐未允

祁顺

闻道山公启玉除,河东有赋借吹嘘。wén dào shān gōng qǐ yù chú,hé dōng yǒu fù jiè chuī xū。
微生自分鸠巢拙,盛世谁云凤网疏。wēi shēng zì fēn jiū cháo zhuō,shèng shì shuí yún fèng wǎng shū。
过眼羲娥双转毂,阅人天地一蘧庐。guò yǎn xī é shuāng zhuǎn gǔ,yuè rén tiān dì yī qú lú。
功名迟速无劳问,且趁清闲更读书。gōng míng chí sù wú láo wèn,qiě chèn qīng xián gèng dú shū。

粹之过访

祁顺

萧条门巷为君开,急唤苍头扫绿苔。xiāo tiáo mén xiàng wèi jūn kāi,jí huàn cāng tóu sǎo lǜ tái。
蹇拙自怜知己少,谦光重见使旌来。jiǎn zhuō zì lián zhī jǐ shǎo,qiān guāng zhòng jiàn shǐ jīng lái。
便?泉水烹山茗,更摘菘心伴芥台。biàn quán shuǐ pēng shān míng,gèng zhāi sōng xīn bàn jiè tái。
情重不嫌风味薄,笑谈终日共迟徊。qíng zhòng bù xián fēng wèi báo,xiào tán zhōng rì gòng chí huái。

粹之山行和宋人刘改之韵言备尝辛苦而羡二疏勇退因借韵慰之吾非薄二疏者也

祁顺

使君卓特人中骥,步上云霄未计程。shǐ jūn zhuó tè rén zhōng jì,bù shàng yún xiāo wèi jì chéng。
落落襟怀孤月皎,纷纷势利一尘轻。luò luò jīn huái gū yuè jiǎo,fēn fēn shì lì yī chén qīng。
苏公敬狱堪垂法,杜老忧时欲洗兵。sū gōng jìng yù kān chuí fǎ,dù lǎo yōu shí yù xǐ bīng。
莫为勤劳思勇退,清时谁不事功名。mò wèi qín láo sī yǒng tuì,qīng shí shuí bù shì gōng míng。

次吴大参时中韵

祁顺

细听徵音耳欲倾,诗来先慰别离情。xì tīng zhēng yīn ěr yù qīng,shī lái xiān wèi bié lí qíng。
从知郢下难为和,却愧邯郸强学行。cóng zhī yǐng xià nán wèi hé,què kuì hán dān qiáng xué xíng。
问俗几番劳驻节,看山何处不题名。wèn sú jǐ fān láo zhù jié,kàn shān hé chù bù tí míng。
笑谈未许重亲炙,茅塞春蹊剪又生。xiào tán wèi xǔ zhòng qīn zhì,máo sāi chūn qī jiǎn yòu shēng。

次粹之见寄韵

祁顺

耕读生涯有旧丘,可能憔悴滞荒州。gēng dú shēng yá yǒu jiù qiū,kě néng qiáo cuì zhì huāng zhōu。
常怀元亮篱边菊,不羡王戎手上筹。cháng huái yuán liàng lí biān jú,bù xiàn wáng róng shǒu shàng chóu。
青鬓忽随蓬梗老,朱门争似草亭幽。qīng bìn hū suí péng gěng lǎo,zhū mén zhēng shì cǎo tíng yōu。
裁书便约渔樵侣,岁晚相寻夙愿酬。cái shū biàn yuē yú qiáo lǚ,suì wǎn xiāng xún sù yuàn chóu。

次粹之见寄韵

祁顺

左官荒徼称闲行,懒把词章作楚声。zuǒ guān huāng jiǎo chēng xián xíng,lǎn bǎ cí zhāng zuò chǔ shēng。
五斗折腰惭靖节,一言知己慕鬷明。wǔ dòu zhé yāo cán jìng jié,yī yán zhī jǐ mù zōng míng。
画蛇岂在能安足,待兔那堪久辍耕。huà shé qǐ zài néng ān zú,dài tù nà kān jiǔ chuò gēng。
亦欲乘风问真宰,宦途巇险几时平。yì yù chéng fēng wèn zhēn zǎi,huàn tú xī xiǎn jǐ shí píng。

和毛教授破屋之作

祁顺

同寓边城景若何,人烟萧索草茅多。tóng yù biān chéng jǐng ruò hé,rén yān xiāo suǒ cǎo máo duō。
却惭太守才无补,不使先生居有那。què cán tài shǒu cái wú bǔ,bù shǐ xiān shēng jū yǒu nà。
愿写德馨铭陋室,还将道义障颓波。yuàn xiě dé xīn míng lòu shì,hái jiāng dào yì zhàng tuí bō。
万间广庇何由得,怀古伤今涕欲沱。wàn jiān guǎng bì hé yóu dé,huái gǔ shāng jīn tì yù tuó。

答粹之清平献捷

祁顺

献馘声腾泮水边,将坛儒老握兵权。xiàn guó shēng téng pàn shuǐ biān,jiāng tán rú lǎo wò bīng quán。
刻期三日果如此,一笑众军皆粲然。kè qī sān rì guǒ rú cǐ,yī xiào zhòng jūn jiē càn rán。
天遣云霓苏大旱,人看图画上凌烟。tiān qiǎn yún ní sū dà hàn,rén kàn tú huà shàng líng yān。
嗟余莫效戈矛力,空咏蓝关马不前。jiē yú mò xiào gē máo lì,kōng yǒng lán guān mǎ bù qián。

和粹之见寄

祁顺

宦海茫茫懒问程,且凭杯酒叙心盟。huàn hǎi máng máng lǎn wèn chéng,qiě píng bēi jiǔ xù xīn méng。
静看天地都如寄,吟对江山独有情。jìng kàn tiān dì dōu rú jì,yín duì jiāng shān dú yǒu qíng。
世上画图空索骏,古来深树惯啼莺。shì shàng huà tú kōng suǒ jùn,gǔ lái shēn shù guàn tí yīng。
结亭拟作三秋计,肯待钟鸣恣夜行。jié tíng nǐ zuò sān qiū jì,kěn dài zhōng míng zì yè xíng。

自述用萧文明韵

祁顺

才艺空疏德最凉,全生恩重荷吾皇。cái yì kōng shū dé zuì liáng,quán shēng ēn zhòng hé wú huáng。
贵阳谪地殊儋耳,庾岭飞云近太行。guì yáng zhé dì shū dān ěr,yǔ lǐng fēi yún jìn tài xíng。
不为鼎珍题杂兴,懒将江水比愁肠。bù wèi dǐng zhēn tí zá xīng,lǎn jiāng jiāng shuǐ bǐ chóu cháng。
养慵颇觉山中静,翻笑从前吏事忙。yǎng yōng pǒ jué shān zhōng jìng,fān xiào cóng qián lì shì máng。

和韵送萧文明

祁顺

大才宜作济川舟,岂谓因循滞一州。dà cái yí zuò jì chuān zhōu,qǐ wèi yīn xún zhì yī zhōu。
直谏朱云曾折槛,思归王粲惯登楼。zhí jiàn zhū yún céng zhé kǎn,sī guī wáng càn guàn dēng lóu。
胸中学业兼精博,笔底文章扫缪悠。xiōng zhōng xué yè jiān jīng bó,bǐ dǐ wén zhāng sǎo móu yōu。
亲炙无能还远别,海天云树总生愁。qīn zhì wú néng hái yuǎn bié,hǎi tiān yún shù zǒng shēng chóu。

和粹之病起晒书

祁顺

百年心力为书迷,多病非缘数不齐。bǎi nián xīn lì wèi shū mí,duō bìng fēi yuán shù bù qí。
扬子赋成惊凤吐,杜陵诗苦值鹃啼。yáng zi fù chéng jīng fèng tǔ,dù líng shī kǔ zhí juān tí。
带围渐复愁围减,药价虽腾酒价低。dài wéi jiàn fù chóu wéi jiǎn,yào jià suī téng jiǔ jià dī。
行部重来应慰我,小窗谈笑更分题。xíng bù zhòng lái yīng wèi wǒ,xiǎo chuāng tán xiào gèng fēn tí。

喜唐必聪中举

祁顺

试罢秋闱得意回,西风传送好音来。shì bà qiū wéi dé yì huí,xī fēng chuán sòng hǎo yīn lái。
瑞分芝草非由种,香入梅花独占魁。ruì fēn zhī cǎo fēi yóu zhǒng,xiāng rù méi huā dú zhàn kuí。
天上有梯还进步,人间何地不生才。tiān shàng yǒu tī hái jìn bù,rén jiān hé dì bù shēng cái。
自惭作郡无裨补,为尔成名一笑开。zì cán zuò jùn wú bì bǔ,wèi ěr chéng míng yī xiào kāi。