古诗词

金缕曲·绿遍池塘草图

吴湖帆

绿遍池塘草。lǜ biàn chí táng cǎo。
过清明、妒春风雨,春残人渺。guò qīng míng dù chūn fēng yǔ,chūn cán rén miǎo。
无可奈何花落去,肠断离情难道。wú kě nài hé huā luò qù,cháng duàn lí qíng nán dào。
忍检点、零星遗稿。rěn jiǎn diǎn líng xīng yí gǎo。
一念相思更番读,惹伤心、更把心萦绕。yī niàn xiāng sī gèng fān dú,rě shāng xīn gèng bǎ xīn yíng rào。
千万语,总嫌少。qiān wàn yǔ,zǒng xián shǎo。
危楼半角斜阳照。wēi lóu bàn jiǎo xié yáng zhào。
问从今、怨怀孤愤,何时能了。wèn cóng jīn yuàn huái gū fèn,hé shí néng le。
双眼泪痕乾不透,去去寻思悽吊。shuāng yǎn lèi hén qián bù tòu,qù qù xún sī qī diào。
料地下、应知余抱。liào dì xià yīng zhī yú bào。
指望虹桥桥边路,叹青青、一例年年扫。zhǐ wàng hóng qiáo qiáo biān lù,tàn qīng qīng yī lì nián nián sǎo。
非痛哭,即狂笑。fēi tòng kū,jí kuáng xiào。

吴湖帆

淸末江苏苏州人,初名翼燕,後更多万,又名倩,字遹骏,东庄,号倩菴,别署醜簃,书画署名湖帆,书画家吴大澄孙。。擅国画。早年与溥儒並称「南吴北溥」,後与吴子深、吴待秋、冯超然有「画坛三吴一冯」之称,又与收藏大家钱镜塘並称「鉴定双璧」。历任上海中国画院画师,上海美术学校、上海美术专科学校、浙江美术学院国画教师,上海大学美术学院副教授、中国美术家协会上海分会副主席。 吴湖帆的作品>>

猜您喜欢

清平乐·元夜观牡丹

吴湖帆

春寒料峭。chūn hán liào qiào。
晓梦啼莺少。xiǎo mèng tí yīng shǎo。
银市华镫相映照。yín shì huá dèng xiāng yìng zhào。
明月今宵更好。míng yuè jīn xiāo gèng hǎo。
荧荧一朵花王。yíng yíng yī duǒ huā wáng。
上元千载无双。shàng yuán qiān zài wú shuāng。
风靡人间紫陌,魂消天下红妆。fēng mí rén jiān zǐ mò,hún xiāo tiān xià hóng zhuāng。

清平乐·元夜观牡丹

吴湖帆

今年三月。jīn nián sān yuè。
连夜纷霏雪。lián yè fēn fēi xuě。
何事东皇寒欲绝。hé shì dōng huáng hán yù jué。
病替踏青时节。bìng tì tà qīng shí jié。
者番杨柳迎风。zhě fān yáng liǔ yíng fēng。
春旗飞盖交红。chūn qí fēi gài jiāo hóng。
未识丽人行处,长安陌上谁同。wèi shí lì rén xíng chù,zhǎng ān mò shàng shuí tóng。

浣溪纱花朝寿姚虞琴丈九十,丙申

吴湖帆

滋味重经盐铁方。zī wèi zhòng jīng yán tiě fāng。
偏教清气澡兰香。piān jiào qīng qì zǎo lán xiāng。
景星醉月羽飞觞。jǐng xīng zuì yuè yǔ fēi shāng。
潞国精神浑未老,一峰襟抱本非狂。lù guó jīng shén hún wèi lǎo,yī fēng jīn bào běn fēi kuáng。
期颐指日介春长。qī yí zhǐ rì jiè chūn zhǎng。

菩萨蛮·寿冒鹤亭丈八十四,丙申

吴湖帆

九如双展亭皋翼。jiǔ rú shuāng zhǎn tíng gāo yì。
朱缨玉羽清标格。zhū yīng yù yǔ qīng biāo gé。
潇洒似神仙。xiāo sǎ shì shén xiān。
三春明月圆。sān chūn míng yuè yuán。
等身千万卷。děng shēn qiān wàn juǎn。
有子传书研。yǒu zi chuán shū yán。
片语辄掀髯。piàn yǔ zhé xiān rán。
颜童筹更添。yán tóng chóu gèng tiān。

点绛唇·三月望贺冒鹤亭丈鹿鸣重赋,并寿八十有二,与螺川即席联咏

吴湖帆

鹤鹿同春,盛逢重举花前醉。hè lù tóng chūn,shèng féng zhòng jǔ huā qián zuì。
孝廉船系。xiào lián chuán xì。
共爱人间瑞。gòng ài rén jiān ruì。
彩舞翩跹,绕砌腾兰桂。cǎi wǔ piān xiān,rào qì téng lán guì。
华堂启。huá táng qǐ。
传觞桃李。chuán shāng táo lǐ。
三五年年会。sān wǔ nián nián huì。

浣溪纱同上

吴湖帆

鹤顶朱颜老少年。hè dǐng zhū yán lǎo shǎo nián。
鹿鸣佳话采争妍。lù míng jiā huà cǎi zhēng yán。
三吾亭里有神仙。sān wú tíng lǐ yǒu shén xiān。
周甲重翻龙虎榜,复丁应泛孝廉船。zhōu jiǎ zhòng fān lóng hǔ bǎng,fù dīng yīng fàn xiào lián chuán。
生逢春满月婵娟。shēng féng chūn mǎn yuè chán juān。

清平乐·江翊云先生得兔儿花咏诗,徵题,为赋。此花近年从欧洲传来

吴湖帆

春酲百媚。chūn chéng bǎi mèi。
倾国香魂睡。qīng guó xiāng hún shuì。
消得江郎心也醉。xiāo dé jiāng láng xīn yě zuì。
五色笔花梦丽。wǔ sè bǐ huā mèng lì。
姗姗西域归迟。shān shān xī yù guī chí。
唤来玉兔谁知。huàn lái yù tù shuí zhī。
一夜营藏月窟,还教天女相思。yī yè yíng cáng yuè kū,hái jiào tiān nǚ xiāng sī。

鹧鸪天·寿冯超然七十,辛巳七月

吴湖帆

三十年来对户居。sān shí nián lái duì hù jū。
相逢琐语画诗书。xiāng féng suǒ yǔ huà shī shū。
碧云回绕青镫梦,紫燕常迎夕照车。bì yún huí rào qīng dèng mèng,zǐ yàn cháng yíng xī zhào chē。
知己感,解人俱。zhī jǐ gǎn,jiě rén jù。
个中大智若愚愚。gè zhōng dà zhì ruò yú yú。
人生七十还当壮,明月清风一撚须。rén shēng qī shí hái dāng zhuàng,míng yuè qīng fēng yī niǎn xū。

清平乐·寿张叔通八十,丁酉题照

吴湖帆

画图如见。huà tú rú jiàn。
渭洛人争羡。wèi luò rén zhēng xiàn。
绿鬓朱颜身更健。lǜ bìn zhū yán shēn gèng jiàn。
省识庐山真面。shěng shí lú shān zhēn miàn。
有时叠石喷泉。yǒu shí dié shí pēn quán。
闲来赋笔吟笺。xián lái fù bǐ yín jiān。
说老原还不老,翩翩丰度神仙。shuō lǎo yuán hái bù lǎo,piān piān fēng dù shén xiān。

祝英台近·送螺川旅杭

吴湖帆

正清明,逢上巳。zhèng qīng míng,féng shàng sì。
佳话久传矣。jiā huà jiǔ chuán yǐ。
可是花前,拚醉我难理。kě shì huā qián,pàn zuì wǒ nán lǐ。
又偏店舍无烟,依依相语,忍几日、别离情味。yòu piān diàn shě wú yān,yī yī xiāng yǔ,rěn jǐ rì bié lí qíng wèi。
且分袂。qiě fēn mèi。
还想湖水粼粼,湔尘绿裙底。hái xiǎng hú shuǐ lín lín,jiān chén lǜ qún dǐ。
螺黛春山,画眉展修禊。luó dài chūn shān,huà méi zhǎn xiū xì。
但凭紫燕归时,雕梁巢稳,便低卷、湘帘同倚。dàn píng zǐ yàn guī shí,diāo liáng cháo wěn,biàn dī juǎn xiāng lián tóng yǐ。

八声甘州·为冯佩方题其尊人超翁临小仙铁笛图卷子

吴湖帆

倚红牙铁笛一声吹,晦迹寄愁怀。yǐ hóng yá tiě dí yī shēng chuī,huì jì jì chóu huái。
听清霜喷竹,微风送籁,芳草无涯。tīng qīng shuāng pēn zhú,wēi fēng sòng lài,fāng cǎo wú yá。
不道玉龙哀怨,动地起春雷。bù dào yù lóng āi yuàn,dòng dì qǐ chūn léi。
歌彻伊州曲,还唱瑶台。gē chè yī zhōu qū,hái chàng yáo tái。
认取状元画本,就弘农遗韵,白鹤重胎。rèn qǔ zhuàng yuán huà běn,jiù hóng nóng yí yùn,bái hè zhòng tāi。
忆长吟月下,劫后诉余灰。yì zhǎng yín yuè xià,jié hòu sù yú huī。
更凝思、枕烟深处,伴青镫絮咏有裙钗。gèng níng sī zhěn yān shēn chù,bàn qīng dèng xù yǒng yǒu qún chāi。
人归去,了寻常梦,燕子飞来。rén guī qù,le xún cháng mèng,yàn zi fēi lái。

木兰花慢·为龙榆生画洞庭樵唱图

吴湖帆

湖山佳丽地,谁识我,此登临。hú shān jiā lì dì,shuí shí wǒ,cǐ dēng lín。
对数树寒梅,几竿修竹,惆怅难禁。duì shù shù hán méi,jǐ gān xiū zhú,chóu chàng nán jìn。
行吟。xíng yín。
听樵唱晚,乍一声清磬度长林。tīng qiáo chàng wǎn,zhà yī shēng qīng qìng dù zhǎng lín。
风动松涛万壑,气吞云梦千寻。fēng dòng sōng tāo wàn hè,qì tūn yún mèng qiān xún。
披襟。pī jīn。
放棹浮沉。fàng zhào fú chén。
波渺渺,意深深。bō miǎo miǎo,yì shēn shēn。
况无际斜阳,有情芳草,偏许知音。kuàng wú jì xié yáng,yǒu qíng fāng cǎo,piān xǔ zhī yīn。
如今。rú jīn。
最肠断处,倚药炉宛转鬓霜侵。zuì cháng duàn chù,yǐ yào lú wǎn zhuǎn bìn shuāng qīn。
小院梨花带雨,闭门明月关心。xiǎo yuàn lí huā dài yǔ,bì mén míng yuè guān xīn。

江城子·袁沤波属题鱼千里室图

吴湖帆

十年一梦旧山川。shí nián yī mèng jiù shān chuān。
忆前欢。yì qián huān。
总茫然。zǒng máng rán。
几度危阑,倚遍莫能传。jǐ dù wēi lán,yǐ biàn mò néng chuán。
翰墨情关遗研好,初未了,了因缘。hàn mò qíng guān yí yán hǎo,chū wèi le,le yīn yuán。
闭门高卧有袁安。bì mén gāo wò yǒu yuán ān。
雪漫漫。xuě màn màn。
乐鱼渊。lè yú yuān。
千里沤波,咫尺且盘桓。qiān lǐ ōu bō,zhǐ chǐ qiě pán huán。
三绝诗书图画外,眉黛扫,共婵娟。sān jué shī shū tú huà wài,méi dài sǎo,gòng chán juān。

清平乐·超翁画芍药绝笔便面,为谢佩真题

吴湖帆

胭脂点点。yān zhī diǎn diǎn。
心血浑如染。xīn xuè hún rú rǎn。
嘘尽红情遮半面。xū jǐn hóng qíng zhē bàn miàn。
恩到深时成怨。ēn dào shēn shí chéng yuàn。
此花恰号将离。cǐ huā qià hào jiāng lí。
阶翻扇底谁知。jiē fān shàn dǐ shuí zhī。
几许断肠春色,秋风恨结无期。jǐ xǔ duàn cháng chūn sè,qiū fēng hèn jié wú qī。

清平乐·超翁画芍药绝笔便面,为谢佩真题

吴湖帆

江山未老。jiāng shān wèi lǎo。
人寿天应笑。rén shòu tiān yīng xiào。
空谷幽兰名著早。kōng gǔ yōu lán míng zhù zǎo。
信美文章争道。xìn měi wén zhāng zhēng dào。
十年南国行吟。shí nián nán guó xíng yín。
一房花木深深。yī fáng huā mù shēn shēn。
衫袖微尘亲浣,期颐自有禅心。shān xiù wēi chén qīn huàn,qī yí zì yǒu chán xīn。