古诗词

哨遍隋董美人墓志,效稼轩括体

吴湖帆

按董美人,生长蕊宫,不幸华年死。àn dǒng měi rén,shēng zhǎng ruǐ gōng,bù xìng huá nián sǐ。
有墓志。yǒu mù zhì。
家世颇详之。jiā shì pǒ xiáng zhī。
溯其先恤宜乡里。sù qí xiān xù yí xiāng lǐ。
祖佛子。zǔ fú zi。
北齐凉州刺史。běi qí liáng zhōu cì shǐ。
敦仁博洽标誉起。dūn rén bó qià biāo yù qǐ。
父后进其名,令闻河渷,英雄俶党声驰。fù hòu jìn qí míng,lìng wén hé yǎn,yīng xióng chù dǎng shēng chí。
诞美人、淑质秉华姿。dàn měi rén shū zhì bǐng huá zī。
接上恭承,以顺亲帏。jiē shàng gōng chéng,yǐ shùn qīn wéi。
凤采龙章,砌炳瑾瑜,庭芳兰蕙。fèng cǎi lóng zhāng,qì bǐng jǐn yú,tíng fāng lán huì。
噫。yī。
鲁殿来仪。lǔ diàn lái yí。
梁台出事。liáng tái chū shì。
摇环佩。yáo huán pèi。
倾国妖容貌,穷巾角,妙弹棋。qīng guó yāo róng mào,qióng jīn jiǎo,miào dàn qí。
看冶笑千金,曳裾万态,投壶技巧鹤高飞。kàn yě xiào qiān jīn,yè jū wàn tài,tóu hú jì qiǎo hè gāo fēi。
旋回雪吹花,春秋十九,忽摧芳仁寿第。xuán huí xuě chuī huā,chūn qiū shí jiǔ,hū cuī fāng rén shòu dì。
望龙原、寂寂付幽栖。wàng lóng yuán jì jì fù yōu qī。
空想象、文成术无施。kōng xiǎng xiàng wén chéng shù wú shī。
散长空、遥天霞绮。sàn zhǎng kōng yáo tiān xiá qǐ。
谁怜冰枕弹泪,幕卷愁滋味。shuí lián bīng zhěn dàn lèi,mù juǎn chóu zī wèi。
花台秋夜,凝尘故黛,只有余芳传此。huā tái qiū yè,níng chén gù dài,zhǐ yǒu yú fāng chuán cǐ。
其文哀感总淋漓。qí wén āi gǎn zǒng lín lí。
况多情、帝子亲制。kuàng duō qíng dì zi qīn zhì。

吴湖帆

淸末江苏苏州人,初名翼燕,後更多万,又名倩,字遹骏,东庄,号倩菴,别署醜簃,书画署名湖帆,书画家吴大澄孙。。擅国画。早年与溥儒並称「南吴北溥」,後与吴子深、吴待秋、冯超然有「画坛三吴一冯」之称,又与收藏大家钱镜塘並称「鉴定双璧」。历任上海中国画院画师,上海美术学校、上海美术专科学校、浙江美术学院国画教师,上海大学美术学院副教授、中国美术家协会上海分会副主席。 吴湖帆的作品>>

猜您喜欢

满庭芳

吴湖帆

花影横烟,蝶情迷雨,寸心如束千重。huā yǐng héng yān,dié qíng mí yǔ,cùn xīn rú shù qiān zhòng。
天涯路隔,咫尺也难逢。tiān yá lù gé,zhǐ chǐ yě nán féng。
病底无穷怨曲,海棠梦沉远墙洞。bìng dǐ wú qióng yuàn qū,hǎi táng mèng chén yuǎn qiáng dòng。
等闲了,赋经洛水,愁绪绕惊鸿。děng xián le,fù jīng luò shuǐ,chóu xù rào jīng hóng。
回思相共语,心盟金石,魂系丝桐。huí sī xiāng gòng yǔ,xīn méng jīn shí,hún xì sī tóng。
又谁知佳期,吹冷春风。yòu shuí zhī jiā qī,chuī lěng chūn fēng。
只为诗书事业,倾杯尽、肺腑言中。zhǐ wèi shī shū shì yè,qīng bēi jǐn fèi fǔ yán zhōng。
凝无限,斑斑泪点,锦字洒笺红。níng wú xiàn,bān bān lèi diǎn,jǐn zì sǎ jiān hóng。

清平乐

吴湖帆

庭前绿草。tíng qián lǜ cǎo。
只恨芳菲早。zhǐ hèn fāng fēi zǎo。
淡淡春山眉浅扫。dàn dàn chūn shān méi qiǎn sǎo。
绿盖青羊未老。lǜ gài qīng yáng wèi lǎo。
寻思语重心长。xún sī yǔ zhòng xīn zhǎng。
几番醉月飞觞。jǐ fān zuì yuè fēi shāng。
不觉红情斜照,娇如花露初阳。bù jué hóng qíng xié zhào,jiāo rú huā lù chū yáng。

清平乐

吴湖帆

吹箫自问。chuī xiāo zì wèn。
难道无缘分。nán dào wú yuán fēn。
细柳丝丝多结恨。xì liǔ sī sī duō jié hèn。
系马斜阳远近。xì mǎ xié yáng yuǎn jìn。
怜才多少情钟。lián cái duō shǎo qíng zhōng。
沉思泪影重重。chén sī lèi yǐng zhòng zhòng。
何事魂销肠断,还期梦里相逢。hé shì hún xiāo cháng duàn,hái qī mèng lǐ xiāng féng。

清平乐

吴湖帆

风吹水皱。fēng chuī shuǐ zhòu。
梦约黄昏后。mèng yuē huáng hūn hòu。
记得同车携翠袖。jì dé tóng chē xié cuì xiù。
恨晚相逢如旧。hèn wǎn xiāng féng rú jiù。
归时明月当头。guī shí míng yuè dāng tóu。
酒阑难祓清愁。jiǔ lán nán fú qīng chóu。
许是两心能印,低声笑指红楼。xǔ shì liǎng xīn néng yìn,dī shēng xiào zhǐ hóng lóu。

清平乐

吴湖帆

向程无住。xiàng chéng wú zhù。
携手同归去。xié shǒu tóng guī qù。
语密言长忘浅路。yǔ mì yán zhǎng wàng qiǎn lù。
转眼画楼过处。zhuǎn yǎn huà lóu guò chù。
离离心印常青。lí lí xīn yìn cháng qīng。
依依景触牵情。yī yī jǐng chù qiān qíng。
回首梦魂如昨,月移花影难凭。huí shǒu mèng hún rú zuó,yuè yí huā yǐng nán píng。

清平乐

吴湖帆

池塘春草。chí táng chūn cǎo。
去恨何时了。qù hèn hé shí le。
花影偏多人面少。huā yǐng piān duō rén miàn shǎo。
一样宫梅娇小。yī yàng gōng méi jiāo xiǎo。
相思旧曲琵琶。xiāng sī jiù qū pí pá。
低徊新月窗纱。dī huái xīn yuè chuāng shā。
何况飞琼伴侣,萦怀咏絮才华。hé kuàng fēi qióng bàn lǚ,yíng huái yǒng xù cái huá。

清平乐

吴湖帆

绿笺密记。lǜ jiān mì jì。
花底多情事。huā dǐ duō qíng shì。
谏果曾尝先苦味。jiàn guǒ céng cháng xiān kǔ wèi。
咀嚼英华真意。jǔ jué yīng huá zhēn yì。
桃源何处相寻。táo yuán hé chù xiāng xún。
露珠任滴衣襟。lù zhū rèn dī yī jīn。
漠漠水弯路曲,重重山奥云深。mò mò shuǐ wān lù qū,zhòng zhòng shān ào yún shēn。

清平乐

吴湖帆

行云有意。xíng yún yǒu yì。
流水心如碎。liú shuǐ xīn rú suì。
肠断不堪提往事。cháng duàn bù kān tí wǎng shì。
锦字红笺谁寄。jǐn zì hóng jiān shuí jì。
风来秋警梧桐。fēng lái qiū jǐng wú tóng。
月移帘影朦胧。yuè yí lián yǐng méng lóng。
不料今宵难寐,与消漏永声中。bù liào jīn xiāo nán mèi,yǔ xiāo lòu yǒng shēng zhōng。

清平乐

吴湖帆

春来秋去。chūn lái qiū qù。
极目天涯路。jí mù tiān yá lù。
细雨斜风飞不度。xì yǔ xié fēng fēi bù dù。
燕子定巢何处。yàn zi dìng cháo hé chù。
离情愁绪多端。lí qíng chóu xù duō duān。
难穷曲水重山。nán qióng qū shuǐ zhòng shān。
无限身心倚遍,眸凝十二阑干。wú xiàn shēn xīn yǐ biàn,móu níng shí èr lán gàn。

清平乐

吴湖帆

伊人何处。yī rén hé chù。
几度来还去。jǐ dù lái hái qù。
那日马蹄芳草路。nà rì mǎ tí fāng cǎo lù。
惹起寸心万绪。rě qǐ cùn xīn wàn xù。
画楼绣户斜开。huà lóu xiù hù xié kāi。
待携明月重来。dài xié míng yuè zhòng lái。
黛影双修翠柳,脂痕一点红梅。dài yǐng shuāng xiū cuì liǔ,zhī hén yī diǎn hóng méi。

清平乐

吴湖帆

低徊不尽。dī huái bù jǐn。
难了寻芳信。nán le xún fāng xìn。
独自拈钗撩短鬓。dú zì niān chāi liāo duǎn bìn。
仿佛愁春未醒。fǎng fú chóu chūn wèi xǐng。
无聊深锁琼楼。wú liáo shēn suǒ qióng lóu。
背人闲唱伊州。bèi rén xián chàng yī zhōu。
燕子飞归风动,迎花先卷帘钩。yàn zi fēi guī fēng dòng,yíng huā xiān juǎn lián gōu。

清平乐

吴湖帆

敷文尽去。fū wén jǐn qù。
隽语无嫌絮。juàn yǔ wú xián xù。
醉意狂情禁不住。zuì yì kuáng qíng jìn bù zhù。
争似谁家深处。zhēng shì shuí jiā shēn chù。
窗前月色微昏。chuāng qián yuè sè wēi hūn。
更阑悄掩重门。gèng lán qiāo yǎn zhòng mén。
正好相倾肺腑,胜于真个销魂。zhèng hǎo xiāng qīng fèi fǔ,shèng yú zhēn gè xiāo hún。

清平乐

吴湖帆

脂香沾袖。zhī xiāng zhān xiù。
如醉葡萄酒。rú zuì pú táo jiǔ。
诗意门藏栽五柳。shī yì mén cáng zāi wǔ liǔ。
宝树芳邻彩寿。bǎo shù fāng lín cǎi shòu。
动人似叩心弦。dòng rén shì kòu xīn xián。
柔情都绕灯前。róu qíng dōu rào dēng qián。
一笑眸回夙印,今宵明月华圆。yī xiào móu huí sù yìn,jīn xiāo míng yuè huá yuán。

清平乐

吴湖帆

灯飘路转。dēng piāo lù zhuǎn。
散了花间宴。sàn le huā jiān yàn。
蜀锦新袍赐春殿。shǔ jǐn xīn páo cì chūn diàn。
犹是个侬针线。yóu shì gè nóng zhēn xiàn。
行行醉眼如迷。xíng xíng zuì yǎn rú mí。
重寻阆苑幽栖。zhòng xún láng yuàn yōu qī。
今夜素娥来下,无须取月云梯。jīn yè sù é lái xià,wú xū qǔ yuè yún tī。

清平乐

吴湖帆

归迟莫怨。guī chí mò yuàn。
惯惹游丝转。guàn rě yóu sī zhuǎn。
欲问一春能几见。yù wèn yī chūn néng jǐ jiàn。
玉指数来都遍。yù zhǐ shù lái dōu biàn。
满园斜日笼明。mǎn yuán xié rì lóng míng。
裁花剪叶无凭。cái huā jiǎn yè wú píng。
诉与东风休怪,燕儿生小多情。sù yǔ dōng fēng xiū guài,yàn ér shēng xiǎo duō qíng。