古诗词

霜叶飞为糜耕云题醉叶楼图,次吴梦窗韵

吴湖帆

散花心绪。sàn huā xīn xù。
何从遣、凭高凝望秋树。hé cóng qiǎn píng gāo níng wàng qiū shù。
断魂流水脉无言,风卷疑红雨。duàn hún liú shuǐ mài wú yán,fēng juǎn yí hóng yǔ。
怅叶落、纷如坠羽。chàng yè luò fēn rú zhuì yǔ。
龙山修禊增怀古。lóng shān xiū xì zēng huái gǔ。
仗胜集留题,舞袖式鸥盟,醉意恰传心素。zhàng shèng jí liú tí,wǔ xiù shì ōu méng,zuì yì qià chuán xīn sù。
应记惠麓泉清,桃溪路幻,梦笔江恨须赋。yīng jì huì lù quán qīng,táo xī lù huàn,mèng bǐ jiāng hèn xū fù。
我家梅景负园林,伴侣神仙语。wǒ jiā méi jǐng fù yuán lín,bàn lǚ shén xiān yǔ。
喜织得、云华一缕。xǐ zhī dé yún huá yī lǚ。
名轩图画曾飞去。míng xuān tú huà céng fēi qù。
更认看晴霜下,半幅楼台,寄情深处。gèng rèn kàn qíng shuāng xià,bàn fú lóu tái,jì qíng shēn chù。

吴湖帆

淸末江苏苏州人,初名翼燕,後更多万,又名倩,字遹骏,东庄,号倩菴,别署醜簃,书画署名湖帆,书画家吴大澄孙。。擅国画。早年与溥儒並称「南吴北溥」,後与吴子深、吴待秋、冯超然有「画坛三吴一冯」之称,又与收藏大家钱镜塘並称「鉴定双璧」。历任上海中国画院画师,上海美术学校、上海美术专科学校、浙江美术学院国画教师,上海大学美术学院副教授、中国美术家协会上海分会副主席。 吴湖帆的作品>>

猜您喜欢

少年游·五首

吴湖帆

鸳帷绣梦,珠帘摇影,人月掩灯明。yuān wéi xiù mèng,zhū lián yáo yǐng,rén yuè yǎn dēng míng。
芳心宛转,黛眉凝敛,娇媚不胜情。fāng xīn wǎn zhuǎn,dài méi níng liǎn,jiāo mèi bù shèng qíng。
千金一刻,轻分忍别,魂梦绕车征。qiān jīn yī kè,qīng fēn rěn bié,hún mèng rào chē zhēng。
门前细语几叮咛。mén qián xì yǔ jǐ dīng níng。
离绪伫亭亭。lí xù zhù tíng tíng。

少年游·五首

吴湖帆

天涯萍迹,川流水曲,何处不相逢。tiān yá píng jì,chuān liú shuǐ qū,hé chù bù xiāng féng。
花边拾句,画里传书,金缕绕心中。huā biān shí jù,huà lǐ chuán shū,jīn lǚ rào xīn zhōng。
雪沾泥印,茧抽丝缚,深意寄重重。xuě zhān ní yìn,jiǎn chōu sī fù,shēn yì jì zhòng zhòng。
梦到温时,月回圆处,佳景与谁同。mèng dào wēn shí,yuè huí yuán chù,jiā jǐng yǔ shuí tóng。

南乡子·七首

吴湖帆

花讯几番风。huā xùn jǐ fān fēng。
九十韶光恰正中。jiǔ shí sháo guāng qià zhèng zhōng。
仿佛瑶台明月下,重逢。fǎng fú yáo tái míng yuè xià,zhòng féng。
春绽新妆滴露浓。chūn zhàn xīn zhuāng dī lù nóng。
绿叶听蒙茸。lǜ yè tīng méng rōng。
沉醉相扶曲槛东。chén zuì xiāng fú qū kǎn dōng。
曾唱江南肠断句,情同。céng chàng jiāng nán cháng duàn jù,qíng tóng。
还似朝阳一抹红。hái shì cháo yáng yī mǒ hóng。

南乡子·七首

吴湖帆

往事且休悲。wǎng shì qiě xiū bēi。
花影犹存烂熳枝。huā yǐng yóu cún làn màn zhī。
红袖回扶明月伴,相期。hóng xiù huí fú míng yuè bàn,xiāng qī。
慧业芳菲两未迟。huì yè fāng fēi liǎng wèi chí。
春去莫沉思。chūn qù mò chén sī。
生怕垂杨搅别离。shēng pà chuí yáng jiǎo bié lí。
叶叶风流京兆笔,娇时。yè yè fēng liú jīng zhào bǐ,jiāo shí。
深浅相宜问画眉。shēn qiǎn xiāng yí wèn huà méi。

南乡子·七首

吴湖帆

花浪滚春潮。huā làng gǔn chūn cháo。
水满垂虹第四桥。shuǐ mǎn chuí hóng dì sì qiáo。
双桨平移吟夜月,娆娆。shuāng jiǎng píng yí yín yè yuè,ráo ráo。
波底银蛇荡万条。bō dǐ yín shé dàng wàn tiáo。
絮语数来朝。xù yǔ shù lái cháo。
更唱新词按碧箫。gèng chàng xīn cí àn bì xiāo。
载得小红心似箭,迢迢。zài dé xiǎo hóng xīn shì jiàn,tiáo tiáo。
旧梦重经觉路遥。jiù mèng zhòng jīng jué lù yáo。

南乡子·七首

吴湖帆

辛苦破重难。xīn kǔ pò zhòng nán。
几度明珠忍暗弹。jǐ dù míng zhū rěn àn dàn。
欲说还休愁月阙,非残。yù shuō hái xiū chóu yuè quē,fēi cán。
百尺梧桐影上栏。bǎi chǐ wú tóng yǐng shàng lán。
翠袖怯天寒。cuì xiù qiè tiān hán。
自许芳心一点檀。zì xǔ fāng xīn yī diǎn tán。
乞借天香烧夜奏,更阑。qǐ jiè tiān xiāng shāo yè zòu,gèng lán。
低诉鸳盟莫放闲。dī sù yuān méng mò fàng xián。

南乡子·七首

吴湖帆

梦好若凌虚。mèng hǎo ruò líng xū。
可奈佳期又负孤。kě nài jiā qī yòu fù gū。
赢得人间痴澈底,依于。yíng dé rén jiān chī chè dǐ,yī yú。
几净窗明信悦初。jǐ jìng chuāng míng xìn yuè chū。
春水乐知鱼。chūn shuǐ lè zhī yú。
妙格闲题小字书。miào gé xián tí xiǎo zì shū。
三日无端人面隔,何如。sān rì wú duān rén miàn gé,hé rú。
消息愁肠宛转无。xiāo xī chóu cháng wǎn zhuǎn wú。

南乡子·七首

吴湖帆

琼宴展蛾眉。qióng yàn zhǎn é méi。
花院鸾笙并坐吹。huā yuàn luán shēng bìng zuò chuī。
一曲霓裳仙羽罢,觞飞。yī qū ní shang xiān yǔ bà,shāng fēi。
携手穿云醉月归。xié shǒu chuān yún zuì yuè guī。
细语暗重期。xì yǔ àn zhòng qī。
莫使帘前鹦鹉知。mò shǐ lián qián yīng wǔ zhī。
红叶争传容易妒,迟迟。hóng yè zhēng chuán róng yì dù,chí chí。
听许琴声送漏时。tīng xǔ qín shēng sòng lòu shí。

南乡子·七首

吴湖帆

酒力荡浓香。jiǔ lì dàng nóng xiāng。
被翻红浪绣鸳鸯。bèi fān hóng làng xiù yuān yāng。
宝帐流苏金鸭炷,牙床。bǎo zhàng liú sū jīn yā zhù,yá chuáng。
碧篆纱厨剔梦长。bì zhuàn shā chú tī mèng zhǎng。
月印五更凉。yuè yìn wǔ gèng liáng。
翠帘筛朵腻花房。cuì lián shāi duǒ nì huā fáng。
欹枕融脂私语软,毋忘。yī zhěn róng zhī sī yǔ ruǎn,wú wàng。
寸寸堪思缱绻肠。cùn cùn kān sī qiǎn quǎn cháng。