古诗词

芭蕉雨次程书舟韵

吴湖帆

槛外蕉心卷叶。kǎn wài jiāo xīn juǎn yè。
挂空星斗满,情天热。guà kōng xīng dòu mǎn,qíng tiān rè。
许并玉香脂滑。xǔ bìng yù xiāng zhī huá。
何况翡翠屏深,鸳鸯枕惬。hé kuàng fěi cuì píng shēn,yuān yāng zhěn qiè。
恰如花际醉蝶。qià rú huā jì zuì dié。
休逐梦泥雪。xiū zhú mèng ní xuě。
还想到、别来低低说。hái xiǎng dào bié lái dī dī shuō。
对向愿,甚时了,相就锦帐偎云,珠帘倚月。duì xiàng yuàn,shén shí le,xiāng jiù jǐn zhàng wēi yún,zhū lián yǐ yuè。

吴湖帆

淸末江苏苏州人,初名翼燕,後更多万,又名倩,字遹骏,东庄,号倩菴,别署醜簃,书画署名湖帆,书画家吴大澄孙。。擅国画。早年与溥儒並称「南吴北溥」,後与吴子深、吴待秋、冯超然有「画坛三吴一冯」之称,又与收藏大家钱镜塘並称「鉴定双璧」。历任上海中国画院画师,上海美术学校、上海美术专科学校、浙江美术学院国画教师,上海大学美术学院副教授、中国美术家协会上海分会副主席。 吴湖帆的作品>>

猜您喜欢

临江仙·八首

吴湖帆

红映小桥栏曲,绿遮细柳帘垂。hóng yìng xiǎo qiáo lán qū,lǜ zhē xì liǔ lián chuí。
十分芳绪恼人时。shí fēn fāng xù nǎo rén shí。
月明花似语,春满蝶争飞。yuè míng huā shì yǔ,chūn mǎn dié zhēng fēi。
傍水湘灵解佩,疑云蜀锦纫衣。bàng shuǐ xiāng líng jiě pèi,yí yún shǔ jǐn rèn yī。
梦阑魂断又寻思。mèng lán hún duàn yòu xún sī。
天台从路隔,空怅阮郎归。tiān tái cóng lù gé,kōng chàng ruǎn láng guī。

临江仙·八首

吴湖帆

春滞嫣红著处,雨霏新绿生时。chūn zhì yān hóng zhù chù,yǔ fēi xīn lǜ shēng shí。
谁家庭院有莺啼。shuí jiā tíng yuàn yǒu yīng tí。
风情吹柳絮,人面折花枝。fēng qíng chuī liǔ xù,rén miàn zhé huā zhī。
襟上频添泪粉,心中无限芳菲。jīn shàng pín tiān lèi fěn,xīn zhōng wú xiàn fāng fēi。
子规常道不如归。zi guī cháng dào bù rú guī。
黯怜蛛结网,争羡燕交飞。àn lián zhū jié wǎng,zhēng xiàn yàn jiāo fēi。

临江仙·八首

吴湖帆

缘问蓝桥何处,会教萍水能逢。yuán wèn lán qiáo hé chù,huì jiào píng shuǐ néng féng。
屏前相遇送春风。píng qián xiāng yù sòng chūn fēng。
笑盈眉展碧,羞晕颊流红。xiào yíng méi zhǎn bì,xiū yūn jiá liú hóng。
万事多磨时阻,几番低诉心同。wàn shì duō mó shí zǔ,jǐ fān dī sù xīn tóng。
可怜好景易成空。kě lián hǎo jǐng yì chéng kōng。
絮飞人别后,花落梦痕中。xù fēi rén bié hòu,huā luò mèng hén zhōng。

临江仙·八首

吴湖帆

检点温情绮梦,几回浅醉闲眠。jiǎn diǎn wēn qíng qǐ mèng,jǐ huí qiǎn zuì xián mián。
黄昏絮语小镫前。huáng hūn xù yǔ xiǎo dèng qián。
每逢梨雨夜,辜负杏花天。měi féng lí yǔ yè,gū fù xìng huā tiān。
苏小当门有柳,桃根欲渡无船。sū xiǎo dāng mén yǒu liǔ,táo gēn yù dù wú chuán。
十年相见只相怜。shí nián xiāng jiàn zhǐ xiāng lián。
从今云迹散,何处月重圆。cóng jīn yún jì sàn,hé chù yuè zhòng yuán。

临江仙·八首

吴湖帆

眼底流红飞点点,尊前凝绿自亲亲。yǎn dǐ liú hóng fēi diǎn diǎn,zūn qián níng lǜ zì qīn qīn。
倾杯无语渍罗巾。qīng bēi wú yǔ zì luó jīn。
西窗曾剪烛,南陌不逢人。xī chuāng céng jiǎn zhú,nán mò bù féng rén。
醉里真能花解语,醒来原是梦中身。zuì lǐ zhēn néng huā jiě yǔ,xǐng lái yuán shì mèng zhōng shēn。
秋风卷幕不嫌频。qiū fēng juǎn mù bù xián pín。
千金拚买泪,一笑又生春。qiān jīn pàn mǎi lèi,yī xiào yòu shēng chūn。

碧牡丹

吴湖帆

乍梦秋风扇。zhà mèng qiū fēng shàn。
还识栖梁燕。hái shí qī liáng yàn。
一段离情,恍认花飞人远。yī duàn lí qíng,huǎng rèn huā fēi rén yuǎn。
旧约难凭,芳信思量遍。jiù yuē nán píng,fāng xìn sī liàng biàn。
别来消瘦深院。bié lái xiāo shòu shēn yuàn。
正无限。zhèng wú xiàn。
自恨年又晚。zì hèn nián yòu wǎn。
茫茫境迁时换。máng máng jìng qiān shí huàn。
绮陌曾游,系惹柳丝长短。qǐ mò céng yóu,xì rě liǔ sī zhǎng duǎn。
怕说温柔,歌罢从头愿。pà shuō wēn róu,gē bà cóng tóu yuàn。
随阳犹认归雁。suí yáng yóu rèn guī yàn。

鹧鸪天·十九首

吴湖帆

浅逗深情一笑钟。qiǎn dòu shēn qíng yī xiào zhōng。
低头花面几番红。dī tóu huā miàn jǐ fān hóng。
小楼不寐听春雨,绣户斜开漏晓风。xiǎo lóu bù mèi tīng chūn yǔ,xiù hù xié kāi lòu xiǎo fēng。
轻忍别,再难逢。qīng rěn bié,zài nán féng。
天涯芳草梦谁同。tiān yá fāng cǎo mèng shuí tóng。
蓝桥空惹相思约,只与萧郎陌路中。lán qiáo kōng rě xiāng sī yuē,zhǐ yǔ xiāo láng mò lù zhōng。

鹧鸪天·十九首

吴湖帆

玉镜台前暗送香。yù jìng tái qián àn sòng xiāng。
侵晨浅约敢轻狂。qīn chén qiǎn yuē gǎn qīng kuáng。
蝶翻金粉偎春暮,花罥残红恼艳阳。dié fān jīn fěn wēi chūn mù,huā juàn cán hóng nǎo yàn yáng。
情缥缈,影微茫。qíng piāo miǎo,yǐng wēi máng。
思萦离恨日偏长。sī yíng lí hèn rì piān zhǎng。
绿笺密记花前事,青鸟无凭泪几行。lǜ jiān mì jì huā qián shì,qīng niǎo wú píng lèi jǐ xíng。

鹧鸪天·十九首

吴湖帆

隔水惊鸿会远心。gé shuǐ jīng hóng huì yuǎn xīn。
轻歌缓拍觅知音。qīng gē huǎn pāi mì zhī yīn。
窗前邀月情何切,花下遗笺意自深。chuāng qián yāo yuè qíng hé qiè,huā xià yí jiān yì zì shēn。
听夜漏,度邻砧。tīng yè lòu,dù lín zhēn。
黄庭初拓背人临。huáng tíng chū tuò bèi rén lín。
忽传家报催归急,忍泪无辞抵万金。hū chuán jiā bào cuī guī jí,rěn lèi wú cí dǐ wàn jīn。

鹧鸪天·十九首

吴湖帆

沧海探珠烂熳游。cāng hǎi tàn zhū làn màn yóu。
五湖旧约一扁舟。wǔ hú jiù yuē yī biǎn zhōu。
风翻前度桃花扇,月印当年燕子楼。fēng fān qián dù táo huā shàn,yuè yìn dāng nián yàn zi lóu。
山敛翠,水凝流。shān liǎn cuì,shuǐ níng liú。
江南好景信多愁。jiāng nán hǎo jǐng xìn duō chóu。
周郎曲顾无双曲,宋玉秋悲第几秋。zhōu láng qū gù wú shuāng qū,sòng yù qiū bēi dì jǐ qiū。

鹧鸪天·十九首

吴湖帆

一曲双成忆凤箫。yī qū shuāng chéng yì fèng xiāo。
乌云亸鬓最妖娆。wū yún duǒ bìn zuì yāo ráo。
银镫潋滟春还满,玉笛悠扬恨自消。yín dèng liàn yàn chūn hái mǎn,yù dí yōu yáng hèn zì xiāo。
河漫漫,汉迢迢。hé màn màn,hàn tiáo tiáo。
荑尖衩试瘦裙腰。tí jiān chǎ shì shòu qún yāo。
凭将千日温鸳梦,何羡双星渡鹊桥。píng jiāng qiān rì wēn yuān mèng,hé xiàn shuāng xīng dù què qiáo。

鹧鸪天·十九首

吴湖帆

何必温存贴玉腮。hé bì wēn cún tiē yù sāi。
唾绒争逐笑颜开。tuò róng zhēng zhú xiào yán kāi。
门阑雪氅猧儿跃,花隔风屏凤子来。mén lán xuě chǎng wō ér yuè,huā gé fēng píng fèng zi lái。
撩玉笋,坠金钗。liāo yù sǔn,zhuì jīn chāi。
一时微愠锁阳台。yī shí wēi yùn suǒ yáng tái。
宫鸦宝髻频频按,鸳被重熏意又回。gōng yā bǎo jì pín pín àn,yuān bèi zhòng xūn yì yòu huí。

鹧鸪天·十九首

吴湖帆

罗扇轻衫纳夜凉。luó shàn qīng shān nà yè liáng。
油车宝马掣斜阳。yóu chē bǎo mǎ chè xié yáng。
小休村渡黄茅店,倦旅梵宫白玉床。xiǎo xiū cūn dù huáng máo diàn,juàn lǚ fàn gōng bái yù chuáng。
脂泛艳,粉生香。zhī fàn yàn,fěn shēng xiāng。
一团红玉梦寻长。yī tuán hóng yù mèng xún zhǎng。
沉西晓月多情照,教护侵寒进卯觞。chén xī xiǎo yuè duō qíng zhào,jiào hù qīn hán jìn mǎo shāng。

鹧鸪天·十九首

吴湖帆

惯底心心两印同。guàn dǐ xīn xīn liǎng yìn tóng。
同心一曲抵千钟。tóng xīn yī qū dǐ qiān zhōng。
低偎笑靥香肤雪,倦舞残妆翠袖风。dī wēi xiào yè xiāng fū xuě,juàn wǔ cán zhuāng cuì xiù fēng。
春思荡,酒颜红。chūn sī dàng,jiǔ yán hóng。
鸳鸯被暖不嫌冬。yuān yāng bèi nuǎn bù xián dōng。
琉璃窗外天如水,碧海今宵月满空。liú lí chuāng wài tiān rú shuǐ,bì hǎi jīn xiāo yuè mǎn kōng。

鹧鸪天·十九首

吴湖帆

开遍荼蘼乍过春。kāi biàn tú mí zhà guò chūn。
满天飞絮扑离人。mǎn tiān fēi xù pū lí rén。
深深院落花经雨,悄悄帘栊柳拂云。shēn shēn yuàn luò huā jīng yǔ,qiāo qiāo lián lóng liǔ fú yún。
斟别酒,带微醺。zhēn bié jiǔ,dài wēi xūn。
缕金衫子薄罗裙。lǚ jīn shān zi báo luó qún。
回头欲说浑无语,珍重三声后会君。huí tóu yù shuō hún wú yǔ,zhēn zhòng sān shēng hòu huì jūn。