古诗词

水龙吟·螺川画龙女象

吴湖帆

古时名教难言,甚来托迹龙宫女。gǔ shí míng jiào nán yán,shén lái tuō jì lóng gōng nǚ。
牧羊河畔,传书柳下,双心暗许。mù yáng hé pàn,chuán shū liǔ xià,shuāng xīn àn xǔ。
泾水流横,洞庭波撼,霸图争取。jīng shuǐ liú héng,dòng tíng bō hàn,bà tú zhēng qǔ。
是豪门秘史,佳人怨耦,封建锁,摧将去。shì háo mén mì shǐ,jiā rén yuàn ǒu,fēng jiàn suǒ,cuī jiāng qù。
两地相思未了,总凝想、如花仙侣。liǎng dì xiāng sī wèi le,zǒng níng xiǎng rú huā xiān lǚ。
独纶垂钓,扁舟江上,重逢渔父。dú lún chuí diào,biǎn zhōu jiāng shàng,zhòng féng yú fù。
玉烙疗痕,金刀破的,梦醒前度。yù lào liáo hén,jīn dāo pò de,mèng xǐng qián dù。
信有情眷属,绿阴青子,向人间舞。xìn yǒu qíng juàn shǔ,lǜ yīn qīng zi,xiàng rén jiān wǔ。

吴湖帆

淸末江苏苏州人,初名翼燕,後更多万,又名倩,字遹骏,东庄,号倩菴,别署醜簃,书画署名湖帆,书画家吴大澄孙。。擅国画。早年与溥儒並称「南吴北溥」,後与吴子深、吴待秋、冯超然有「画坛三吴一冯」之称,又与收藏大家钱镜塘並称「鉴定双璧」。历任上海中国画院画师,上海美术学校、上海美术专科学校、浙江美术学院国画教师,上海大学美术学院副教授、中国美术家协会上海分会副主席。 吴湖帆的作品>>

猜您喜欢

清平乐·宋李嵩画四季花篮真迹

吴湖帆

春风拂槛。chūn fēng fú kǎn。
芳信凭谁探。fāng xìn píng shuí tàn。
满苑莺声娇自占。mǎn yuàn yīng shēng jiāo zì zhàn。
认取翠深红艳。rèn qǔ cuì shēn hóng yàn。
枝头偷摘缤纷。zhī tóu tōu zhāi bīn fēn。
漫留玉指纤痕。màn liú yù zhǐ xiān hén。
携了小篮何去,囊归多少花魂。xié le xiǎo lán hé qù,náng guī duō shǎo huā hún。

浣溪纱赵飞燕玉印蜕本,孙鸿士属题

吴湖帆

宠贮文房藉自珍。chǒng zhù wén fáng jí zì zhēn。
汉宫回舞楚腰身。hàn gōng huí wǔ chǔ yāo shēn。
掌中飞燕玉精神。zhǎng zhōng fēi yàn yù jīng shén。
妾娋鸳笺迷粉黛,秘辛鸿爪认脂痕。qiè shào yuān jiān mí fěn dài,mì xīn hóng zhǎo rèn zhī hén。
相怜佩解茝夫人。xiāng lián pèi jiě chǎi fū rén。

浣溪纱赵飞燕玉印蜕本,孙鸿士属题

吴湖帆

小字休呼惹薄嗔。xiǎo zì xiū hū rě báo chēn。
田黄艳雪却留真。tián huáng yàn xuě què liú zhēn。
岂因娇宠太温存。qǐ yīn jiāo chǒng tài wēn cún。
自是相公金错贵,几经内史玉纤亲。zì shì xiāng gōng jīn cuò guì,jǐ jīng nèi shǐ yù xiān qīn。
床头疑贮捉刀人。chuáng tóu yí zhù zhuō dāo rén。

浣溪纱赵飞燕玉印蜕本,孙鸿士属题

吴湖帆

软玉温黁别样亲。ruǎn yù wēn nún bié yàng qīn。
隔墙惊乍俏声闻。gé qiáng jīng zhà qiào shēng wén。
半含调笑半含嗔。bàn hán diào xiào bàn hán chēn。
肺腑恩深佯负气,股肱情罚更消魂。fèi fǔ ēn shēn yáng fù qì,gǔ gōng qíng fá gèng xiāo hún。
几生修到掌中珍。jǐ shēng xiū dào zhǎng zhōng zhēn。

浣溪纱赵飞燕玉印蜕本,孙鸿士属题

吴湖帆

头角峥嵘势壮哉。tóu jiǎo zhēng róng shì zhuàng zāi。
灵心焕发逞红腮。líng xīn huàn fā chěng hóng sāi。
嬉皮笑脸玉成堆。xī pí xiào liǎn yù chéng duī。
和气一团浑扑击,忘形两意却依偎。hé qì yī tuán hún pū jī,wàng xíng liǎng yì què yī wēi。
此情难遏是天才。cǐ qíng nán è shì tiān cái。

浣溪纱赵飞燕玉印蜕本,孙鸿士属题

吴湖帆

云自行兮水自流。yún zì xíng xī shuǐ zì liú。
三分春色二分愁。sān fēn chūn sè èr fēn chóu。
阴晴天也绉眉头。yīn qíng tiān yě zhòu méi tóu。
上巳空期修稧约,清明孤负扫花游。shàng sì kōng qī xiū xì yuē,qīng míng gū fù sǎo huā yóu。
恹恹多病怎生休。yān yān duō bìng zěn shēng xiū。

好事近·同上

吴湖帆

千结翠绡篮,曲曲同心编织。qiān jié cuì xiāo lán,qū qū tóng xīn biān zhī。
载得紫葵红药,尽芳菲彻骨。zài dé zǐ kuí hóng yào,jǐn fāng fēi chè gǔ。
蜂迷蝶恋太风魔,佳景总怜惜。fēng mí dié liàn tài fēng mó,jiā jǐng zǒng lián xī。
别有衷肠似诉,伴画楼明月。bié yǒu zhōng cháng shì sù,bàn huà lóu míng yuè。

贺新凉中秋前后螺川两度访莲于虹口公园,索余作图,因和原韵题之

吴湖帆

清露疑新雨。qīng lù yí xīn yǔ。
为花忙、寻思向往,旧家庭宇。wèi huā máng xún sī xiàng wǎng,jiù jiā tíng yǔ。
缥缈池塘香旖旎,别样玲珑可取。piāo miǎo chí táng xiāng yǐ nǐ,bié yàng líng lóng kě qǔ。
惜狼藉、残红幽处。xī láng jí cán hóng yōu chù。
借得绿阴倾盖下,罨邻娃、轻薄争偷觑。jiè dé lǜ yīn qīng gài xià,yǎn lín wá qīng báo zhēng tōu qù。
连理障,许谁妒。lián lǐ zhàng,xǔ shuí dù。
一奁秋影浑无语。yī lián qiū yǐng hún wú yǔ。
怕西风、晚蝉消息,浅烟迷暮。pà xī fēng wǎn chán xiāo xī,qiǎn yān mí mù。
不道佳人亲步访,恁傍茅亭小驻。bù dào jiā rén qīn bù fǎng,nèn bàng máo tíng xiǎo zhù。
凭玉照、镜花晌午。píng yù zhào jìng huā shǎng wǔ。
拨尽柔心丝千结,挽鸳鸯、同梦神仙侣。bō jǐn róu xīn sī qiān jié,wǎn yuān yāng tóng mèng shén xiān lǚ。
情所寄,信天补。qíng suǒ jì,xìn tiān bǔ。

贺新凉中秋前后螺川两度访莲于虹口公园,索余作图,因和原韵题之

吴湖帆

绿意情何处。lǜ yì qíng hé chù。
恁秋光、垂虹倒景,银塘紫府。nèn qiū guāng chuí hóng dào jǐng,yín táng zǐ fǔ。
翠盖亭亭云袂冷,剪剪红衣罢舞。cuì gài tíng tíng yún mèi lěng,jiǎn jiǎn hóng yī bà wǔ。
试回忆、窥妆谁与。shì huí yì kuī zhuāng shuí yǔ。
前度相逢眉妩乍,算重来、不觉逾三五。qián dù xiāng féng méi wǔ zhà,suàn zhòng lái bù jué yú sān wǔ。
圆缺感,总无主。yuán quē gǎn,zǒng wú zhǔ。
髡蓬断梗临流拄。kūn péng duàn gěng lín liú zhǔ。
正满湖、碧筒倦醉,芳心辛苦。zhèng mǎn hú bì tǒng juàn zuì,fāng xīn xīn kǔ。
碎锦留仙裙千摺,拗取冰丝寸缕。suì jǐn liú xiān qún qiān zhé,ǎo qǔ bīng sī cùn lǚ。
偏赢得、玉人新句。piān yíng dé yù rén xīn jù。
换写鸳鸯寻梦好,画屏深、密叶田田许。huàn xiě yuān yāng xún mèng hǎo,huà píng shēn mì yè tián tián xǔ。
珠露洒,尽花雨。zhū lù sǎ,jǐn huā yǔ。

谒金门·同上

吴湖帆

香又送。xiāng yòu sòng。
一缕吟魂惊梦。yī lǚ yín hún jīng mèng。
吹入幽怀秋思拥。chuī rù yōu huái qiū sī yōng。
睡花心被动。shuì huā xīn bèi dòng。
大士鱼篮换供。dà shì yú lán huàn gōng。
仙子云裳争宠。xiān zi yún shang zhēng chǒng。
簇锦团花回袖捧。cù jǐn tuán huā huí xiù pěng。
散天霏玉种。sàn tiān fēi yù zhǒng。

阮郎归·同上

吴湖帆

司花天女四时心。sī huā tiān nǚ sì shí xīn。
满篮花气深。mǎn lán huā qì shēn。
冲寒破雪暖愔愔。chōng hán pò xuě nuǎn yīn yīn。
占春先上林。zhàn chūn xiān shàng lín。
红点缀,绿沉吟。hóng diǎn zhuì,lǜ chén yín。
醉来情不禁。zuì lái qíng bù jìn。
宫妆妩媚酒同斟。gōng zhuāng wǔ mèi jiǔ tóng zhēn。
屏前飞翠禽。píng qián fēi cuì qín。

醉花阴·唐六如妒花觅句图

吴湖帆

纨扇轻遮鸦鬓亸。wán shàn qīng zhē yā bìn duǒ。
拾翠寻芳可。shí cuì xún fāng kě。
春色满墙头,红杏迎人,不向重门锁。chūn sè mǎn qiáng tóu,hóng xìng yíng rén,bù xiàng zhòng mén suǒ。
石丈无言危独坐。shí zhàng wú yán wēi dú zuò。
似妒花呵我。shì dù huā hē wǒ。
只为牡丹忙,淡扫蛾眉,休把胭脂涴。zhǐ wèi mǔ dān máng,dàn sǎo é méi,xiū bǎ yān zhī wò。

减字木兰花·方环山补南堂遗韵图

吴湖帆

名笺侧理。míng jiān cè lǐ。
千载相逢松雪几。qiān zài xiāng féng sōng xuě jǐ。
珍重知音。zhēn zhòng zhī yīn。
莫负南堂一片心。mò fù nán táng yī piàn xīn。
残山剩水。cán shān shèng shuǐ。
炼石方成天补缀。liàn shí fāng chéng tiān bǔ zhuì。
诗梦余痕。shī mèng yú hén。
分付偶然拾得存。fēn fù ǒu rán shí dé cún。

西江月·为江寒汀题画

吴湖帆

烂熳绛绡如火,轻盈浅袂笼烟。làn màn jiàng xiāo rú huǒ,qīng yíng qiǎn mèi lóng yān。
愁浓酒薄奈何天。chóu nóng jiǔ báo nài hé tiān。
犹占春光一线。yóu zhàn chūn guāng yī xiàn。
鹊噪晴檐多喜,太平歌管喧阗。què zào qíng yán duō xǐ,tài píng gē guǎn xuān tián。
生花五色溯黄筌。shēng huā wǔ sè sù huáng quán。
采笔江郎自艳。cǎi bǐ jiāng láng zì yàn。

调笑令·恽南田落花游鱼图二首

吴湖帆

清绝。qīng jué。
清绝。qīng jué。
诗境湖桥风月。shī jìng hú qiáo fēng yuè。
双鸾隐见红菱。shuāng luán yǐn jiàn hóng líng。
芳草绿裙带萦。fāng cǎo lǜ qún dài yíng。
萦带。yíng dài。
萦带。yíng dài。
花片游鯈自在。huā piàn yóu tiáo zì zài。