古诗词

寄李于鳞二十四韵

王世贞

四顾空搔首,中原独抚膺。sì gù kōng sāo shǒu,zhōng yuán dú fǔ yīng。
月寒青海雁,风偃赤霄鹏。yuè hán qīng hǎi yàn,fēng yǎn chì xiāo péng。
道路逢他辈,声华亦可凭。dào lù féng tā bèi,shēng huá yì kě píng。
强为知已语,敢并故人称。qiáng wèi zhī yǐ yǔ,gǎn bìng gù rén chēng。
忆自唯吾汝,相逢属废兴。yì zì wéi wú rǔ,xiāng féng shǔ fèi xīng。
舟联私郭泰,楼卧仰陈登。zhōu lián sī guō tài,lóu wò yǎng chén dēng。
落月过三市,高秋问七陵。luò yuè guò sān shì,gāo qiū wèn qī líng。
河奔浩莽荡,岳削重崚嶒。hé bēn hào mǎng dàng,yuè xuē zhòng léng céng。
没羽真疑虎,疏韝乍纵鹰。méi yǔ zhēn yí hǔ,shū gōu zhà zòng yīng。
风烟身许混,天地目频瞪。fēng yān shēn xǔ hùn,tiān dì mù pín dèng。
俗就谁心折,篇成岂价增。sú jiù shuí xīn zhé,piān chéng qǐ jià zēng。
拙于贫贱共,狂得古今憎。zhuō yú pín jiàn gòng,kuáng dé gǔ jīn zēng。
岭表梁公实,山东李伯承。lǐng biǎo liáng gōng shí,shān dōng lǐ bó chéng。
宗徐少卓荦,榛也老飞腾。zōng xú shǎo zhuó luò,zhēn yě lǎo fēi téng。
独往时难遏,横行意颇矜。dú wǎng shí nán è,héng xíng yì pǒ jīn。
英雄方识尔,踯躅有来朋。yīng xióng fāng shí ěr,zhí zhú yǒu lái péng。
眉宇千年色,襟期万壑冰。méi yǔ qiān nián sè,jīn qī wàn hè bīng。
过从原不偶,聚散忽因仍。guò cóng yuán bù ǒu,jù sàn hū yīn réng。
别路人如织,微官我独绳。bié lù rén rú zhī,wēi guān wǒ dú shéng。
孤槎春气迥,双剑斗文凝。gū chá chūn qì jiǒng,shuāng jiàn dòu wén níng。
酬酢怀翻切,浮沉道鲜能。chóu cù huái fān qiè,fú chén dào xiān néng。
暂归依酒伴,随泊访渔灯。zàn guī yī jiǔ bàn,suí pō fǎng yú dēng。
此物期终遇,生予或可徵。cǐ wù qī zhōng yù,shēng yǔ huò kě zhēng。
亦知疑白璧,代尔任青蝇。yì zhī yí bái bì,dài ěr rèn qīng yíng。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

归怀示舍弟

王世贞

北阙书虽上,南山业堪佃。běi quē shū suī shàng,nán shān yè kān diàn。
吾弟沮溺流,耦耕亦何怨。wú dì jǔ nì liú,ǒu gēng yì hé yuàn。
轩冕诚可悦,焉能舍余贱。xuān miǎn chéng kě yuè,yān néng shě yú jiàn。
谬忝七子列,居然五君选。miù tiǎn qī zi liè,jū rán wǔ jūn xuǎn。
去去勿复陈,深衷晚当见。qù qù wù fù chén,shēn zhōng wǎn dāng jiàn。

旅梦作恶书此自解

王世贞

沟壑偶不死,来为世人弄。gōu hè ǒu bù sǐ,lái wèi shì rén nòng。
太湖七千顷,烟霞竟谁共。tài hú qī qiān qǐng,yān xiá jìng shuí gòng。
残月将曙来,清钟应霜动。cán yuè jiāng shǔ lái,qīng zhōng yīng shuāng dòng。
殇子久已觉,彭聃犹然梦。shāng zi jiǔ yǐ jué,péng dān yóu rán mèng。
去去勿复陈,吾生有吾重。qù qù wù fù chén,wú shēng yǒu wú zhòng。

谒孟庙敬述

王世贞

呜呼五亩宫,兹实英气聚。wū hū wǔ mǔ gōng,zī shí yīng qì jù。
长楸径天风,森然虬龙舞。zhǎng qiū jìng tiān fēng,sēn rán qiú lóng wǔ。
岂无枭鸱托,噤嗉不能吐。qǐ wú xiāo chī tuō,jìn sù bù néng tǔ。
翔鸾翼丹桷,蟠螭绣文柱。xiáng luán yì dān jué,pán chī xiù wén zhù。
中有贵者像,峄碧流眉宇。zhōng yǒu guì zhě xiàng,yì bì liú méi yǔ。
礼犹素王亚,秩非客卿伍。lǐ yóu sù wáng yà,zhì fēi kè qīng wǔ。
杨墨既廓如,仪秦亦微沮。yáng mò jì kuò rú,yí qín yì wēi jǔ。
伊昔传食时,天开齐梁主。yī xī chuán shí shí,tiān kāi qí liáng zhǔ。
其用不一究,归乃成万古。qí yòng bù yī jiū,guī nǎi chéng wàn gǔ。
诸伧何为者,瑱珠列周庑。zhū cāng hé wèi zhě,zhèn zhū liè zhōu wǔ。
三复仁义篇,悠然配神禹。sān fù rén yì piān,yōu rán pèi shén yǔ。

题九松卷赠张生

王世贞

洛下九老人,采药徂徕山。luò xià jiǔ lǎo rén,cǎi yào cú lái shān。
化为九松树,萧然压尘寰。huà wèi jiǔ sōng shù,xiāo rán yā chén huán。
苍髯掀天风,赤足踏潺湲。cāng rán xiān tiān fēng,chì zú tà chán yuán。
顾谓五大夫,惜哉多厚颜。gù wèi wǔ dà fū,xī zāi duō hòu yán。
夫子从之游,不复叹才艰。fū zi cóng zhī yóu,bù fù tàn cái jiān。
盘桓峭茜下,箕踞嵯峨间。pán huán qiào qiàn xià,jī jù cuó é jiān。
黄鹤呼欲归,白云时与闲。huáng hè hū yù guī,bái yún shí yǔ xián。
况有千秋苓,青尔双鬓斑。kuàng yǒu qiān qiū líng,qīng ěr shuāng bìn bān。
勿谓辟谷侯,孤风遂难攀。wù wèi pì gǔ hóu,gū fēng suì nán pān。

迫檄首路拟再陈情感怀有作

王世贞

山公援侍中,实以世交故。shān gōng yuán shì zhōng,shí yǐ shì jiāo gù。
周子怨都亭,知为一官误。zhōu zi yuàn dōu tíng,zhī wèi yī guān wù。
余本解宦人,岩薮焉能固。yú běn jiě huàn rén,yán sǒu yān néng gù。
况兹回光瞩,差用洗沈愫。kuàng zī huí guāng zhǔ,chà yòng xǐ shěn sù。
栖迟犹二始,踯躅当三辅。qī chí yóu èr shǐ,zhí zhú dāng sān fǔ。
孟门苟已出,康庄知前骛。mèng mén gǒu yǐ chū,kāng zhuāng zhī qián wù。
款段终在枥,谁为讥蹇步。kuǎn duàn zhōng zài lì,shuí wèi jī jiǎn bù。
铅刀冀一割,锋锷恐非故。qiān dāo jì yī gē,fēng è kǒng fēi gù。
巨痛时磔心,深忧恒栖嗉。jù tòng shí zhé xīn,shēn yōu héng qī sù。
露款一申言,皇览不反顾。lù kuǎn yī shēn yán,huáng lǎn bù fǎn gù。
陨涕别亲慈,含辛首前路。yǔn tì bié qīn cí,hán xīn shǒu qián lù。
嗣章倘见俞,改服还韦布。sì zhāng tǎng jiàn yú,gǎi fú hái wéi bù。

移文两台乞休有述贻示舍弟

王世贞

疲马始恋闲,饥马始恋刍。pí mǎ shǐ liàn xián,jī mǎ shǐ liàn chú。
全魏夹澶漳,兹实饶逸区。quán wèi jiā chán zhāng,zī shí ráo yì qū。
上宰匪私人,迫若中所图。shàng zǎi fěi sī rén,pò ruò zhōng suǒ tú。
众知蛾眉好,混沌独惊呼。zhòng zhī é méi hǎo,hùn dùn dú jīng hū。
富贵等逝飙,况不与愿俱。fù guì děng shì biāo,kuàng bù yǔ yuàn jù。
徇知时中奋,欲往复次且。xùn zhī shí zhōng fèn,yù wǎng fù cì qiě。
再疏若沈波,单辞倘见俞。zài shū ruò shěn bō,dān cí tǎng jiàn yú。
欧冶辨金材,纯钩冀为耝。ōu yě biàn jīn cái,chún gōu jì wèi qù。
鸿雁东南栖,遗音杳以疏。hóng yàn dōng nán qī,yí yīn yǎo yǐ shū。
因风及斯章,兹秉亮不渝。yīn fēng jí sī zhāng,zī bǐng liàng bù yú。

连得故里书亲友逝者五六辈皆齿相亚为之怃然有感

王世贞

日子启北辕,密懿遵江垾。rì zi qǐ běi yuán,mì yì zūn jiāng hàn。
念昔火乍流,兹今冰未泮。niàn xī huǒ zhà liú,zī jīn bīng wèi pàn。
如何违盻间,相携就涂炭。rú hé wéi xì jiān,xiāng xié jiù tú tàn。
冥摄不待符,当暮宁容旦。míng shè bù dài fú,dāng mù níng róng dàn。
百岁若须臾,况乃未过半。bǎi suì ruò xū yú,kuàng nǎi wèi guò bàn。
虽匪邺下才,能忘子桓叹。suī fěi yè xià cái,néng wàng zi huán tàn。
浮荣诱人老,流景疾于窜。fú róng yòu rén lǎo,liú jǐng jí yú cuàn。
慨靡黄金术,可以凌霄汉。kǎi mí huáng jīn shù,kě yǐ líng xiāo hàn。
窃聆无生言,庶几叶幽玩。qiè líng wú shēng yán,shù jǐ yè yōu wán。

静坐

王世贞

兹方信闲适,吏事随所遣。zī fāng xìn xián shì,lì shì suí suǒ qiǎn。
白日偶属余,胡为但令晏。bái rì ǒu shǔ yú,hú wèi dàn lìng yàn。
渔猎千古间,所得亦已鲜。yú liè qiān gǔ jiān,suǒ dé yì yǐ xiān。
空檐滴残雪,寒垆袅馀篆。kōng yán dī cán xuě,hán lú niǎo yú zhuàn。
默坐无所思,悠然端倪显。mò zuò wú suǒ sī,yōu rán duān ní xiǎn。
欲窥静者功,微青冒枯藓。yù kuī jìng zhě gōng,wēi qīng mào kū xiǎn。

谒阳明先生天真书院

王世贞

杖策寻幽巘,叩祠荐清蘋。zhàng cè xún yōu yǎn,kòu cí jiàn qīng píng。
木落群姿尽,烂然见天真。mù luò qún zī jǐn,làn rán jiàn tiān zhēn。
轻风飘须眉,萧萧若有神。qīng fēng piāo xū méi,xiāo xiāo ruò yǒu shén。
三字抉灵机,万古意忽新。sān zì jué líng jī,wàn gǔ yì hū xīn。
六经遂糟粕,千圣失经纶。liù jīng suì zāo pò,qiān shèng shī jīng lún。
媚川在怀中,舍楫问鲛人。mèi chuān zài huái zhōng,shě jí wèn jiāo rén。
笑彼愚公山,老昧襄城津。xiào bǐ yú gōng shān,lǎo mèi xiāng chéng jīn。
重恐鱼目多,冥然骄自珍。zhòng kǒng yú mù duō,míng rán jiāo zì zhēn。
所以老氏叹,圣作大道湮。suǒ yǐ lǎo shì tàn,shèng zuò dà dào yān。
下学而上达,吾意书诸绅。xià xué ér shàng dá,wú yì shū zhū shēn。

芙蓉园为用晦赋

王世贞

桃李媚春阳,容泽不终持。táo lǐ mèi chūn yáng,róng zé bù zhōng chí。
松柏虽后凋,谁为发华姿。sōng bǎi suī hòu diāo,shuí wèi fā huá zī。
神飙自西来,百卉俱变衰。shén biāo zì xī lái,bǎi huì jù biàn shuāi。
感此亭亭质,皎然溪之湄。gǎn cǐ tíng tíng zhì,jiǎo rán xī zhī méi。
绿叶凌劲霜,朱华然素漪。lǜ yè líng jìn shuāng,zhū huá rán sù yī。
君子含章美,修尚不傅时。jūn zi hán zhāng měi,xiū shàng bù fù shí。
衡庐藩兹植,聊用以自怡。héng lú fān zī zhí,liáo yòng yǐ zì yí。

题马远十二水

王世贞

上帝两带垂,长江黄河流。shàng dì liǎng dài chuí,zhǎng jiāng huáng hé liú。
昆仑触天漏,下贮海一抔。kūn lún chù tiān lòu,xià zhù hǎi yī póu。
震泽与洞庭,汇作东南沤。zhèn zé yǔ dòng tíng,huì zuò dōng nán ōu。
风云出千变,日月浴双辀。fēng yún chū qiān biàn,rì yuè yù shuāng zhōu。
泓渟写秋星,萧瑟竞素湫。hóng tíng xiě qiū xīng,xiāo sè jìng sù jiǎo。
木落清浅出,石压琮琤抽。mù luò qīng qiǎn chū,shí yā cóng chēng chōu。
其细沫贯珠,巨者膏九州。qí xì mò guàn zhū,jù zhě gāo jiǔ zhōu。
谁能传此神,毋乃宋马侯。shuí néng chuán cǐ shén,wú nǎi sòng mǎ hóu。
解衣盘礴初,已动冯夷愁。jiě yī pán bó chū,yǐ dòng féng yí chóu。
天一臆间吐,派九笔底收。tiān yī yì jiān tǔ,pài jiǔ bǐ dǐ shōu。
生绡十二幅,幅幅穷雕锼。shēng xiāo shí èr fú,fú fú qióng diāo sōu。
惜昔进御时,陡豁神龙眸。xī xī jìn yù shí,dǒu huō shén lóng móu。
遂令大同殿,涛声撼床头。suì lìng dà tóng diàn,tāo shēng hàn chuáng tóu。
六宫摄其魄,所以不欲留。liù gōng shè qí pò,suǒ yǐ bù yù liú。
杨妹即大家,女史司校雠。yáng mèi jí dà jiā,nǚ shǐ sī xiào chóu。
朱填六玉箸,墨宛四银钩。zhū tián liù yù zhù,mò wǎn sì yín gōu。
锦缥赐两府,青缃润千秋。jǐn piāo cì liǎng fǔ,qīng xiāng rùn qiān qiū。
晴窗乍开阅,如练沾衣褠。qíng chuāng zhà kāi yuè,rú liàn zhān yī gōu。
恍作银汉翻,浸我白玉楼。huǎng zuò yín hàn fān,jìn wǒ bái yù lóu。
当其郁怒笔,楣表腾蛟虬。dāng qí yù nù bǐ,méi biǎo téng jiāo qiú。
及乎汩舒徐,遥颈延鹜鸥。jí hū gǔ shū xú,yáo jǐng yán wù ōu。
动则开智乐,渊然与心谋。dòng zé kāi zhì lè,yuān rán yǔ xīn móu。
老思鉴湖曲,兴尽剡溪舟。lǎo sī jiàn hú qū,xīng jǐn shàn xī zhōu。
左壁桑氏经,右图供卧游。zuǒ bì sāng shì jīng,yòu tú gōng wò yóu。
那能学神禹,胼胝终荒丘。nà néng xué shén yǔ,pián zhī zhōng huāng qiū。

过修武有叹

王世贞

淮阴下广武,张耳佐其师。huái yīn xià guǎng wǔ,zhāng ěr zuǒ qí shī。
全赵俱胁息,彊燕自风披。quán zhào jù xié xī,jiàng yàn zì fēng pī。
忽逢隆准使,赤节艴朝辉。hū féng lóng zhǔn shǐ,chì jié fú cháo huī。
斥易两雄帅,脱若提婴儿。chì yì liǎng xióng shuài,tuō ruò tí yīng ér。
剪楚朝奏勋,夕乃失临菑。jiǎn chǔ cháo zòu xūn,xī nǎi shī lín zāi。
所以云梦游,遂成曲逆奇。suǒ yǐ yún mèng yóu,suì chéng qū nì qí。
蒯武岂不藏,带砺乃吾欺。kuǎi wǔ qǐ bù cáng,dài lì nǎi wú qī。
纯心奉明主,加罪宁乏辞。chún xīn fèng míng zhǔ,jiā zuì níng fá cí。
九族为君尽,千载令人疑。jiǔ zú wèi jūn jǐn,qiān zài lìng rén yí。

题远菉堂

王世贞

我园初离薋,君堂仍远菉。wǒ yuán chū lí cí,jūn táng réng yuǎn lù。
岂无女媭戒,恶草非所欲。qǐ wú nǚ xū jiè,è cǎo fēi suǒ yù。
荣芝当自秀,艺兰当自馥。róng zhī dāng zì xiù,yì lán dāng zì fù。
出为王者瑞,处为幽人服。chū wèi wáng zhě ruì,chù wèi yōu rén fú。
锄莠虑伤禾,伐莽表嘉木。chú yǒu lǜ shāng hé,fá mǎng biǎo jiā mù。
兹意幸偶同,相将保空谷。zī yì xìng ǒu tóng,xiāng jiāng bǎo kōng gǔ。

经彭泽有怀陶公

王世贞

陶公辞彭泽,亦复聊其生。táo gōng cí péng zé,yì fù liáo qí shēng。
磬折岂足劳,而以事躬耕。qìng zhé qǐ zú láo,ér yǐ shì gōng gēng。
安能如旅葵,百谷产中庭。ān néng rú lǚ kuí,bǎi gǔ chǎn zhōng tíng。
鼎鼎百年内,贵在愿与并。dǐng dǐng bǎi nián nèi,guì zài yuàn yǔ bìng。
浊醪佐新诗,聊以娱性灵。zhuó láo zuǒ xīn shī,liáo yǐ yú xìng líng。
偶然获为人,偶获千载名。ǒu rán huò wèi rén,ǒu huò qiān zài míng。
名者自随之,获者安所营。míng zhě zì suí zhī,huò zhě ān suǒ yíng。
窃窥逸民言,令人愧浮荣。qiè kuī yì mín yán,lìng rén kuì fú róng。

题振衣千仞冈为许给事寿

王世贞

我爱许武仲,春风隘尧天。wǒ ài xǔ wǔ zhòng,chūn fēng ài yáo tiān。
脱屣岳牧尊,挂瓢清颍边。tuō xǐ yuè mù zūn,guà piáo qīng yǐng biān。
君岂苗裔耶,谑浪青琐贤。jūn qǐ miáo yì yé,xuè làng qīng suǒ xián。
所遇稍不合,葛巾遂翛然。suǒ yù shāo bù hé,gé jīn suì xiāo rán。
角里复绮村,奕煜紫芝鲜。jiǎo lǐ fù qǐ cūn,yì yù zǐ zhī xiān。
峰峰足振衣,何必箕山颠。fēng fēng zú zhèn yī,hé bì jī shān diān。
名当傲千秋,身当傲百年。míng dāng ào qiān qiū,shēn dāng ào bǎi nián。