古诗词

寄李于鳞二十四韵

王世贞

四顾空搔首,中原独抚膺。sì gù kōng sāo shǒu,zhōng yuán dú fǔ yīng。
月寒青海雁,风偃赤霄鹏。yuè hán qīng hǎi yàn,fēng yǎn chì xiāo péng。
道路逢他辈,声华亦可凭。dào lù féng tā bèi,shēng huá yì kě píng。
强为知已语,敢并故人称。qiáng wèi zhī yǐ yǔ,gǎn bìng gù rén chēng。
忆自唯吾汝,相逢属废兴。yì zì wéi wú rǔ,xiāng féng shǔ fèi xīng。
舟联私郭泰,楼卧仰陈登。zhōu lián sī guō tài,lóu wò yǎng chén dēng。
落月过三市,高秋问七陵。luò yuè guò sān shì,gāo qiū wèn qī líng。
河奔浩莽荡,岳削重崚嶒。hé bēn hào mǎng dàng,yuè xuē zhòng léng céng。
没羽真疑虎,疏韝乍纵鹰。méi yǔ zhēn yí hǔ,shū gōu zhà zòng yīng。
风烟身许混,天地目频瞪。fēng yān shēn xǔ hùn,tiān dì mù pín dèng。
俗就谁心折,篇成岂价增。sú jiù shuí xīn zhé,piān chéng qǐ jià zēng。
拙于贫贱共,狂得古今憎。zhuō yú pín jiàn gòng,kuáng dé gǔ jīn zēng。
岭表梁公实,山东李伯承。lǐng biǎo liáng gōng shí,shān dōng lǐ bó chéng。
宗徐少卓荦,榛也老飞腾。zōng xú shǎo zhuó luò,zhēn yě lǎo fēi téng。
独往时难遏,横行意颇矜。dú wǎng shí nán è,héng xíng yì pǒ jīn。
英雄方识尔,踯躅有来朋。yīng xióng fāng shí ěr,zhí zhú yǒu lái péng。
眉宇千年色,襟期万壑冰。méi yǔ qiān nián sè,jīn qī wàn hè bīng。
过从原不偶,聚散忽因仍。guò cóng yuán bù ǒu,jù sàn hū yīn réng。
别路人如织,微官我独绳。bié lù rén rú zhī,wēi guān wǒ dú shéng。
孤槎春气迥,双剑斗文凝。gū chá chūn qì jiǒng,shuāng jiàn dòu wén níng。
酬酢怀翻切,浮沉道鲜能。chóu cù huái fān qiè,fú chén dào xiān néng。
暂归依酒伴,随泊访渔灯。zàn guī yī jiǔ bàn,suí pō fǎng yú dēng。
此物期终遇,生予或可徵。cǐ wù qī zhōng yù,shēng yǔ huò kě zhēng。
亦知疑白璧,代尔任青蝇。yì zhī yí bái bì,dài ěr rèn qīng yíng。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

与吕生谈有感

王世贞

仕路无拙速,众口令亲疏。shì lù wú zhuō sù,zhòng kǒu lìng qīn shū。
吾本不忧怫,谁能使之愉。wú běn bù yōu fú,shuí néng shǐ zhī yú。
一语朝不谋,夕当赋归欤。yī yǔ cháo bù móu,xī dāng fù guī yú。
云霞傍人生,天地待心舒。yún xiá bàng rén shēng,tiān dì dài xīn shū。
试与论往事,且复探故书。shì yǔ lùn wǎng shì,qiě fù tàn gù shū。
峥嵘后来薪,掩抑前钓鱼。zhēng róng hòu lái xīn,yǎn yì qián diào yú。
物情固何极,意足恒自如。wù qíng gù hé jí,yì zú héng zì rú。

送舍弟敬美北上

王世贞

嘉运开骏招,轮帛四交驰。jiā yùn kāi jùn zhāo,lún bó sì jiāo chí。
之子起自厉,为报当及时。zhī zi qǐ zì lì,wèi bào dāng jí shí。
杯酒指河梁,悢悢不能持。bēi jiǔ zhǐ hé liáng,liàng liàng bù néng chí。
十载虽茕独,与子不相离。shí zài suī qióng dú,yǔ zi bù xiāng lí。
仰见晨风鸟,矫吭鸣何悲。yǎng jiàn chén fēng niǎo,jiǎo kēng míng hé bēi。
修翼摩劲飙,一举绝天池。xiū yì mó jìn biāo,yī jǔ jué tiān chí。
岂不快所往,念此卑林栖。qǐ bù kuài suǒ wǎng,niàn cǐ bēi lín qī。
舒卷无违性,动静各有宜。shū juǎn wú wéi xìng,dòng jìng gè yǒu yí。
努力爱景光,千载以自期。nǔ lì ài jǐng guāng,qiān zài yǐ zì qī。

送舍弟敬美北上

王世贞

方舟遵枉渚,落日上征衣。fāng zhōu zūn wǎng zhǔ,luò rì shàng zhēng yī。
离筵启方序,吾弟感仳离。lí yán qǐ fāng xù,wú dì gǎn pǐ lí。
愚哲虽异规,畴不慕昌期。yú zhé suī yì guī,chóu bù mù chāng qī。
哲者任其劳,愚者食其贻。zhé zhě rèn qí láo,yú zhě shí qí yí。
上有晨昏奉,下有伏腊资。shàng yǒu chén hūn fèng,xià yǒu fú là zī。
偃仰恒一编,耕钓不失时。yǎn yǎng héng yī biān,gēng diào bù shī shí。
子其宁尔怀,余处良以怡。zi qí níng ěr huái,yú chù liáng yǐ yí。

送舍弟敬美北上

王世贞

春星罗广陌,熹微依徵传。chūn xīng luó guǎng mò,xī wēi yī zhēng chuán。
雄鸡无停号,炯尔天地旦。xióng jī wú tíng hào,jiǒng ěr tiān dì dàn。
浮阴忽来滋,焉能长清汉。fú yīn hū lái zī,yān néng zhǎng qīng hàn。
修条未易材,微萌无难蔓。xiū tiáo wèi yì cái,wēi méng wú nán màn。
送客各自媚,谁当发浩叹。sòng kè gè zì mèi,shuí dāng fā hào tàn。
仕宦恒苦晚,行乐恒苦短。shì huàn héng kǔ wǎn,xíng lè héng kǔ duǎn。
所以邴生秩,往往不待满。suǒ yǐ bǐng shēng zhì,wǎng wǎng bù dài mǎn。

送舍弟敬美北上

王世贞

窃有和氏璧,皎洁如秋月。qiè yǒu hé shì bì,jiǎo jié rú qiū yuè。
当其未辞璞,忧在长埋没。dāng qí wèi cí pú,yōu zài zhǎng mái méi。
初日奏秦庭,精光荧然发。chū rì zòu qín tíng,jīng guāng yíng rán fā。
美人粲玉齿,九宾为惊绝。měi rén càn yù chǐ,jiǔ bīn wèi jīng jué。
在执苟不虔,能无中玷缺。zài zhí gǒu bù qián,néng wú zhōng diàn quē。
子其爱连城,完归用将别。zi qí ài lián chéng,wán guī yòng jiāng bié。

孙崇明政成乞归以诗慰送

王世贞

孙郎负宦声,而乃发遐想。sūn láng fù huàn shēng,ér nǎi fā xiá xiǎng。
厌作海外丞,愿为五湖长。yàn zuò hǎi wài chéng,yuàn wèi wǔ hú zhǎng。
父老揽袂言,神君欲何往。fù lǎo lǎn mèi yán,shén jūn yù hé wǎng。
宝山一拳石,聊用压轻舫。bǎo shān yī quán shí,liáo yòng yā qīng fǎng。
归拜尚书阡,清风世无爽。guī bài shàng shū qiān,qīng fēng shì wú shuǎng。

别罗李袁三君

王世贞

上书不待报,解绶归田庐。shàng shū bù dài bào,jiě shòu guī tián lú。
斯岂悦隐沦,遽欲言遂初。sī qǐ yuè yǐn lún,jù yù yán suì chū。
衰慈遘沈■,医药寡异谟。shuāi cí gòu shěn,yī yào guǎ yì mó。
百念不并牵,仓皇即修途。bǎi niàn bù bìng qiān,cāng huáng jí xiū tú。
我友二三子,祖宴此城隅。wǒ yǒu èr sān zi,zǔ yàn cǐ chéng yú。
缱绻握手间,形滞神不俱。qiǎn quǎn wò shǒu jiān,xíng zhì shén bù jù。
西望九折坂,我肠更郁纡。xī wàng jiǔ zhé bǎn,wǒ cháng gèng yù yū。
北风排雁行,踬羽日夜疏。běi fēng pái yàn xíng,zhì yǔ rì yè shū。
五里一返顾,十里一哀呼。wǔ lǐ yī fǎn gù,shí lǐ yī āi hū。
非君回云照,浊水永自涂。fēi jūn huí yún zhào,zhuó shuǐ yǒng zì tú。
努力敦兰好,合并亮不诬。nǔ lì dūn lán hǎo,hé bìng liàng bù wū。

答明卿

王世贞

今兹暑用壮,衡荜藩吾身。jīn zī shǔ yòng zhuàng,héng bì fān wú shēn。
白雪从南来,令我思郢人。bái xuě cóng nán lái,lìng wǒ sī yǐng rén。
故者日以疏,新者何自亲。gù zhě rì yǐ shū,xīn zhě hé zì qīn。
所以一杯酒,黯然向沈沦。suǒ yǐ yī bēi jiǔ,àn rán xiàng shěn lún。

答明卿

王世贞

越女强入宫,顾影中不怡。yuè nǚ qiáng rù gōng,gù yǐng zhōng bù yí。
群口浩无端,安能自蛾眉。qún kǒu hào wú duān,ān néng zì é méi。
窃悲幽贞志,至死不见知。qiè bēi yōu zhēn zhì,zhì sǐ bù jiàn zhī。
所以双素腕,浣纱空江湄。suǒ yǐ shuāng sù wàn,huàn shā kōng jiāng méi。

答戚希仲

王世贞

秋兰秇深谷,春英冠芳圻。qiū lán yì shēn gǔ,chūn yīng guān fāng qí。
当此摧掩日,是尔芬敷时。dāng cǐ cuī yǎn rì,shì ěr fēn fū shí。
明堂大布政,哲匠顜英规。míng táng dà bù zhèng,zhé jiàng jiǎng yīng guī。
片言程金石,九有播令徽。piàn yán chéng jīn shí,jiǔ yǒu bō lìng huī。
焉睹耦耕子,参往商不随。yān dǔ ǒu gēng zi,cān wǎng shāng bù suí。
皇天诱衷素,飞帛江之湄。huáng tiān yòu zhōng sù,fēi bó jiāng zhī méi。
方轨即周行,媚我以好姿。fāng guǐ jí zhōu xíng,mèi wǒ yǐ hǎo zī。
嬿婉甫及缡,千秋遂为期。yàn wǎn fǔ jí lí,qiān qiū suì wèi qī。
论心当论远,结交须结晚。lùn xīn dāng lùn yuǎn,jié jiāo xū jié wǎn。
远心胜近面,晚交深缱绻。yuǎn xīn shèng jìn miàn,wǎn jiāo shēn qiǎn quǎn。

助甫远驾见访遂成四章情见乎辞

王世贞

为欢日苦短,为别日苦长。wèi huān rì kǔ duǎn,wèi bié rì kǔ zhǎng。
与子期燕中,不知几星霜。yǔ zi qī yàn zhōng,bù zhī jǐ xīng shuāng。
寒枝噪乾鹊,故人登我堂。hán zhī zào qián què,gù rén dēng wǒ táng。
东风随裾来,四坐为芬芳。dōng fēng suí jū lái,sì zuò wèi fēn fāng。
缱绻未及申,命酒且尽觞。qiǎn quǎn wèi jí shēn,mìng jiǔ qiě jǐn shāng。
流尘满金徽,拂拭荐瑶床。liú chén mǎn jīn huī,fú shì jiàn yáo chuáng。
弹者志文王,听者称望羊。dàn zhě zhì wén wáng,tīng zhě chēng wàng yáng。
击节三起坐,掩抑以彷徨。jī jié sān qǐ zuò,yǎn yì yǐ páng huáng。
安得双鸾翼,凌云共翱翔。ān dé shuāng luán yì,líng yún gòng áo xiáng。

助甫远驾见访遂成四章情见乎辞

王世贞

逾立谢兵符,始托君子盟。yú lì xiè bīng fú,shǐ tuō jūn zi méng。
嬿婉甫再秋,十五为别龄。yàn wǎn fǔ zài qiū,shí wǔ wèi bié líng。
人生能几何,霜鬓不再青。rén shēng néng jǐ hé,shuāng bìn bù zài qīng。
故友艳春华,屈指若晨星。gù yǒu yàn chūn huá,qū zhǐ ruò chén xīng。
存者散各天,逝者忽已冥。cún zhě sàn gè tiān,shì zhě hū yǐ míng。
拭泪荐君卮,安能令不盈。shì lèi jiàn jūn zhī,ān néng lìng bù yíng。
北斗向阑干,携手步中庭。běi dòu xiàng lán gàn,xié shǒu bù zhōng tíng。
景光各自爱,竹素以为徵。jǐng guāng gè zì ài,zhú sù yǐ wèi zhēng。

助甫远驾见访遂成四章情见乎辞

王世贞

前人工织锦,后人但织缟。qián rén gōng zhī jǐn,hòu rén dàn zhī gǎo。
缟故不足言,无锦缟亦好。gǎo gù bù zú yán,wú jǐn gǎo yì hǎo。
念我平生驩,来自千里道。niàn wǒ píng shēng huān,lái zì qiān lǐ dào。
契阔未及陈,涕泪如横潦。qì kuò wèi jí chén,tì lèi rú héng lǎo。
鼎养随形尽,恩诚委秋草。dǐng yǎng suí xíng jǐn,ēn chéng wěi qiū cǎo。
所以先达言,荣名竟为宝。suǒ yǐ xiān dá yán,róng míng jìng wèi bǎo。
搦管不自斑,安能为君藻。nuò guǎn bù zì bān,ān néng wèi jūn zǎo。
矫矫济南生,其骨惜已槁。jiǎo jiǎo jì nán shēng,qí gǔ xī yǐ gǎo。

助甫远驾见访遂成四章情见乎辞

王世贞

举世谋选良,中野弃千里。jǔ shì móu xuǎn liáng,zhōng yě qì qiān lǐ。
扰扰骊黄内,安能别识此。rǎo rǎo lí huáng nèi,ān néng bié shí cǐ。
駊騀牛羊间,其志乃四海。pǒ ě niú yáng jiān,qí zhì nǎi sì hǎi。
纯钩当夜鸣,所望在知已。chún gōu dāng yè míng,suǒ wàng zài zhī yǐ。
五步不留行,郁为匣中水。wǔ bù bù liú xíng,yù wèi xiá zhōng shuǐ。
紫气横斗牛,房星耿河沚。zǐ qì héng dòu niú,fáng xīng gěng hé zhǐ。
流光荡人目,拂拭从此始。liú guāng dàng rén mù,fú shì cóng cǐ shǐ。
骤驰当防蹶,骤试当防毁。zhòu chí dāng fáng jué,zhòu shì dāng fáng huǐ。
三复老氏言,书绅赠吾子。sān fù lǎo shì yán,shū shēn zèng wú zi。

别汪仲淹一章

王世贞

阳鸟北回翔,西南厉其翅。yáng niǎo běi huí xiáng,xī nán lì qí chì。
岂不恋比翼,群生各有制。qǐ bù liàn bǐ yì,qún shēng gè yǒu zhì。
衔草未遑食,顾巢焉能憩。xián cǎo wèi huáng shí,gù cháo yān néng qì。
念子乃从兄,怆予偏别弟。niàn zi nǎi cóng xiōng,chuàng yǔ piān bié dì。
置祖荐大烹,行留各有味。zhì zǔ jiàn dà pēng,xíng liú gè yǒu wèi。
子其珍尔璞,毋为贱工弃。zi qí zhēn ěr pú,wú wèi jiàn gōng qì。