古诗词

古体寿钱澹庵翁八十

王世贞

昔人颜子渊,于道实心冥。xī rén yán zi yuān,yú dào shí xīn míng。
一窥太山练,遂尔销神形。yī kuī tài shān liàn,suì ěr xiāo shén xíng。
乃知元气钟,厚薄良径庭。nǎi zhī yuán qì zhōng,hòu báo liáng jìng tíng。
钱翁志圣学,仰钻无时停。qián wēng zhì shèng xué,yǎng zuān wú shí tíng。
苦行类攻玉,雄谈如建瓴。kǔ xíng lèi gōng yù,xióng tán rú jiàn líng。
頖宫何煌煌,三十荐明经。pàn gōng hé huáng huáng,sān shí jiàn míng jīng。
四十歌鹿鸣,五十对虞廷。sì shí gē lù míng,wǔ shí duì yú tíng。
彳亍郎署间,拮据不遑宁。chì chù láng shǔ jiān,jié jù bù huáng níng。
真宰欲佚之,为汝匣青萍。zhēn zǎi yù yì zhī,wèi rǔ xiá qīng píng。
闲放霅溪棹,或酺若下醽。xián fàng zhà xī zhào,huò pú ruò xià líng。
有时深玄观,有时称独醒。yǒu shí shēn xuán guān,yǒu shí chēng dú xǐng。
七帙古已稀,况乃加十龄。qī zhì gǔ yǐ xī,kuàng nǎi jiā shí líng。
宛然两颧红,上映双眉青。wǎn rán liǎng quán hóng,shàng yìng shuāng méi qīng。
劲翮凌秋空,修鳞纵大溟。jìn hé líng qiū kōng,xiū lín zòng dà míng。
翁曰毋云尔,我欲固吾扃。wēng yuē wú yún ěr,wǒ yù gù wú jiōng。
不见卫武公,大耋勤箴铭。bù jiàn wèi wǔ gōng,dà dié qín zhēn míng。
逸宕散真我,多思凿性灵。yì dàng sàn zhēn wǒ,duō sī záo xìng líng。
余有天一浆,湛然殊清泠。yú yǒu tiān yī jiāng,zhàn rán shū qīng líng。
当此陶唐世,为翁灌千蓂。dāng cǐ táo táng shì,wèi wēng guàn qiān míng。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

刘太常亟言大城令忽君之贤也其善状非一至祷雨立澍矣予闻而贤之为赋四绝句

王世贞

汝祷亦已久,六事无可责。rǔ dǎo yì yǐ jiǔ,liù shì wú kě zé。
密云天际来,宛然桑林色。mì yún tiān jì lái,wǎn rán sāng lín sè。

茅阜峰

王世贞

茅君顾我笑,谁校从官多。máo jūn gù wǒ xiào,shuí xiào cóng guān duō。
欲语囊中秘,其如六耳何。yù yǔ náng zhōng mì,qí rú liù ěr hé。

健人峰

王世贞

共工触不周,巨灵擘太华。gòng gōng chù bù zhōu,jù líng bāi tài huá。
何似此健人,立石天门下。hé shì cǐ jiàn rén,lì shí tiān mén xià。

郧阳偶成

王世贞

坐见斜阳影,离离西过楹。zuò jiàn xié yáng yǐng,lí lí xī guò yíng。
问愁无可答,底是少心情。wèn chóu wú kě dá,dǐ shì shǎo xīn qíng。

郧阳偶成

王世贞

骤作中年身,都无快心事。zhòu zuò zhōng nián shēn,dōu wú kuài xīn shì。
不知筋与骨,何处将衰至。bù zhī jīn yǔ gǔ,hé chù jiāng shuāi zhì。

系马峰

王世贞

天马走长空,兹峰偶一系。tiān mǎ zǒu zhǎng kōng,zī fēng ǒu yī xì。
万象欲现时,聊将系吾意。wàn xiàng yù xiàn shí,liáo jiāng xì wú yì。

滴水岩

王世贞

一滴一露珠,病渴犹恨少。yī dī yī lù zhū,bìng kě yóu hèn shǎo。
倘借行雨翁,前村成浩淼。tǎng jiè xíng yǔ wēng,qián cūn chéng hào miǎo。

隐仙岩

王世贞

真仙不住山,那有山中迹。zhēn xiān bù zhù shān,nà yǒu shān zhōng jì。
同是谪仙人,相逢不相识。tóng shì zhé xiān rén,xiāng féng bù xiāng shí。

风岩

王世贞

一决土囊口,居然万壑同。yī jué tǔ náng kǒu,jū rán wàn hè tóng。
人应自寒暑,风不解雌雄。rén yīng zì hán shǔ,fēng bù jiě cí xióng。

独阳岩

王世贞

朔风寒不尽,惨淡结浮阴。shuò fēng hán bù jǐn,cǎn dàn jié fú yīn。
念此闭关日,悠然天地心。niàn cǐ bì guān rì,yōu rán tiān dì xīn。

淩虚岩

王世贞

诵经淩虚台,留骨希夷峡。sòng jīng líng xū tái,liú gǔ xī yí xiá。
何似学刘伶,未死先荷锸。hé shì xué liú líng,wèi sǐ xiān hé chā。

榔梅岭

王世贞

人言榔梅亭,真果已堪证。rén yán láng méi tíng,zhēn guǒ yǐ kān zhèng。
无奈老饕何,只爱苏家杏。wú nài lǎo tāo hé,zhǐ ài sū jiā xìng。

青崖

王世贞

断崖数千尺,隐然一辎軿。duàn yá shù qiān chǐ,yǐn rán yī zī píng。
即看摇落候,不改芙蓉青。jí kàn yáo luò hòu,bù gǎi fú róng qīng。

琼台

王世贞

当时受册地,今日琼台宫。dāng shí shòu cè dì,jīn rì qióng tái gōng。
阿母瑶池色,能如晚照红。ā mǔ yáo chí sè,néng rú wǎn zhào hóng。

渊默亭

王世贞

兹亭字渊默,我憩亦何言。zī tíng zì yuān mò,wǒ qì yì hé yán。
忽有天门辟,森然帝座尊。hū yǒu tiān mén pì,sēn rán dì zuò zūn。