古诗词

古体寿钱澹庵翁八十

王世贞

昔人颜子渊,于道实心冥。xī rén yán zi yuān,yú dào shí xīn míng。
一窥太山练,遂尔销神形。yī kuī tài shān liàn,suì ěr xiāo shén xíng。
乃知元气钟,厚薄良径庭。nǎi zhī yuán qì zhōng,hòu báo liáng jìng tíng。
钱翁志圣学,仰钻无时停。qián wēng zhì shèng xué,yǎng zuān wú shí tíng。
苦行类攻玉,雄谈如建瓴。kǔ xíng lèi gōng yù,xióng tán rú jiàn líng。
頖宫何煌煌,三十荐明经。pàn gōng hé huáng huáng,sān shí jiàn míng jīng。
四十歌鹿鸣,五十对虞廷。sì shí gē lù míng,wǔ shí duì yú tíng。
彳亍郎署间,拮据不遑宁。chì chù láng shǔ jiān,jié jù bù huáng níng。
真宰欲佚之,为汝匣青萍。zhēn zǎi yù yì zhī,wèi rǔ xiá qīng píng。
闲放霅溪棹,或酺若下醽。xián fàng zhà xī zhào,huò pú ruò xià líng。
有时深玄观,有时称独醒。yǒu shí shēn xuán guān,yǒu shí chēng dú xǐng。
七帙古已稀,况乃加十龄。qī zhì gǔ yǐ xī,kuàng nǎi jiā shí líng。
宛然两颧红,上映双眉青。wǎn rán liǎng quán hóng,shàng yìng shuāng méi qīng。
劲翮凌秋空,修鳞纵大溟。jìn hé líng qiū kōng,xiū lín zòng dà míng。
翁曰毋云尔,我欲固吾扃。wēng yuē wú yún ěr,wǒ yù gù wú jiōng。
不见卫武公,大耋勤箴铭。bù jiàn wèi wǔ gōng,dà dié qín zhēn míng。
逸宕散真我,多思凿性灵。yì dàng sàn zhēn wǒ,duō sī záo xìng líng。
余有天一浆,湛然殊清泠。yú yǒu tiān yī jiāng,zhàn rán shū qīng líng。
当此陶唐世,为翁灌千蓂。dāng cǐ táo táng shì,wèi wēng guàn qiān míng。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

吴门别李时养二绝

王世贞

君为北客向南征,我是南人暂北行。jūn wèi běi kè xiàng nán zhēng,wǒ shì nán rén zàn běi xíng。
阳鸟欲辞春燕至,那能不起故园情。yáng niǎo yù cí chūn yàn zhì,nà néng bù qǐ gù yuán qíng。

吴门别李时养二绝

王世贞

怪汝深杯百不辞,夜央相对各凄其。guài rǔ shēn bēi bǎi bù cí,yè yāng xiāng duì gè qī qí。
朱门酒肉应无限,谁解将情向别离。zhū mén jiǔ ròu yīng wú xiàn,shuí jiě jiāng qíng xiàng bié lí。

端午日小酌

王世贞

榴花乳燕各争新,角黍蒲觞次第陈。liú huā rǔ yàn gè zhēng xīn,jiǎo shǔ pú shāng cì dì chén。
荐罢三闾还自笑,此生难作独醒人。jiàn bà sān lǘ hái zì xiào,cǐ shēng nán zuò dú xǐng rén。

鸟声

王世贞

槐柳阴阴护帝城,春衫载酒爱流莺。huái liǔ yīn yīn hù dì chéng,chūn shān zài jiǔ ài liú yīng。
自是愁人听作泪,不关能唱两般声。zì shì chóu rén tīng zuò lèi,bù guān néng chàng liǎng bān shēng。

鸟声

王世贞

林间姑恶无他语,只解将悲恼客眠。lín jiān gū è wú tā yǔ,zhǐ jiě jiāng bēi nǎo kè mián。
他生未断无明尽,子午山头作杜鹃。tā shēng wèi duàn wú míng jǐn,zi wǔ shān tóu zuò dù juān。

鸟声

王世贞

南风作雨北风晴,布谷朝来也勤耕。nán fēng zuò yǔ běi fēng qíng,bù gǔ cháo lái yě qín gēng。
五湖三亩逃名地,不向人间掷此生。wǔ hú sān mǔ táo míng dì,bù xiàng rén jiān zhì cǐ shēng。

鸟声

王世贞

朝来欲踏蹇驴出,处处精蓝觅酒僧。cháo lái yù tà jiǎn lǘ chū,chù chù jīng lán mì jiǔ sēng。
空林一声行不得,归向空斋诵小乘。kōng lín yī shēng xíng bù dé,guī xiàng kōng zhāi sòng xiǎo chéng。

答寄延绥王中丞慎徵

王世贞

中丞绣斧下青霄,十万军声静不嚣。zhōng chéng xiù fǔ xià qīng xiāo,shí wàn jūn shēng jìng bù xiāo。
何限五原春草色,莫容代马向秦骄。hé xiàn wǔ yuán chūn cǎo sè,mò róng dài mǎ xiàng qín jiāo。

答寄延绥王中丞慎徵

王世贞

北风吹堕五云翰,念我馀生傍钓竿。běi fēng chuī duò wǔ yún hàn,niàn wǒ yú shēng bàng diào gān。
三尺要离无左臂,只留肝胆待君看。sān chǐ yào lí wú zuǒ bì,zhǐ liú gān dǎn dài jūn kàn。

答寄延绥王中丞慎徵

王世贞

十载南冠草莽臣,至今犹愧脱骖人。shí zài nán guān cǎo mǎng chén,zhì jīn yóu kuì tuō cān rén。
那堪一掬酬恩泪,半入渔阳半入秦。nà kān yī jū chóu ēn lèi,bàn rù yú yáng bàn rù qín。

送济南张生授侯门教读还里

王世贞

送君杨柳蓟门青,雨色能令紫马停。sòng jūn yáng liǔ jì mén qīng,yǔ sè néng lìng zǐ mǎ tíng。
莫讶蒯缑歌不起,橐中今是五侯鲭。mò yà kuǎi gōu gē bù qǐ,tuó zhōng jīn shì wǔ hóu qīng。

送济南张生授侯门教读还里

王世贞

侯门正好曳长裾,暂拥双旌过里闾。hóu mén zhèng hǎo yè zhǎng jū,zàn yōng shuāng jīng guò lǐ lǘ。
若到济南人自识,少年曾受伏生书。ruò dào jì nán rén zì shí,shǎo nián céng shòu fú shēng shū。

闻命有感

王世贞

还留上宰翊皇朝,天阔春风处处饶。hái liú shàng zǎi yì huáng cháo,tiān kuò chūn fēng chù chù ráo。
自是清时宽去就,百年兄弟好渔樵。zì shì qīng shí kuān qù jiù,bǎi nián xiōng dì hǎo yú qiáo。

闻命有感

王世贞

空劳名姓玷公车,万死孤臣涕泪馀。kōng láo míng xìng diàn gōng chē,wàn sǐ gū chén tì lèi yú。
但道不堪应过七,可能先草绝交书。dàn dào bù kān yīng guò qī,kě néng xiān cǎo jué jiāo shū。

闻命有感

王世贞

敢从明世拟由巢,穷骨由来怯汉貂。gǎn cóng míng shì nǐ yóu cháo,qióng gǔ yóu lái qiè hàn diāo。
一寸酬恩心未死,岂堪回施伯通桥。yī cùn chóu ēn xīn wèi sǐ,qǐ kān huí shī bó tōng qiáo。