古诗词

古体寿钱澹庵翁八十

王世贞

昔人颜子渊,于道实心冥。xī rén yán zi yuān,yú dào shí xīn míng。
一窥太山练,遂尔销神形。yī kuī tài shān liàn,suì ěr xiāo shén xíng。
乃知元气钟,厚薄良径庭。nǎi zhī yuán qì zhōng,hòu báo liáng jìng tíng。
钱翁志圣学,仰钻无时停。qián wēng zhì shèng xué,yǎng zuān wú shí tíng。
苦行类攻玉,雄谈如建瓴。kǔ xíng lèi gōng yù,xióng tán rú jiàn líng。
頖宫何煌煌,三十荐明经。pàn gōng hé huáng huáng,sān shí jiàn míng jīng。
四十歌鹿鸣,五十对虞廷。sì shí gē lù míng,wǔ shí duì yú tíng。
彳亍郎署间,拮据不遑宁。chì chù láng shǔ jiān,jié jù bù huáng níng。
真宰欲佚之,为汝匣青萍。zhēn zǎi yù yì zhī,wèi rǔ xiá qīng píng。
闲放霅溪棹,或酺若下醽。xián fàng zhà xī zhào,huò pú ruò xià líng。
有时深玄观,有时称独醒。yǒu shí shēn xuán guān,yǒu shí chēng dú xǐng。
七帙古已稀,况乃加十龄。qī zhì gǔ yǐ xī,kuàng nǎi jiā shí líng。
宛然两颧红,上映双眉青。wǎn rán liǎng quán hóng,shàng yìng shuāng méi qīng。
劲翮凌秋空,修鳞纵大溟。jìn hé líng qiū kōng,xiū lín zòng dà míng。
翁曰毋云尔,我欲固吾扃。wēng yuē wú yún ěr,wǒ yù gù wú jiōng。
不见卫武公,大耋勤箴铭。bù jiàn wèi wǔ gōng,dà dié qín zhēn míng。
逸宕散真我,多思凿性灵。yì dàng sàn zhēn wǒ,duō sī záo xìng líng。
余有天一浆,湛然殊清泠。yú yǒu tiān yī jiāng,zhàn rán shū qīng líng。
当此陶唐世,为翁灌千蓂。dāng cǐ táo táng shì,wèi wēng guàn qiān míng。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

梓于鳞集有感八绝句

王世贞

东去名山是岱宗,千秋长耸碧芙蓉。dōng qù míng shān shì dài zōng,qiān qiū zhǎng sǒng bì fú róng。
谁能拄杖天门里,细数璚楼十二重。shuí néng zhǔ zhàng tiān mén lǐ,xì shù qióng lóu shí èr zhòng。

梓于鳞集有感八绝句

王世贞

雪楼高傍㟙湖濆,消渴频年卧白云。xuě lóu gāo bàng zé hú fén,xiāo kě pín nián wò bái yún。
问得儿驹留草在,教人翻恨卓文君。wèn dé ér jū liú cǎo zài,jiào rén fān hèn zhuó wén jūn。

梓于鳞集有感八绝句

王世贞

若问陵阳剖后名,双悬皎月照咸京。ruò wèn líng yáng pōu hòu míng,shuāng xuán jiǎo yuè zhào xián jīng。
不然仍隐荆山去,看即须偿十五城。bù rán réng yǐn jīng shān qù,kàn jí xū cháng shí wǔ chéng。

梓于鳞集有感八绝句

王世贞

珊瑚七尺射吴天,十万骊珠颗颗圆。shān hú qī chǐ shè wú tiān,shí wàn lí zhū kē kē yuán。
解道人间饶异宝,老夫亲自见沉渊。jiě dào rén jiān ráo yì bǎo,lǎo fū qīn zì jiàn chén yuān。

梓于鳞集有感八绝句

王世贞

与君当日共三馀,毫腐囊收定不如。yǔ jūn dāng rì gòng sān yú,háo fǔ náng shōu dìng bù rú。
一字雕成真玉叶,千秋忽发冢中书。yī zì diāo chéng zhēn yù yè,qiān qiū hū fā zhǒng zhōng shū。

梓于鳞集有感八绝句

王世贞

柴门却扫自无尘,吟忆君诗静忆身。chái mén què sǎo zì wú chén,yín yì jūn shī jìng yì shēn。
纵有馀年那足羡,白头谁是守玄人。zòng yǒu yú nián nà zú xiàn,bái tóu shuí shì shǒu xuán rén。

将访何元朗翰林先寄

王世贞

布帆无恙出云间,泖色峰阴相对闲。bù fān wú yàng chū yún jiān,mǎo sè fēng yīn xiāng duì xián。
任使子猷归兴发,那能不访大何山。rèn shǐ zi yóu guī xīng fā,nà néng bù fǎng dà hé shān。

将访何元朗翰林先寄

王世贞

何家食品旧堪厌,新议成来似稍廉。hé jiā shí pǐn jiù kān yàn,xīn yì chéng lái shì shāo lián。
我自清斋布袍客,不妨唯有水晶盐。wǒ zì qīng zhāi bù páo kè,bù fáng wéi yǒu shuǐ jīng yán。

故陈提举虞山湖园有感

王世贞

前窗湖水后窗山,桃李棠梨树树殷。qián chuāng hú shuǐ hòu chuāng shān,táo lǐ táng lí shù shù yīn。
薄行只应红粉是,别将春色傍人间。báo xíng zhǐ yīng hóng fěn shì,bié jiāng chūn sè bàng rén jiān。

故陈提举虞山湖园有感

王世贞

尊前春事竞争新,忽忆陈王句里人。zūn qián chūn shì jìng zhēng xīn,hū yì chén wáng jù lǐ rén。
屈指古今行乐处,只今唯有片时真。qū zhǐ gǔ jīn xíng lè chù,zhǐ jīn wéi yǒu piàn shí zhēn。

汤上人索诗若祖惠休以诗名然作僧不了书此勉之

王世贞

翛然一钵一军持,坐到忘言了不疑。xiāo rán yī bō yī jūn chí,zuò dào wàng yán le bù yí。
却笑惠休缘底事,逢人教拟碧云诗。què xiào huì xiū yuán dǐ shì,féng rén jiào nǐ bì yún shī。

吴门遇朱公子扶母丧归有赠二首

王世贞

吴阊钟动月初弦,骚屑悲风搅夜眠。wú chāng zhōng dòng yuè chū xián,sāo xiè bēi fēng jiǎo yè mián。
不为斗间新剑气,何因得唤孝廉船。bù wèi dòu jiān xīn jiàn qì,hé yīn dé huàn xiào lián chuán。

吴门遇朱公子扶母丧归有赠二首

王世贞

三匝啼乌无树依,江南春尽见霜飞。sān zā tí wū wú shù yī,jiāng nán chūn jǐn jiàn shuāng fēi。
知君不领胡威绢,鸡骨支床一布衣。zhī jūn bù lǐng hú wēi juàn,jī gǔ zhī chuáng yī bù yī。

徽宗马图

王世贞

天闲万马尽权奇,写出丹青意自悲。tiān xián wàn mǎ jǐn quán qí,xiě chū dān qīng yì zì bēi。
长白山头三万匹,可令龙种一雄嘶。zhǎng bái shān tóu sān wàn pǐ,kě lìng lóng zhǒng yī xióng sī。

酒间偶题

王世贞

人言酒是销愁物,不到醉时愁不休。rén yán jiǔ shì xiāo chóu wù,bù dào zuì shí chóu bù xiū。
今日较来无一事,偶因杯酒却生愁。jīn rì jiào lái wú yī shì,ǒu yīn bēi jiǔ què shēng chóu。