古诗词

吾师宁斋先生南园牡丹之盛冠绝吴中而皆师之长郎君手植中有白牡丹一株曰尺素者尤奇丽因作长歌纪之并赠长君

王世贞

三月一出游季园,千奇万丽攒雕栏。sān yuè yī chū yóu jì yuán,qiān qí wàn lì zǎn diāo lán。
纷纷红紫尽辟易,中有一株白牡丹。fēn fēn hóng zǐ jǐn pì yì,zhōng yǒu yī zhū bái mǔ dān。
初疑龙池宴,罢舞双成盘。chū yí lóng chí yàn,bà wǔ shuāng chéng pán。
又似洗头盆,暂卸天女冠。yòu shì xǐ tóu pén,zàn xiè tiān nǚ guān。
姑射寒生雪肤粟,郁仪风细霓裳单。gū shè hán shēng xuě fū sù,yù yí fēng xì ní shang dān。
河宗攻玉乍成斗,鲛室泪珠丛作团。hé zōng gōng yù zhà chéng dòu,jiāo shì lèi zhū cóng zuò tuán。
优钵昙名亦浪语,璚花么么何足观。yōu bō tán míng yì làng yǔ,qióng huā me me hé zú guān。
太真霞脸大醉色,睹此亦学江妃酸。tài zhēn xiá liǎn dà zuì sè,dǔ cǐ yì xué jiāng fēi suān。
举觞酬季郎,化工在手汝不难。jǔ shāng chóu jì láng,huà gōng zài shǒu rǔ bù nán。
得非扬州观头逢七七,又何必善和坊里延端端。dé fēi yáng zhōu guān tóu féng qī qī,yòu hé bì shàn hé fāng lǐ yán duān duān。
即使宋人琢此瓣,百岁那得兹花看。jí shǐ sòng rén zuó cǐ bàn,bǎi suì nà dé zī huā kàn。
老夫久寂寞,为尔暂为欢。lǎo fū jiǔ jì mò,wèi ěr zàn wèi huān。
再进金叵罗,属客莫留残。zài jìn jīn pǒ luó,shǔ kè mò liú cán。
日落不落天阑干,欲去不去心盘桓,皎然秀色转可餐。rì luò bù luò tiān lán gàn,yù qù bù qù xīn pán huán,jiǎo rán xiù sè zhuǎn kě cān。
他年倘许蕊珠会,别跨长离胜紫鸾。tā nián tǎng xǔ ruǐ zhū huì,bié kuà zhǎng lí shèng zǐ luán。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

汝南周令尝师事杨用修太史而善于鳞及明卿子与辈千里贻书言志聊用酬答

王世贞

抱耒沧江万态捐,忽逢仙令尺书传。bào lěi cāng jiāng wàn tài juān,hū féng xiān lìng chǐ shū chuán。
关门不闭吴天紫,弟子能师蜀国玄。guān mén bù bì wú tiān zǐ,dì zi néng shī shǔ guó xuán。
琴里高山流辈少,握中明月故人偏。qín lǐ gāo shān liú bèi shǎo,wò zhōng míng yuè gù rén piān。
还应彩笔相酬处,花发河阳第几年。hái yīng cǎi bǐ xiāng chóu chù,huā fā hé yáng dì jǐ nián。

汝南周令尝师事杨用修太史而善于鳞及明卿子与辈千里贻书言志聊用酬答

王世贞

屈指当年有壮游,中原星色散吴钩。qū zhǐ dāng nián yǒu zhuàng yóu,zhōng yuán xīng sè sàn wú gōu。
龙门客在参差老,凫令书来次第收。lóng mén kè zài cān chà lǎo,fú lìng shū lái cì dì shōu。
闻道汝南多月旦,何人邺下擅风流。wén dào rǔ nán duō yuè dàn,hé rén yè xià shàn fēng liú。
莫言文苑男儿业,寂寞江河万古愁。mò yán wén yuàn nán ér yè,jì mò jiāng hé wàn gǔ chóu。

元夕雨过杨开府作

王世贞

今年元夕饶风雨,即有清樽兴未孤。jīn nián yuán xī ráo fēng yǔ,jí yǒu qīng zūn xīng wèi gū。
不夜烟花长自合,先春火树忽全敷。bù yè yān huā zhǎng zì hé,xiān chūn huǒ shù hū quán fū。
中天月避银灯吐,高阁寒催玉漏徂。zhōng tiān yuè bì yín dēng tǔ,gāo gé hán cuī yù lòu cú。
总为将军愁醉尉,野夫那怕李金吾。zǒng wèi jiāng jūn chóu zuì wèi,yě fū nà pà lǐ jīn wú。

寒食即事作

王世贞

今年寒食寒未花,骤雨骄风使我嗟。jīn nián hán shí hán wèi huā,zhòu yǔ jiāo fēng shǐ wǒ jiē。
东村柳条乍努眼,西渚芦笋仅抽芽。dōng cūn liǔ tiáo zhà nǔ yǎn,xī zhǔ lú sǔn jǐn chōu yá。
已闻回首失亲故,况乃转盼摧繁华。yǐ wén huí shǒu shī qīn gù,kuàng nǎi zhuǎn pàn cuī fán huá。
伯舆为情终不浅,时复扶携过酒家。bó yú wèi qíng zhōng bù qiǎn,shí fù fú xié guò jiǔ jiā。

包参军登岱还访余海上将还四明因赠二律

王世贞

包子东归四五春,杜门高枕避风尘。bāo zi dōng guī sì wǔ chūn,dù mén gāo zhěn bì fēng chén。
遥扶一杖窥星斗,忽买扁舟破隐沦。yáo fú yī zhàng kuī xīng dòu,hū mǎi biǎn zhōu pò yǐn lún。
海内青山唯此岳,天涯白雪更何人。hǎi nèi qīng shān wéi cǐ yuè,tiān yá bái xuě gèng hé rén。
还应落日登诸观,曾见吴门匹练新。hái yīng luò rì dēng zhū guān,céng jiàn wú mén pǐ liàn xīn。

包参军登岱还访余海上将还四明因赠二律

王世贞

客来身挟烟霞气,云宿天门最上头。kè lái shēn xié yān xiá qì,yún sù tiān mén zuì shàng tóu。
夜半忽悬沧海日,封中倒泻绛河流。yè bàn hū xuán cāng hǎi rì,fēng zhōng dào xiè jiàng hé liú。
行时向子无婚嫁,归后宗生好卧游。xíng shí xiàng zi wú hūn jià,guī hòu zōng shēng hǎo wò yóu。
为有故人馀兴在,不随风驭访丹丘。wèi yǒu gù rén yú xīng zài,bù suí fēng yù fǎng dān qiū。

沙头大梅花下醉仍赋近体一章

王世贞

二月已破梅始开,千枝万枝白毰毸。èr yuè yǐ pò méi shǐ kāi,qiān zhī wàn zhī bái péi sāi。
初疑雪压罗浮小,忽忆寒从陇首来。chū yí xuě yā luó fú xiǎo,hū yì hán cóng lǒng shǒu lái。
素腕不禁愁里笛,玉颜偏爱掌中杯。sù wàn bù jìn chóu lǐ dí,yù yán piān ài zhǎng zhōng bēi。
向来曾醉参横梦,惆怅谁当水部才。xiàng lái céng zuì cān héng mèng,chóu chàng shuí dāng shuǐ bù cái。

寄德甫

王世贞

余郎闭户草潜夫,懒向羊肠说故途。yú láng bì hù cǎo qián fū,lǎn xiàng yáng cháng shuō gù tú。
入狱丰城元有剑,罢侯新息本无珠。rù yù fēng chéng yuán yǒu jiàn,bà hóu xīn xī běn wú zhū。
中年事业俱三径,昭代文章自五湖。zhōng nián shì yè jù sān jìng,zhāo dài wén zhāng zì wǔ hú。
为问吴张冠冕在,可能搔首一吟无。wèi wèn wú zhāng guān miǎn zài,kě néng sāo shǒu yī yín wú。

过华师学士作

王世贞

此日仍叨杖屦从,向来名姓忆登龙。cǐ rì réng dāo zhàng jù cóng,xiàng lái míng xìng yì dēng lóng。
书成彩笔夸玄草,家近青山比素封。shū chéng cǎi bǐ kuā xuán cǎo,jiā jìn qīng shān bǐ sù fēng。
海内声名时睥睨,故人文酒日从容。hǎi nèi shēng míng shí pì nì,gù rén wén jiǔ rì cóng róng。
绝怜身似彭宣戆,许醉华堂第几重。jué lián shēn shì péng xuān gàng,xǔ zuì huá táng dì jǐ zhòng。

李子任侠好施予有古朱家剧孟风而文采胜之忽过余下榻留连竟日其空谷之慰可知也因赋近体一章赠之

王世贞

十年裘马自从容,肝胆中原惜未逢。shí nián qiú mǎ zì cóng róng,gān dǎn zhōng yuán xī wèi féng。
倦后蓬蒿寻仲蔚,见来湖海失元龙。juàn hòu péng hāo xún zhòng wèi,jiàn lái hú hǎi shī yuán lóng。
青山半入囊中草,明月长寒匣里锋。qīng shān bàn rù náng zhōng cǎo,míng yuè zhǎng hán xiá lǐ fēng。
震泽烟波三万顷,酒船诗卷莫辞从。zhèn zé yān bō sān wàn qǐng,jiǔ chuán shī juǎn mò cí cóng。

赠邵都阃

王世贞

天阔千帆霁色多,一麾鱼丽满江沱。tiān kuò qiān fān jì sè duō,yī huī yú lì mǎn jiāng tuó。
轻裘似学羊开府,高柱仍闻马伏波。qīng qiú shì xué yáng kāi fǔ,gāo zhù réng wén mǎ fú bō。
业尽黄金归剑客,功成青简有铙歌。yè jǐn huáng jīn guī jiàn kè,gōng chéng qīng jiǎn yǒu náo gē。
草堂新傍花溪好,倘许元戎小队过。cǎo táng xīn bàng huā xī hǎo,tǎng xǔ yuán róng xiǎo duì guò。

送殷无美聘郭将军记室作

王世贞

当时七子擅词场,书记翩翩尔最良。dāng shí qī zi shàn cí chǎng,shū jì piān piān ěr zuì liáng。
闻道将军移下濑,可无飞檄扫扶桑。wén dào jiāng jūn yí xià lài,kě wú fēi xí sǎo fú sāng。
酬来赵璧浑如月,说罢吴钩已是霜。chóu lái zhào bì hún rú yuè,shuō bà wú gōu yǐ shì shuāng。
总为幕中多贵客,古今唯有郭汾阳。zǒng wèi mù zhōng duō guì kè,gǔ jīn wéi yǒu guō fén yáng。

王参政明辅为余刻姓名太华绝顶以墨刻见示赋此为谢

王世贞

岳色褰帷面面新,叨将姓字上嶙峋。yuè sè qiān wéi miàn miàn xīn,dāo jiāng xìng zì shàng lín xún。
寒光忽映莲花掌,清梦翻添玉女颦。hán guāng hū yìng lián huā zhǎng,qīng mèng fān tiān yù nǚ pín。
自是金天来使者,空劳紫气拟真人。zì shì jīn tiān lái shǐ zhě,kōng láo zǐ qì nǐ zhēn rén。
坏居总抱袁闳恨,婚嫁那能系此身。huài jū zǒng bào yuán hóng hèn,hūn jià nà néng xì cǐ shēn。

助甫宦楚久不得书赋此为寄

王世贞

高枕沧江岁屡移,渚宫旌节未应迟。gāo zhěn cāng jiāng suì lǚ yí,zhǔ gōng jīng jié wèi yīng chí。
虚劳白雁三湘转,依旧青山九处疑。xū láo bái yàn sān xiāng zhuǎn,yī jiù qīng shān jiǔ chù yí。
老去交游随态失,怪来辞赋畏穷知。lǎo qù jiāo yóu suí tài shī,guài lái cí fù wèi qióng zhī。
吴门岂少耕桑侣,为忆燕台握手时。wú mén qǐ shǎo gēng sāng lǚ,wèi yì yàn tái wò shǒu shí。

赠莫山人之建康谒蔡侍郎

王世贞

十年如罄著书忙,此日携书走建康。shí nián rú qìng zhù shū máng,cǐ rì xié shū zǒu jiàn kāng。
蜡屐仍堪朱雀雨,褐衣偏傲白门霜。là jī réng kān zhū què yǔ,hè yī piān ào bái mén shuāng。
穷时荃蕙须防化,暗里骊珠且慎藏。qióng shí quán huì xū fáng huà,àn lǐ lí zhū qiě shèn cáng。
解道相逢谁倒屣,只今犹有蔡中郎。jiě dào xiāng féng shuí dào xǐ,zhǐ jīn yóu yǒu cài zhōng láng。