古诗词

吾师宁斋先生南园牡丹之盛冠绝吴中而皆师之长郎君手植中有白牡丹一株曰尺素者尤奇丽因作长歌纪之并赠长君

王世贞

三月一出游季园,千奇万丽攒雕栏。sān yuè yī chū yóu jì yuán,qiān qí wàn lì zǎn diāo lán。
纷纷红紫尽辟易,中有一株白牡丹。fēn fēn hóng zǐ jǐn pì yì,zhōng yǒu yī zhū bái mǔ dān。
初疑龙池宴,罢舞双成盘。chū yí lóng chí yàn,bà wǔ shuāng chéng pán。
又似洗头盆,暂卸天女冠。yòu shì xǐ tóu pén,zàn xiè tiān nǚ guān。
姑射寒生雪肤粟,郁仪风细霓裳单。gū shè hán shēng xuě fū sù,yù yí fēng xì ní shang dān。
河宗攻玉乍成斗,鲛室泪珠丛作团。hé zōng gōng yù zhà chéng dòu,jiāo shì lèi zhū cóng zuò tuán。
优钵昙名亦浪语,璚花么么何足观。yōu bō tán míng yì làng yǔ,qióng huā me me hé zú guān。
太真霞脸大醉色,睹此亦学江妃酸。tài zhēn xiá liǎn dà zuì sè,dǔ cǐ yì xué jiāng fēi suān。
举觞酬季郎,化工在手汝不难。jǔ shāng chóu jì láng,huà gōng zài shǒu rǔ bù nán。
得非扬州观头逢七七,又何必善和坊里延端端。dé fēi yáng zhōu guān tóu féng qī qī,yòu hé bì shàn hé fāng lǐ yán duān duān。
即使宋人琢此瓣,百岁那得兹花看。jí shǐ sòng rén zuó cǐ bàn,bǎi suì nà dé zī huā kàn。
老夫久寂寞,为尔暂为欢。lǎo fū jiǔ jì mò,wèi ěr zàn wèi huān。
再进金叵罗,属客莫留残。zài jìn jīn pǒ luó,shǔ kè mò liú cán。
日落不落天阑干,欲去不去心盘桓,皎然秀色转可餐。rì luò bù luò tiān lán gàn,yù qù bù qù xīn pán huán,jiǎo rán xiù sè zhuǎn kě cān。
他年倘许蕊珠会,别跨长离胜紫鸾。tā nián tǎng xǔ ruǐ zhū huì,bié kuà zhǎng lí shèng zǐ luán。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

赠刘生

王世贞

百战侯封表赐茔,庐山一一仿长平。bǎi zhàn hóu fēng biǎo cì yíng,lú shān yī yī fǎng zhǎng píng。
清朝戢武留颜色,白首降羌记姓名。qīng cháo jí wǔ liú yán sè,bái shǒu jiàng qiāng jì xìng míng。
敢谓文章归阿士,于今意气少刘生。gǎn wèi wén zhāng guī ā shì,yú jīn yì qì shǎo liú shēng。
燕然尚有将军石,倘许如椽再勒铭。yàn rán shàng yǒu jiāng jūn shí,tǎng xǔ rú chuán zài lēi míng。

郧襄之役与伯玉侍郎别恰三载矣闻出谼中至钱唐走信奉迎因成感旧之作

王世贞

祖道春明三载强,宛如苏李赋河梁。zǔ dào chūn míng sān zài qiáng,wǎn rú sū lǐ fù hé liáng。
君应食酒谈廷尉,我但登临忆侍郎。jūn yīng shí jiǔ tán tíng wèi,wǒ dàn dēng lín yì shì láng。
一棹不妨衣带水,九秋谁拂蒯缑霜。yī zhào bù fáng yī dài shuǐ,jiǔ qiū shuí fú kuǎi gōu shuāng。
祗园处处堪题石,莫遣青山负举觞。zhī yuán chù chù kān tí shí,mò qiǎn qīng shān fù jǔ shāng。

题破榻斋为彭稚修作

王世贞

萧然一榻在行窝,支足涂龟网薜萝。xiāo rán yī tà zài xíng wō,zhī zú tú guī wǎng bì luó。
自为幼安穿处久,非关仲举下时多。zì wèi yòu ān chuān chù jiǔ,fēi guān zhòng jǔ xià shí duō。
堆来黄卷疑风落,掩罢青毡许客过。duī lái huáng juǎn yí fēng luò,yǎn bà qīng zhān xǔ kè guò。
任是五经能腹笥,即妨高枕竟如何。rèn shì wǔ jīng néng fù sì,jí fáng gāo zhěn jìng rú hé。

为藩史颜君题竹山寄乐卷君有子为州别驾着声

王世贞

念尔才名楚望殷,长裾曳罢不胜闲。niàn ěr cái míng chǔ wàng yīn,zhǎng jū yè bà bù shèng xián。
曾陪梁苑题修竹,更与淮南赋小山。céng péi liáng yuàn tí xiū zhú,gèng yǔ huái nán fù xiǎo shān。
云卧暗滋荆玉色,雨余惊露箨龙斑。yún wò àn zī jīng yù sè,yǔ yú jīng lù tuò lóng bān。
争夸别驾传家美,家训传来旧姓颜。zhēng kuā bié jià chuán jiā měi,jiā xùn chuán lái jiù xìng yán。

方与客谈园池之乐而有索书戚大将军者因纵笔戏赠

王世贞

碧涟朱舫幕青油,千骑何须拥上头。bì lián zhū fǎng mù qīng yóu,qiān qí hé xū yōng shàng tóu。
雨后旗鎗新茗合,风前剑戟嫩篁抽。yǔ hòu qí qiāng xīn míng hé,fēng qián jiàn jǐ nèn huáng chōu。
编篱别按屯湟垒,对局争先捣魏谋。biān lí bié àn tún huáng lěi,duì jú zhēng xiān dǎo wèi móu。
君自不封如李广,野夫时号醉乡侯。jūn zì bù fēng rú lǐ guǎng,yě fū shí hào zuì xiāng hóu。

汪仲淹病后见过出其新诗有赠

王世贞

念尔萧疏病骨轻,居然彩笔尚纵横。niàn ěr xiāo shū bìng gǔ qīng,jū rán cǎi bǐ shàng zòng héng。
但骄吾党僧弥美,未掩君家骠骑名。dàn jiāo wú dǎng sēng mí měi,wèi yǎn jūn jiā biāo qí míng。
分得一珠犹照乘,可应双璧不连城。fēn dé yī zhū yóu zhào chéng,kě yīng shuāng bì bù lián chéng。
燕中纵酒论文地,矫首浮云百感生。yàn zhōng zòng jiǔ lùn wén dì,jiǎo shǒu fú yún bǎi gǎn shēng。

赠从孙伯和需次察幕

王世贞

衿裾藉藉满长安,羡尔君恩昼锦难。jīn jū jí jí mǎn zhǎng ān,xiàn ěr jūn ēn zhòu jǐn nán。
已自辟书观察使,何须不着惠文冠。yǐ zì pì shū guān chá shǐ,hé xū bù zhe huì wén guān。
如邛岂为赀郎谒,休汝从夸驷马看。rú qióng qǐ wèi zī láng yè,xiū rǔ cóng kuā sì mǎ kàn。
任是乌衣名稍次,王家群从总琅玕。rèn shì wū yī míng shāo cì,wáng jiā qún cóng zǒng láng gān。

明卿约以秋月枉驾寻有诗来改订春期赋此促之

王世贞

虚传嵇驾入秋来,实恐猷船兴尽回。xū chuán jī jià rù qiū lái,shí kǒng yóu chuán xīng jǐn huí。
高枕转深今雨味,故人元是客星才。gāo zhěn zhuǎn shēn jīn yǔ wèi,gù rén yuán shì kè xīng cái。
匣中霜色寒孤剑,床底春声怨旧醅。xiá zhōng shuāng sè hán gū jiàn,chuáng dǐ chūn shēng yuàn jiù pēi。
见语花时能鼓楫,教令日日探江梅。jiàn yǔ huā shí néng gǔ jí,jiào lìng rì rì tàn jiāng méi。

明卿约以秋月枉驾寻有诗来改订春期赋此促之

王世贞

百年岐路死生分,垂白依然两广文。bǎi nián qí lù sǐ shēng fēn,chuí bái yī rán liǎng guǎng wén。
郢雪更谁能和我,吴山何处不宜君。yǐng xuě gèng shuí néng hé wǒ,wú shān hé chù bù yí jūn。
还因浩荡期春水,莫使虚无似楚云。hái yīn hào dàng qī chūn shuǐ,mò shǐ xū wú shì chǔ yún。
解道海鸥能见忌,即今林鹿已成群。jiě dào hǎi ōu néng jiàn jì,jí jīn lín lù yǐ chéng qún。

李太史本宁督学关西以得与于鳞后先自喜责诗为赠

王世贞

玺书今旦出承明,仙掌莲花色自惊。xǐ shū jīn dàn chū chéng míng,xiān zhǎng lián huā sè zì jīng。
三辅豪贤俱北面,一时词赋更西京。sān fǔ háo xián jù běi miàn,yī shí cí fù gèng xī jīng。
黄河直泻昆仑派,白雪遥飞郢里声。huáng hé zhí xiè kūn lún pài,bái xuě yáo fēi yǐng lǐ shēng。
倘问受经诸弟子,可能无让济南生。tǎng wèn shòu jīng zhū dì zi,kě néng wú ràng jì nán shēng。

李太史本宁督学关西以得与于鳞后先自喜责诗为赠

王世贞

被紫横金三十余,清芬藉甚满衿裾。bèi zǐ héng jīn sān shí yú,qīng fēn jí shén mǎn jīn jū。
欲知绛帐传来业,尽是青藜读后书。yù zhī jiàng zhàng chuán lái yè,jǐn shì qīng lí dú hòu shū。
日出终南无隐豹,春回河曲有腾鱼。rì chū zhōng nán wú yǐn bào,chūn huí hé qū yǒu téng yú。
他时倘遇登龙客,为道膺门古不如。tā shí tǎng yù dēng lóng kè,wèi dào yīng mén gǔ bù rú。

故相袁公管夫人寿篇

王世贞

柏梁甫罢丞相咏,柏舟已咏夫人诗。bǎi liáng fǔ bà chéng xiāng yǒng,bǎi zhōu yǐ yǒng fū rén shī。
门前罗雀久非昔,堂里丸熊将为谁。mén qián luó què jiǔ fēi xī,táng lǐ wán xióng jiāng wèi shuí。
节劲冰霜翻见表,心长日月自成私。jié jìn bīng shuāng fān jiàn biǎo,xīn zhǎng rì yuè zì chéng sī。
侯家岂少衔恩客,应是张苍入拜时。hóu jiā qǐ shǎo xián ēn kè,yīng shì zhāng cāng rù bài shí。

赠梦冈宗侯

王世贞

南斗珠光接女虚,一珠虽晚照双车。nán dòu zhū guāng jiē nǚ xū,yī zhū suī wǎn zhào shuāng chē。
不烦昭代通亲表,曾拜先朝乐善书。bù fán zhāo dài tōng qīn biǎo,céng bài xiān cháo lè shàn shū。
修竹夹池宽笔札,小山丛桂隐簪裾。xiū zhú jiā chí kuān bǐ zhá,xiǎo shān cóng guì yǐn zān jū。
亦知篇就先王粲,拟报中和愧未如。yì zhī piān jiù xiān wáng càn,nǐ bào zhōng hé kuì wèi rú。

寄张文学长舆

王世贞

一刺高名已自知,况传冰柱雪车诗。yī cì gāo míng yǐ zì zhī,kuàng chuán bīng zhù xuě chē shī。
韩门乍喜过张籍,王棹还应忆戴逵。hán mén zhà xǐ guò zhāng jí,wáng zhào hái yīng yì dài kuí。
觅醉汝来应有醉,问奇吾老渐无奇。mì zuì rǔ lái yīng yǒu zuì,wèn qí wú lǎo jiàn wú qí。
宁劳报案仍青玉,但许酬章似色丝。níng láo bào àn réng qīng yù,dàn xǔ chóu zhāng shì sè sī。

钱叔宝七十岁宴为文沽所役忽忽不暇存故人除夕把盏始悟叔宝七十诞辰遂成一律烧烛书之亦不暇辨为何语也

王世贞

今年今日汝七帙,明日明正又一年。jīn nián jīn rì rǔ qī zhì,míng rì míng zhèng yòu yī nián。
海屋春偷寒意入,骊珠月向晦时悬。hǎi wū chūn tōu hán yì rù,lí zhū yuè xiàng huì shí xuán。
碧桃送实符同至,苍柏将图酒并传。bì táo sòng shí fú tóng zhì,cāng bǎi jiāng tú jiǔ bìng chuán。
手理蠹鱼千万卷,可能三度蚀神仙。shǒu lǐ dù yú qiān wàn juǎn,kě néng sān dù shí shén xiān。