古诗词

吾师宁斋先生南园牡丹之盛冠绝吴中而皆师之长郎君手植中有白牡丹一株曰尺素者尤奇丽因作长歌纪之并赠长君

王世贞

三月一出游季园,千奇万丽攒雕栏。sān yuè yī chū yóu jì yuán,qiān qí wàn lì zǎn diāo lán。
纷纷红紫尽辟易,中有一株白牡丹。fēn fēn hóng zǐ jǐn pì yì,zhōng yǒu yī zhū bái mǔ dān。
初疑龙池宴,罢舞双成盘。chū yí lóng chí yàn,bà wǔ shuāng chéng pán。
又似洗头盆,暂卸天女冠。yòu shì xǐ tóu pén,zàn xiè tiān nǚ guān。
姑射寒生雪肤粟,郁仪风细霓裳单。gū shè hán shēng xuě fū sù,yù yí fēng xì ní shang dān。
河宗攻玉乍成斗,鲛室泪珠丛作团。hé zōng gōng yù zhà chéng dòu,jiāo shì lèi zhū cóng zuò tuán。
优钵昙名亦浪语,璚花么么何足观。yōu bō tán míng yì làng yǔ,qióng huā me me hé zú guān。
太真霞脸大醉色,睹此亦学江妃酸。tài zhēn xiá liǎn dà zuì sè,dǔ cǐ yì xué jiāng fēi suān。
举觞酬季郎,化工在手汝不难。jǔ shāng chóu jì láng,huà gōng zài shǒu rǔ bù nán。
得非扬州观头逢七七,又何必善和坊里延端端。dé fēi yáng zhōu guān tóu féng qī qī,yòu hé bì shàn hé fāng lǐ yán duān duān。
即使宋人琢此瓣,百岁那得兹花看。jí shǐ sòng rén zuó cǐ bàn,bǎi suì nà dé zī huā kàn。
老夫久寂寞,为尔暂为欢。lǎo fū jiǔ jì mò,wèi ěr zàn wèi huān。
再进金叵罗,属客莫留残。zài jìn jīn pǒ luó,shǔ kè mò liú cán。
日落不落天阑干,欲去不去心盘桓,皎然秀色转可餐。rì luò bù luò tiān lán gàn,yù qù bù qù xīn pán huán,jiǎo rán xiù sè zhuǎn kě cān。
他年倘许蕊珠会,别跨长离胜紫鸾。tā nián tǎng xǔ ruǐ zhū huì,bié kuà zhǎng lí shèng zǐ luán。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

答汝宁张助甫中丞

王世贞

岁晏峥嵘有雁飞,中原音信未全违。suì yàn zhēng róng yǒu yàn fēi,zhōng yuán yīn xìn wèi quán wéi。
青山快意无南北,白首谈兵有是非。qīng shān kuài yì wú nán běi,bái shǒu tán bīng yǒu shì fēi。
休汝不妨车骑简,过淮殊觉友朋稀。xiū rǔ bù fáng chē qí jiǎn,guò huái shū jué yǒu péng xī。
莫疑江左除书下,依旧菰芦一布衣。mò yí jiāng zuǒ chú shū xià,yī jiù gū lú yī bù yī。

三迭韵徐宗伯劝驾之作

王世贞

老衰那敢信吾斯,才拙宁须用可期。lǎo shuāi nà gǎn xìn wú sī,cái zhuō níng xū yòng kě qī。
萧飒蛾眉应少妒,嗫嚅鸡肋反堪疑。xiāo sà é méi yīng shǎo dù,niè rú jī lē fǎn kān yí。
命如侯白聊称厚,身学杨朱只自私。mìng rú hóu bái liáo chēng hòu,shēn xué yáng zhū zhǐ zì sī。
闻道汉廷新礼乐,知公不忍负清时。wén dào hàn tíng xīn lǐ lè,zhī gōng bù rěn fù qīng shí。

三迭韵和徐宗伯大士斋韵

王世贞

轻世那能似鲁连,只因贪结海山缘。qīng shì nà néng shì lǔ lián,zhǐ yīn tān jié hǎi shān yuán。
偶逢居士论初地,却引私陀礼梵天。ǒu féng jū shì lùn chū dì,què yǐn sī tuó lǐ fàn tiān。
白马东来无法授,青牛西去有经传。bái mǎ dōng lái wú fǎ shòu,qīng niú xī qù yǒu jīng chuán。
但教心境长如水,不碍真如不碍玄。dàn jiào xīn jìng zhǎng rú shuǐ,bù ài zhēn rú bù ài xuán。

戊子元日试笔

王世贞

严城爆竹鼓紞紞,屈指新晨六十三。yán chéng bào zhú gǔ dǎn dǎn,qū zhǐ xīn chén liù shí sān。
小为祝厘违野服,将无改迹恋朝簪。xiǎo wèi zhù lí wéi yě fú,jiāng wú gǎi jì liàn cháo zān。
群儿椒酒虽全却,小坞梅花或可探。qún ér jiāo jiǔ suī quán què,xiǎo wù méi huā huò kě tàn。
出处浮云无定所,肯容时趣入终南。chū chù fú yún wú dìng suǒ,kěn róng shí qù rù zhōng nán。

同年韩令君百谷齐之诸贤邀饯幼于馆分韵得云字

王世贞

社中诸俊总能文,况复柴桑有隐君。shè zhōng zhū jùn zǒng néng wén,kuàng fù chái sāng yǒu yǐn jūn。
十载空林成独往,一宵清晤又离群。shí zài kōng lín chéng dú wǎng,yī xiāo qīng wù yòu lí qún。
拈来小草谁偏愧,赋得文无也爱闻。niān lái xiǎo cǎo shuí piān kuì,fù dé wén wú yě ài wén。
稍喜吴门如练色,不妨犹挂秣陵云。shāo xǐ wú mén rú liàn sè,bù fáng yóu guà mò líng yún。

徐参议邀游东园有述

王世贞

君是当年徐湛之,一时风尚在园池。jūn shì dāng nián xú zhàn zhī,yī shí fēng shàng zài yuán chí。
轻篮出没疑秦岭,小艇回沿似武夷。qīng lán chū méi yí qín lǐng,xiǎo tǐng huí yán shì wǔ yí。
渐入深崖青窈窕,忽排连岫玉参差。jiàn rù shēn yá qīng yǎo tiǎo,hū pái lián xiù yù cān chà。
不知处处梅花发,羌管犹烦特地吹。bù zhī chù chù méi huā fā,qiāng guǎn yóu fán tè dì chuī。

咏徐园瀑布流觞处

王世贞

得尔真成炼石才,突从平地吐崔巍。dé ěr zhēn chéng liàn shí cái,tū cóng píng dì tǔ cuī wēi。
流觞恰自兰亭出,瀑布如分雁荡来。liú shāng qià zì lán tíng chū,pù bù rú fēn yàn dàng lái。
片玉挂空摇旭日,千珠蹙水沸春雷。piàn yù guà kōng yáo xù rì,qiān zhū cù shuǐ fèi chūn léi。
醉能醒我醒仍醉,一坐须倾一百杯。zuì néng xǐng wǒ xǐng réng zuì,yī zuò xū qīng yī bǎi bēi。

奉要太宰袁公抑之过天界寺上人房时大司寇陆公与绳后至谈燕梅花古松下作

王世贞

隐囊纱帽对传卮,宛似袁公步屦时。yǐn náng shā mào duì chuán zhī,wǎn shì yuán gōng bù jù shí。
屋后梅花堪尔供,庭前柏子是吾师。wū hòu méi huā kān ěr gōng,tíng qián bǎi zi shì wú shī。
从知矫凤冥高汉,偶为将雏绕故枝。cóng zhī jiǎo fèng míng gāo hàn,ǒu wèi jiāng chú rào gù zhī。
言向士衡询往事,语来无那夕阳移。yán xiàng shì héng xún wǎng shì,yǔ lái wú nà xī yáng yí。

王太仆公汉上之别垂十五年矣读公全集见寄见怀之诗凡十余章而不尽达赋此谢之贞之诞辰乃翁登第岁也

王世贞

北海风流一代贤,襄阳耆旧许谁先。běi hǎi fēng liú yī dài xián,xiāng yáng qí jiù xǔ shuí xiān。
揆余初度悬弧日,正尔公车射策年。kuí yú chū dù xuán hú rì,zhèng ěr gōng chē shè cè nián。
敝刺姓名劳齿忆,空梁颜色借诗传。bì cì xìng míng láo chǐ yì,kōng liáng yán sè jiè shī chuán。
旧交垂尽鲰生老,唯有灵光独岿然。jiù jiāo chuí jǐn zōu shēng lǎo,wéi yǒu líng guāng dú kuī rán。

游灵谷寺

王世贞

宝公灵骨未全隳,宝地金书特护持。bǎo gōng líng gǔ wèi quán huī,bǎo dì jīn shū tè hù chí。
塔徙总输龙蜕处,钖飞宁复鹤惊时。tǎ xǐ zǒng shū lóng tuì chù,yáng fēi níng fù hè jīng shí。
琵琶街畔疑天鼓,舍利轮中表物仪。pí pá jiē pàn yí tiān gǔ,shě lì lún zhōng biǎo wù yí。
却恨貂珰诸贵在,不教披藓读残碑。què hèn diāo dāng zhū guì zài,bù jiào pī xiǎn dú cán bēi。

夜与诸公饮大雄殿前庭银杏下得月有作

王世贞

平楚苍然暝未开,暂依高树共徘徊。píng chǔ cāng rán míng wèi kāi,zàn yī gāo shù gòng pái huái。
一珠陡自中天涌,万象纷从下界来。yī zhū dǒu zì zhōng tiān yǒng,wàn xiàng fēn cóng xià jiè lái。
微?不妨呼米汁,晚参何幸傍经台。wēi jí bù fáng hū mǐ zhī,wǎn cān hé xìng bàng jīng tái。
诸贤不置支公坐,寂默谁窥许掾才。zhū xián bù zhì zhī gōng zuò,jì mò shuí kuī xǔ yuàn cái。

陈先辈以佳章见投报赠一律

王世贞

南州一刺许登堂,白下于今是豫章。nán zhōu yī cì xǔ dēng táng,bái xià yú jīn shì yù zhāng。
古调自来归伯玉,高名当复比元方。gǔ diào zì lái guī bó yù,gāo míng dāng fù bǐ yuán fāng。
家藏敝帚惭难荐,客有明珠喜欲狂。jiā cáng bì zhǒu cán nán jiàn,kè yǒu míng zhū xǐ yù kuáng。
岂为西台多列柏,看君字字挟风霜。qǐ wèi xī tái duō liè bǎi,kàn jūn zì zì xié fēng shuāng。

送太宰杨公考绩北上

王世贞

尚书旧绩优三礼,太宰新衔冠六卿。shàng shū jiù jì yōu sān lǐ,tài zǎi xīn xián guān liù qīng。
此去物情推简要,向来公望在寅清。cǐ qù wù qíng tuī jiǎn yào,xiàng lái gōng wàng zài yín qīng。
都人蹋臂迎车辙,天子临轩识履声。dōu rén tà bì yíng chē zhé,tiān zi lín xuān shí lǚ shēng。
倘及凤皇台上色,只今犹自暮云横。tǎng jí fèng huáng tái shàng sè,zhǐ jīn yóu zì mù yún héng。

同群公宴徐氏东园二首

王世贞

君王旧赐青溪曲,太傅长留绿野堂。jūn wáng jiù cì qīng xī qū,tài fù zhǎng liú lǜ yě táng。
历乱峰峦插云汉,纵横卉木尽文章。lì luàn fēng luán chā yún hàn,zòng héng huì mù jǐn wén zhāng。
芳樽再展怜春色,画舫频移媚夕阳。fāng zūn zài zhǎn lián chūn sè,huà fǎng pín yí mèi xī yáng。
不是群公仙骨在,蓬莱咫尺杳茫茫。bù shì qún gōng xiān gǔ zài,péng lái zhǐ chǐ yǎo máng máng。

同群公宴徐氏东园二首

王世贞

公子名园辟向东,至今池馆尚称雄。gōng zi míng yuán pì xiàng dōng,zhì jīn chí guǎn shàng chēng xióng。
朱甍忽耸云端鹫,银榜遥萦水面虹。zhū méng hū sǒng yún duān jiù,yín bǎng yáo yíng shuǐ miàn hóng。
为许渔樵开薜径,且将丝管付松风。wèi xǔ yú qiáo kāi bì jìng,qiě jiāng sī guǎn fù sōng fēng。
信陵虚有夷门地,指点蓬蒿说魏宫。xìn líng xū yǒu yí mén dì,zhǐ diǎn péng hāo shuō wèi gōng。