古诗词

吾师宁斋先生南园牡丹之盛冠绝吴中而皆师之长郎君手植中有白牡丹一株曰尺素者尤奇丽因作长歌纪之并赠长君

王世贞

三月一出游季园,千奇万丽攒雕栏。sān yuè yī chū yóu jì yuán,qiān qí wàn lì zǎn diāo lán。
纷纷红紫尽辟易,中有一株白牡丹。fēn fēn hóng zǐ jǐn pì yì,zhōng yǒu yī zhū bái mǔ dān。
初疑龙池宴,罢舞双成盘。chū yí lóng chí yàn,bà wǔ shuāng chéng pán。
又似洗头盆,暂卸天女冠。yòu shì xǐ tóu pén,zàn xiè tiān nǚ guān。
姑射寒生雪肤粟,郁仪风细霓裳单。gū shè hán shēng xuě fū sù,yù yí fēng xì ní shang dān。
河宗攻玉乍成斗,鲛室泪珠丛作团。hé zōng gōng yù zhà chéng dòu,jiāo shì lèi zhū cóng zuò tuán。
优钵昙名亦浪语,璚花么么何足观。yōu bō tán míng yì làng yǔ,qióng huā me me hé zú guān。
太真霞脸大醉色,睹此亦学江妃酸。tài zhēn xiá liǎn dà zuì sè,dǔ cǐ yì xué jiāng fēi suān。
举觞酬季郎,化工在手汝不难。jǔ shāng chóu jì láng,huà gōng zài shǒu rǔ bù nán。
得非扬州观头逢七七,又何必善和坊里延端端。dé fēi yáng zhōu guān tóu féng qī qī,yòu hé bì shàn hé fāng lǐ yán duān duān。
即使宋人琢此瓣,百岁那得兹花看。jí shǐ sòng rén zuó cǐ bàn,bǎi suì nà dé zī huā kàn。
老夫久寂寞,为尔暂为欢。lǎo fū jiǔ jì mò,wèi ěr zàn wèi huān。
再进金叵罗,属客莫留残。zài jìn jīn pǒ luó,shǔ kè mò liú cán。
日落不落天阑干,欲去不去心盘桓,皎然秀色转可餐。rì luò bù luò tiān lán gàn,yù qù bù qù xīn pán huán,jiǎo rán xiù sè zhuǎn kě cān。
他年倘许蕊珠会,别跨长离胜紫鸾。tā nián tǎng xǔ ruǐ zhū huì,bié kuà zhǎng lí shèng zǐ luán。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

古意

王世贞

歌罢齐纨扇,沉吟异代名。gē bà qí wán shàn,chén yín yì dài míng。
自怜长信帚,不是主恩轻。zì lián zhǎng xìn zhǒu,bù shì zhǔ ēn qīng。

碧云寺泉

王世贞

碧云长在天,碧泉长在山。bì yún zhǎng zài tiān,bì quán zhǎng zài shān。
谁怜卓锡后,宛转向人间。shuí lián zhuó xī hòu,wǎn zhuǎn xiàng rén jiān。

为僧题画

王世贞

别僧虎溪渡,扶藜踏微月。bié sēng hǔ xī dù,fú lí tà wēi yuè。
一笑春风来,林花偶然发。yī xiào chūn fēng lái,lín huā ǒu rán fā。

为僧题画

王世贞

玉梁界铁峡,迸作摩尼珠。yù liáng jiè tiě xiá,bèng zuò mó ní zhū。
不肯青山住,飞流遍五湖。bù kěn qīng shān zhù,fēi liú biàn wǔ hú。

为僧题画

王世贞

蜻蛉橛头船,自度还度汝。qīng líng jué tóu chuán,zì dù hái dù rǔ。
一夜曹溪风,吹散黄梅雨。yī yè cáo xī fēng,chuī sàn huáng méi yǔ。

为僧题画

王世贞

我是王弘之,得鱼亦不卖。wǒ shì wáng hóng zhī,dé yú yì bù mài。
新水上查头,纶竿竟何在。xīn shuǐ shàng chá tóu,lún gān jìng hé zài。

过于鳞郡斋分韵赋十二体得傍字

王世贞

腰间辘轳剑,错莫无精光。yāo jiān lù lú jiàn,cuò mò wú jīng guāng。
不是芙蓉浅,纯钩北斗傍。bù shì fú róng qiǎn,chún gōu běi dòu bàng。

塞上辞

王世贞

人言塞上老,不恨塞上老。rén yán sāi shàng lǎo,bù hèn sāi shàng lǎo。
但恨作别时,握手太草草。dàn hèn zuò bié shí,wò shǒu tài cǎo cǎo。

春日偶成

王世贞

丘壑殊无恙,春风故不赀。qiū hè shū wú yàng,chūn fēng gù bù zī。
冥搜徒自苦,处处是吾诗。míng sōu tú zì kǔ,chù chù shì wú shī。

二慕

王世贞

少小慕书生,书生良不易。shǎo xiǎo mù shū shēng,shū shēng liáng bù yì。
欲以径寸心,博他千古事。yù yǐ jìng cùn xīn,bó tā qiān gǔ shì。

二慕

王世贞

少小慕侠客,侠客良亦难。shǎo xiǎo mù xiá kè,xiá kè liáng yì nán。
宁将百岁掷,不使片言寒。níng jiāng bǎi suì zhì,bù shǐ piàn yán hán。

吴江舟中送子与一绝得溪字

王世贞

宝带桥头水,曾通罨画溪。bǎo dài qiáo tóu shuǐ,céng tōng yǎn huà xī。
只愁归路远,迟日未应西。zhǐ chóu guī lù yuǎn,chí rì wèi yīng xī。

又戏为周生代送得情字

王世贞

今朝送迁客,憔悴不胜情。jīn cháo sòng qiān kè,qiáo cuì bù shèng qíng。
莫怪愁看镜,蛾眉世总轻。mò guài chóu kàn jìng,é méi shì zǒng qīng。

偶题小园

王世贞

今宵高枕处,白石含青萝。jīn xiāo gāo zhěn chù,bái shí hán qīng luó。
人喧虽稍息,鸟声其奈何。rén xuān suī shāo xī,niǎo shēng qí nài hé。

偶题小园

王世贞

萝薜长自衣,桃梅犹未色。luó bì zhǎng zì yī,táo méi yóu wèi sè。
唯有东风来,悠然酒中得。wéi yǒu dōng fēng lái,yōu rán jiǔ zhōng dé。