古诗词

夏日村居四十二首

于慎行

畏听山猿报客,愁看海鹤传书。wèi tīng shān yuán bào kè,chóu kàn hǎi hè chuán shū。
可幸知交渐少,音尘不到幽庐。kě xìng zhī jiāo jiàn shǎo,yīn chén bù dào yōu lú。

于慎行

明山东东阿人,字可远,更字无垢。于慎思弟。隆庆二年进士。万历初历修撰、日讲官,以论张居正“夺情”,触其怒。以疾归。居正死后复起。时居正家被抄没,慎行劝任其事者应念居正母及诸子颠沛可伤。累迁礼部尚书。明习典制,诸大礼多所裁定。以请神宗早立太子,去官家居十余年。万历三十五年,廷推阁臣,以太子少保兼东阁大学士,入参机务,以病不能任职。旋卒,谥文定。学问贯穿百家,通晓掌故。与冯琦并为一时文学之冠。有《谷城山馆诗文集》。 于慎行的作品>>

猜您喜欢

瀛海仙人歌为任丘刘翁双寿赋

于慎行

君不见碣石高悬海上台,九河之水昆仑来。jūn bù jiàn jié shí gāo xuán hǎi shàng tái,jiǔ hé zhī shuǐ kūn lún lái。
一入淮阳五百载,地灵犹向瀛州开。yī rù huái yáng wǔ bǎi zài,dì líng yóu xiàng yíng zhōu kāi。
瀛州云气何超忽,北拱渔阳连汉阙。yíng zhōu yún qì hé chāo hū,běi gǒng yú yáng lián hàn quē。
赤畿总号帝王州,瑶堂别有神仙窟。chì jī zǒng hào dì wáng zhōu,yáo táng bié yǒu shén xiān kū。
仙人碧发更方瞳,天姥霓衣出阆风。xiān rén bì fā gèng fāng tóng,tiān lǎo ní yī chū láng fēng。
台上时骑双彩凤,垆边共跨两茅龙。tái shàng shí qí shuāng cǎi fèng,lú biān gòng kuà liǎng máo lóng。
当年自种蓝田璧,瑶草琳华堂下植。dāng nián zì zhǒng lán tián bì,yáo cǎo lín huá táng xià zhí。
学士丝纶接上台,中丞节钺通南极。xué shì sī lún jiē shàng tái,zhōng chéng jié yuè tōng nán jí。
宁亲暂许帝师旋,几道封函降自天。níng qīn zàn xǔ dì shī xuán,jǐ dào fēng hán jiàng zì tiān。
上食分将仙禁酒,舞衣携得御炉烟。shàng shí fēn jiāng xiān jìn jiǔ,wǔ yī xié dé yù lú yān。
七十已稀况八九,如此齐眉古未有。qī shí yǐ xī kuàng bā jiǔ,rú cǐ qí méi gǔ wèi yǒu。
蓬莱谩道枣如瓜,度索虚传桃似斗。péng lái mán dào zǎo rú guā,dù suǒ xū chuán táo shì dòu。
嗟乎仙人谁与俦,瀛州平地是瀛洲。jiē hū xiān rén shuí yǔ chóu,yíng zhōu píng dì shì yíng zhōu。
从今岁月真多少,海水还成浅碧流。cóng jīn suì yuè zhēn duō shǎo,hǎi shuǐ hái chéng qiǎn bì liú。

寿封君邢翁九十长歌

于慎行

翁年七十八十时,我曾两度为祝辞。wēng nián qī shí bā shí shí,wǒ céng liǎng dù wèi zhù cí。
今翁算十复过九,我辞三祝翁许否。jīn wēng suàn shí fù guò jiǔ,wǒ cí sān zhù wēng xǔ fǒu。
济南古有九十人,辕生伏生席上珍。jì nán gǔ yǒu jiǔ shí rén,yuán shēng fú shēng xí shàng zhēn。
辕生为郎官不进,伏生授女口不真。yuán shēng wèi láng guān bù jìn,fú shēng shòu nǚ kǒu bù zhēn。
翁今有官复有子,方瞳绿发身著紫。wēng jīn yǒu guān fù yǒu zi,fāng tóng lǜ fā shēn zhù zǐ。
江南辞客久停毫,惆怅山东邢柱史。jiāng nán cí kè jiǔ tíng háo,chóu chàng shān dōng xíng zhù shǐ。
片纸真同片玉看,鸡林传宝出长安。piàn zhǐ zhēn tóng piàn yù kàn,jī lín chuán bǎo chū zhǎng ān。
书法妙入钟王室,骚命卑陵屈宋坛。shū fǎ miào rù zhōng wáng shì,sāo mìng bēi líng qū sòng tán。
苍梧碧竹复不少,何言玉山与琼岛。cāng wú bì zhú fù bù shǎo,hé yán yù shān yǔ qióng dǎo。
人生百岁苦多愁,如翁千龄颜更好。rén shēng bǎi suì kǔ duō chóu,rú wēng qiān líng yán gèng hǎo。
泲园东望是蓬瀛,清浅当年几度经。jǐ yuán dōng wàng shì péng yíng,qīng qiǎn dāng nián jǐ dù jīng。
自是泰阶多景瑞,珠躔已现老人星。zì shì tài jiē duō jǐng ruì,zhū chán yǐ xiàn lǎo rén xīng。

渔阳老将行为郭总戎建安赋

于慎行

渔阳老将名家子,少日趋庭弄文史。yú yáng lǎo jiāng míng jiā zi,shǎo rì qū tíng nòng wén shǐ。
操觚屡试不见收,投笔悲歌辞故里。cāo gū lǚ shì bù jiàn shōu,tóu bǐ bēi gē cí gù lǐ。
桂玉萧疏客帝城,游谈无术致公卿。guì yù xiāo shū kè dì chéng,yóu tán wú shù zhì gōng qīng。
烟尘正满渔阳道,挟筴还为塞上行。yān chén zhèng mǎn yú yáng dào,xié cè hái wèi sāi shàng xíng。
尔时戚侯镇北土,七校屯营开幕府。ěr shí qī hóu zhèn běi tǔ,qī xiào tún yíng kāi mù fǔ。
江南剑客拥辕门,若个骁雄健如虎。jiāng nán jiàn kè yōng yuán mén,ruò gè xiāo xióng jiàn rú hǔ。
将军自臂六钧弓,玉帐分符细柳东。jiāng jūn zì bì liù jūn gōng,yù zhàng fēn fú xì liǔ dōng。
新降部落连青海,见筑亭台跨远空。xīn jiàng bù luò lián qīng hǎi,jiàn zhù tíng tái kuà yuǎn kōng。
蓟门论守不论战,十年左角无传箭。jì mén lùn shǒu bù lùn zhàn,shí nián zuǒ jiǎo wú chuán jiàn。
一朝碣石见桑田,台上黄金颜色变。yī cháo jié shí jiàn sāng tián,tái shàng huáng jīn yán sè biàn。
归与弹铗罢登坛,手挽虹霓上钓竿。guī yǔ dàn jiá bà dēng tán,shǒu wǎn hóng ní shàng diào gān。
东征西讨年来事,笑踞松根白眼观。dōng zhēng xī tǎo nián lái shì,xiào jù sōng gēn bái yǎn guān。
西京有班今有郭,文武声华何磊落。xī jīng yǒu bān jīn yǒu guō,wén wǔ shēng huá hé lěi luò。
君家难弟定远兄,一片燕然铭再凿。jūn jiā nán dì dìng yuǎn xiōng,yī piàn yàn rán míng zài záo。
闻君矍铄壮不如,八十欲近七十馀。wén jūn jué shuò zhuàng bù rú,bā shí yù jìn qī shí yú。
还看世业青云远,尽出兰台旧著书。hái kàn shì yè qīng yún yuǎn,jǐn chū lán tái jiù zhù shū。

夜雨呈候吴郎

于慎行

城南学作瀼西屋,炎天试借吴郎宿。chéng nán xué zuò ráng xī wū,yán tiān shì jiè wú láng sù。
不知有何光怪发,一夜蛟龙怒相逐。bù zhī yǒu hé guāng guài fā,yī yè jiāo lóng nù xiāng zhú。
雨声彻旦雷声奔,列缺不断高空痕。yǔ shēng chè dàn léi shēng bēn,liè quē bù duàn gāo kōng hén。
崩涛万壑吼万马,此时已啮孤亭根。bēng tāo wàn hè hǒu wàn mǎ,cǐ shí yǐ niè gū tíng gēn。
为客睡眼不曾著,遣涉滂沱问安乐。wèi kè shuì yǎn bù céng zhù,qiǎn shè pāng tuó wèn ān lè。
莫将风物动乡愁,且覆青州银凿落。mò jiāng fēng wù dòng xiāng chóu,qiě fù qīng zhōu yín záo luò。

吴郎歌送翁晋北游京师

于慎行

旧知吴郎名,不识吴郎面。jiù zhī wú láng míng,bù shí wú láng miàn。
长帆忽卷大江云,炎风五月来相见。zhǎng fān hū juǎn dà jiāng yún,yán fēng wǔ yuè lái xiāng jiàn。
披衣倒屣开我关,举杯熟视成潺湲。pī yī dào xǐ kāi wǒ guān,jǔ bēi shú shì chéng chán yuán。
身如海鹤目岩电,恍然再对吾师颜。shēn rú hǎi hè mù yán diàn,huǎng rán zài duì wú shī yán。
谓我垂髫称国士,于今垂白栖空山。wèi wǒ chuí tiáo chēng guó shì,yú jīn chuí bái qī kōng shān。
生死凄凉知已报,南望其如路阻艰。shēng sǐ qī liáng zhī yǐ bào,nán wàng qí rú lù zǔ jiān。
吾师当日诗名起,后驾方称王与李。wú shī dāng rì shī míng qǐ,hòu jià fāng chēng wáng yǔ lǐ。
庭前秀出琼树枝,复向骚坛执牛耳。tíng qián xiù chū qióng shù zhī,fù xiàng sāo tán zhí niú ěr。
源泉万斛泻胸中,风雨千重飞笔底。yuán quán wàn hú xiè xiōng zhōng,fēng yǔ qiān zhòng fēi bǐ dǐ。
能以遗形貌古人,还将学步嗤馀子。néng yǐ yí xíng mào gǔ rén,hái jiāng xué bù chī yú zi。
白眼情知礼法疏,神心不受风尘滓。bái yǎn qíng zhī lǐ fǎ shū,shén xīn bù shòu fēng chén zǐ。
北游一泊汶阳船,小榖城东寄数椽。běi yóu yī pō wèn yáng chuán,xiǎo gǔ chéng dōng jì shù chuán。
几回暝色来新涨,几夜秋声听早蝉。jǐ huí míng sè lái xīn zhǎng,jǐ yè qiū shēng tīng zǎo chán。
仰天击剑舍我去,又向长安大道边。yǎng tiān jī jiàn shě wǒ qù,yòu xiàng zhǎng ān dà dào biān。
昭王台畔金精拄,邹衍宫前海气悬。zhāo wáng tái pàn jīn jīng zhǔ,zōu yǎn gōng qián hǎi qì xuán。
吊古应歌明月塞,忧时欲赋帝京篇。diào gǔ yīng gē míng yuè sāi,yōu shí yù fù dì jīng piān。
江南才人满人口,目中如君不数有。jiāng nán cái rén mǎn rén kǒu,mù zhōng rú jūn bù shù yǒu。
有衣莫染洛阳尘,有钱莫买新丰酒。yǒu yī mò rǎn luò yáng chén,yǒu qián mò mǎi xīn fēng jiǔ。
汉廷公卿多世交,燕市屠沽非素友。hàn tíng gōng qīng duō shì jiāo,yàn shì tú gū fēi sù yǒu。
君王正起通天台,子虚上林出君手。jūn wáng zhèng qǐ tōng tiān tái,zi xū shàng lín chū jūn shǒu。
男儿七尺遇有时,安得奇才长不偶。nán ér qī chǐ yù yǒu shí,ān dé qí cái zhǎng bù ǒu。
归来为我一扫岱峰云,夜看海中赤丸跳如斗。guī lái wèi wǒ yī sǎo dài fēng yún,yè kàn hǎi zhōng chì wán tiào rú dòu。

夏日村居四十二首

于慎行

槛外千山过雨,阶前独树含风。kǎn wài qiān shān guò yǔ,jiē qián dú shù hán fēng。
座对山光晓暮,床随树影西东。zuò duì shān guāng xiǎo mù,chuáng suí shù yǐng xī dōng。

夏日村居四十二首

于慎行

地僻炎天不暑,心空小阁常宽。dì pì yán tiān bù shǔ,xīn kōng xiǎo gé cháng kuān。
隐几山当睥睨,钩帘月上阑干。yǐn jǐ shān dāng pì nì,gōu lián yuè shàng lán gàn。

夏日村居四十二首

于慎行

乞竹多烦问讯,栽花每费平章。qǐ zhú duō fán wèn xùn,zāi huā měi fèi píng zhāng。
亦自开成三径,相过惜少求羊。yì zì kāi chéng sān jìng,xiāng guò xī shǎo qiú yáng。

夏日村居四十二首

于慎行

云里青山尽处,花间流水来时。yún lǐ qīng shān jǐn chù,huā jiān liú shuǐ lái shí。
行负鸱夷载酒,吟挥麈尾成诗。xíng fù chī yí zài jiǔ,yín huī zhǔ wěi chéng shī。

夏日村居四十二首

于慎行

蝴蝶飞来栩栩,蚍蜉战罢蘧蘧。hú dié fēi lái xǔ xǔ,pí fú zhàn bà qú qú。
枕上惊消宿酒,掌中闪落残书。zhěn shàng jīng xiāo sù jiǔ,zhǎng zhōng shǎn luò cán shū。

夏日村居四十二首

于慎行

采得石花试煮,扫将柏子闲焚。cǎi dé shí huā shì zhǔ,sǎo jiāng bǎi zi xián fén。
色共龙团斗品,烟随鹊尾成文。sè gòng lóng tuán dòu pǐn,yān suí què wěi chéng wén。

夏日村居四十二首

于慎行

玄莬城头鼓角,白狼河北烟尘。xuán wèn chéng tóu gǔ jiǎo,bái láng hé běi yān chén。
宵旰知劳圣主,安危定有谋臣。xiāo gàn zhī láo shèng zhǔ,ān wēi dìng yǒu móu chén。

夏日村居四十二首

于慎行

稚子分操几杖,苍头并挽巾车。zhì zi fēn cāo jǐ zhàng,cāng tóu bìng wǎn jīn chē。
树底停杯听鸟,溪边觅鼎烹鱼。shù dǐ tíng bēi tīng niǎo,xī biān mì dǐng pēng yú。

夏日村居四十二首

于慎行

乳燕盈盈掠水,流莺恰恰啼烟。rǔ yàn yíng yíng lüè shuǐ,liú yīng qià qià tí yān。
雨著绿杨枝上,云生白石矶边。yǔ zhù lǜ yáng zhī shàng,yún shēng bái shí jī biān。

夏日村居四十二首

于慎行

抚枕沉吟焦鹿,衔杯啸傲蠃螟。fǔ zhěn chén yín jiāo lù,xián bēi xiào ào luǒ míng。
已悟觉时是梦,还知醉里为醒。yǐ wù jué shí shì mèng,hái zhī zuì lǐ wèi xǐng。