古诗词

满江红·和曹顾庵年伯

吴绡

秋近江南,荷香处、绿波烟涨。qiū jìn jiāng nán,hé xiāng chù lǜ bō yān zhǎng。
消永昼、一觞一咏,葛巾无恙。xiāo yǒng zhòu yī shāng yī yǒng,gé jīn wú yàng。
文宴不须陈玳瑁,淋漓醉墨瑶笺上。wén yàn bù xū chén dài mào,lín lí zuì mò yáo jiān shàng。
鲙松陵、新钓四腮鲈,渔家饷。kuài sōng líng xīn diào sì sāi lú,yú jiā xiǎng。
小鼎中,轻云漾。xiǎo dǐng zhōng,qīng yún yàng。
险韵句,频频唱。xiǎn yùn jù,pín pín chàng。
也胜它黄公垆畔,共酌村酿。yě shèng tā huáng gōng lú pàn,gòng zhuó cūn niàng。
细雨曾催杜老诗,花开不待三郎杖。xì yǔ céng cuī dù lǎo shī,huā kāi bù dài sān láng zhàng。
看群贤满座似神仙,兰亭状。kàn qún xián mǎn zuò shì shén xiān,lán tíng zhuàng。

吴绡

清江南长洲人,字素公,又字冰仙,号片霞。许瑶妻。工设色花卉,画兰竹有生趣。兼善琴,工小楷。能诗,尝与吴伟业相唱和。有《啸雪庵诗钞》。 吴绡的作品>>

猜您喜欢

春光好·其一·苕川偶题

吴绡

随柳絮,拂榆钱。suí liǔ xù,fú yú qián。
冶游天。yě yóu tiān。
欲问水嬉何处,五湖边。yù wèn shuǐ xī hé chù,wǔ hú biān。
醉里题将罗扇,归来恰得金钿。zuì lǐ tí jiāng luó shàn,guī lái qià dé jīn diàn。
走马碧鸡人莫笑,海棠颠。zǒu mǎ bì jī rén mò xiào,hǎi táng diān。

春光好·其三·立春

吴绡

朱阁丽,彩幡轻。zhū gé lì,cǎi fān qīng。
好风生。hǎo fēng shēng。
万树梅花一夜明,晓来晴。wàn shù méi huā yī yè míng,xiǎo lái qíng。
锦爆抛残寒色,瑶笙吹出新声。jǐn bào pāo cán hán sè,yáo shēng chuī chū xīn shēng。
画屧印将琼屑碎,满江城。huà xiè yìn jiāng qióng xiè suì,mǎn jiāng chéng。

啸台

吴绡

魏晋已如梦,荒台今尚存。wèi jìn yǐ rú mèng,huāng tái jīn shàng cún。
龙蛇正交斗,鸾凤已高鶱。lóng shé zhèng jiāo dòu,luán fèng yǐ gāo xiān。
避俗惟长啸,逢人常不言。bì sú wéi zhǎng xiào,féng rén cháng bù yán。
始知真隐意,何必入桃源。shǐ zhī zhēn yǐn yì,hé bì rù táo yuán。

铜雀伎

吴绡

霸业山河在,三台不复春。bà yè shān hé zài,sān tái bù fù chūn。
当时望陵处,松柏亦成尘。dāng shí wàng líng chù,sōng bǎi yì chéng chén。
舞袖闲云薄,红颜野草新。wǔ xiù xián yún báo,hóng yán yě cǎo xīn。
曾闻王子敬,道此最关人。céng wén wáng zi jìng,dào cǐ zuì guān rén。

咏古

吴绡

公子翩翩信绝伦,拟将豪举却狂秦。gōng zi piān piān xìn jué lún,nǐ jiāng háo jǔ què kuáng qín。
不知宾客成何事,枉煞楼头斩美人。bù zhī bīn kè chéng hé shì,wǎng shā lóu tóu zhǎn měi rén。

七夕

吴绡

星光历历汉悠悠,怅望双星独倚楼。xīng guāng lì lì hàn yōu yōu,chàng wàng shuāng xīng dú yǐ lóu。
莫谓人间多别恨,便疑天上有离愁。mò wèi rén jiān duō bié hèn,biàn yí tiān shàng yǒu lí chóu。
梁清谪去谁相伴,子晋归来合公游。liáng qīng zhé qù shuí xiāng bàn,zi jìn guī lái hé gōng yóu。
惟有月娥应最妒,一轮风露不胜秋。wéi yǒu yuè é yīng zuì dù,yī lún fēng lù bù shèng qiū。

春游百泉

吴绡

仲月春始和,远郊阡陌静。zhòng yuè chūn shǐ hé,yuǎn jiāo qiān mò jìng。
数里闻水声,豁然入灵境。shù lǐ wén shuǐ shēng,huō rán rù líng jìng。
桃李犹含萼,森肃长楸劲。táo lǐ yóu hán è,sēn sù zhǎng qiū jìn。
沦涟映红玉,蘋藻浮青镜。lún lián yìng hóng yù,píng zǎo fú qīng jìng。
太行亘天末,遥瞻似云靓。tài xíng gèn tiān mò,yáo zhān shì yún jìng。
溯流寻神源,圆折纷珠迸。sù liú xún shén yuán,yuán zhé fēn zhū bèng。
喁喁见鱼乐,鳞鬣自适性。yóng yóng jiàn yú lè,lín liè zì shì xìng。
善病久罢欢,暂使心目莹。shàn bìng jiǔ bà huān,zàn shǐ xīn mù yíng。
至哉苏门人,今古谁与并。zhì zāi sū mén rén,jīn gǔ shuí yǔ bìng。

秋意

吴绡

相如绿绮秋弦急,霜侵树影寒蛟立。xiāng rú lǜ qǐ qiū xián jí,shuāng qīn shù yǐng hán jiāo lì。
塘水泠泠湘佩清,遥山翠澹巫娥泣。táng shuǐ líng líng xiāng pèi qīng,yáo shān cuì dàn wū é qì。
啧啧虫吟四壁空,千金赋得长门宫。zé zé chóng yín sì bì kōng,qiān jīn fù dé zhǎng mén gōng。
含毫思苦朝来渴,病骨生春蜀酒浓。hán háo sī kǔ cháo lái kě,bìng gǔ shēng chūn shǔ jiǔ nóng。

春晚曲

吴绡

楝花风起春如醉,海燕劳劳云碎碎。liàn huā fēng qǐ chūn rú zuì,hǎi yàn láo láo yún suì suì。
湖头两桨白昼闲,莫愁深下珠帘睡。hú tóu liǎng jiǎng bái zhòu xián,mò chóu shēn xià zhū lián shuì。
笋生斑玉柳生绵,陌上人归草似烟。sǔn shēng bān yù liǔ shēng mián,mò shàng rén guī cǎo shì yān。
辘轳声促银床冷,玉井飞红堕碧泉。lù lú shēng cù yín chuáng lěng,yù jǐng fēi hóng duò bì quán。
541234