古诗词

梅花引

吴绡

晚风寒。wǎn fēng hán。
晚妆难。wǎn zhuāng nán。
玉破帘前冬又残。yù pò lián qián dōng yòu cán。
倚阑干。yǐ lán gàn。
倚阑干。yǐ lán gàn。
闲把一枝,无人惟自看。xián bǎ yī zhī,wú rén wéi zì kàn。
年年愁过芳菲节。nián nián chóu guò fāng fēi jié。
今朝又见花如雪。jīn cháo yòu jiàn huā rú xuě。
泪珠弹。lèi zhū dàn。
泪珠弹。lèi zhū dàn。
抛却粉奁,不教开镜鸾。pāo què fěn lián,bù jiào kāi jìng luán。

吴绡

清江南长洲人,字素公,又字冰仙,号片霞。许瑶妻。工设色花卉,画兰竹有生趣。兼善琴,工小楷。能诗,尝与吴伟业相唱和。有《啸雪庵诗钞》。 吴绡的作品>>

猜您喜欢

画堂春·萱花

吴绡

一枝花发北堂幽。yī zhī huā fā běi táng yōu。
无聊长日悠悠。wú liáo zhǎng rì yōu yōu。
轻风浓日画阑头。qīng fēng nóng rì huà lán tóu。
绿嫩红柔。lǜ nèn hóng róu。
粉蝶不知人意,纷纷来往绸缪。fěn dié bù zhī rén yì,fēn fēn lái wǎng chóu móu。
双眉常自曲如钩。shuāng méi cháng zì qū rú gōu。
莫说忘忧。mò shuō wàng yōu。

浣溪沙

吴绡

曾见西施出浣纱。céng jiàn xī shī chū huàn shā。
一钩香迹印弓鞋。yī gōu xiāng jì yìn gōng xié。
绿波红映脸边花。lǜ bō hóng yìng liǎn biān huā。
重到没人山寂寂,满滩银砾净无瑕。zhòng dào méi rén shān jì jì,mǎn tān yín lì jìng wú xiá。
夜来春雨水痕加。yè lái chūn yǔ shuǐ hén jiā。

渔家傲·春晓

吴绡

春日春光何处好。chūn rì chūn guāng hé chù hǎo。
窗前数朵梅花早。chuāng qián shù duǒ méi huā zǎo。
残梦乍回云缥缈。cán mèng zhà huí yún piāo miǎo。
魂去杳。hún qù yǎo。
香风阵阵吹来巧。xiāng fēng zhèn zhèn chuī lái qiǎo。
枝上青禽声缭悄。zhī shàng qīng qín shēng liáo qiāo。
分明问我情多少。fēn míng wèn wǒ qíng duō shǎo。
万斛闲愁浑不了。wàn hú xián chóu hún bù le。
无聊自把寒衾搅。wú liáo zì bǎ hán qīn jiǎo。

江城子

吴绡

澄波如练漾残霞。chéng bō rú liàn yàng cán xiá。
日光斜。rì guāng xié。
照平沙。zhào píng shā。
隔岸酒旗招飐、是谁家。gé àn jiǔ qí zhāo zhǎn shì shuí jiā。
红袖炉边人似玉,留客处,绿杨遮。hóng xiù lú biān rén shì yù,liú kè chù,lǜ yáng zhē。
落帆风里转船挝。luò fān fēng lǐ zhuǎn chuán wō。
柁咿哑。duò yī yǎ。
浪生花。làng shēng huā。
可惜明朝此地、又天涯。kě xī míng cháo cǐ dì yòu tiān yá。
拼取十千沽一斗,须笑饮,莫嫌奢。pīn qǔ shí qiān gū yī dòu,xū xiào yǐn,mò xián shē。

忆秦娥·秋景

吴绡

虫声咽。chóng shēng yàn。
星星萤影飞不迭。xīng xīng yíng yǐng fēi bù dié。
飞不迭。fēi bù dié。
碧梧风细,夜声凄切。bì wú fēng xì,yè shēng qī qiè。
长空云静音鸿绝。zhǎng kōng yún jìng yīn hóng jué。
天公谁解修明月。tiān gōng shuí jiě xiū míng yuè。
修明月。xiū míng yuè。
嫦娥薄命,不胜圆缺。cháng é báo mìng,bù shèng yuán quē。

忆秦娥·冬景

吴绡

兰膏竭。lán gāo jié。
长宵最苦灯儿灭。zhǎng xiāo zuì kǔ dēng ér miè。
灯儿灭。dēng ér miè。
梦回无语,纸窗风裂。mèng huí wú yǔ,zhǐ chuāng fēng liè。
迢迢玉漏声悲咽。tiáo tiáo yù lòu shēng bēi yàn。
霜飙搅动檐边铁。shuāng biāo jiǎo dòng yán biān tiě。
檐边铁。yán biān tiě。
频敲枕上,拥衾听雪。pín qiāo zhěn shàng,yōng qīn tīng xuě。

河满子·自题弹琴小像

吴绡

最爱朱丝声淡,花前漫抚瑶琴。zuì ài zhū sī shēng dàn,huā qián màn fǔ yáo qín。
世上几人能好古,高山流水空寻。shì shàng jǐ rén néng hǎo gǔ,gāo shān liú shuǐ kōng xún。
目送飞鸿天外,白云远树愔愔。mù sòng fēi hóng tiān wài,bái yún yuǎn shù yīn yīn。
弹到孤鸾别鹤,凄凄还自沾襟。dàn dào gū luán bié hè,qī qī hái zì zhān jīn。
指下宫商多激烈,平生一片冰心。zhǐ xià gōng shāng duō jī liè,píng shēng yī piàn bīng xīn。
若话无弦妙处,何须更问知音。ruò huà wú xián miào chù,hé xū gèng wèn zhī yīn。

凤凰台上忆吹箫·别绪

吴绡

似梦如云,堪怜聚散,魂销烟雨汀洲。shì mèng rú yún,kān lián jù sàn,hún xiāo yān yǔ tīng zhōu。
见锦帆高举,去也难留。jiàn jǐn fān gāo jǔ,qù yě nán liú。
可惜酒浓春暖,阳关唱、一霎成秋。kě xī jiǔ nóng chūn nuǎn,yáng guān chàng yī shà chéng qiū。
黯然别、无言有泪,半晌低头。àn rán bié wú yán yǒu lèi,bàn shǎng dī tóu。
休休。xiū xiū。
归期知记否,枉自凝眸。guī qī zhī jì fǒu,wǎng zì níng móu。
叹凤箫声远,空忆绸缪。tàn fèng xiāo shēng yuǎn,kōng yì chóu móu。
惟是多情月姊,应照我、两处悠悠。wéi shì duō qíng yuè zǐ,yīng zhào wǒ liǎng chù yōu yōu。
悠悠处、柔肠宛转,寸寸离愁。yōu yōu chù róu cháng wǎn zhuǎn,cùn cùn lí chóu。

青玉案

吴绡

姑苏曾是繁华处。gū sū céng shì fán huá chù。
叹寂寞、闲来住。tàn jì mò xián lái zhù。
转眼年光三月暮。zhuǎn yǎn nián guāng sān yuè mù。
几朝晴暖,几番风雨。jǐ cháo qíng nuǎn,jǐ fān fēng yǔ。
容易春来去。róng yì chūn lái qù。
帘前隐隐门前路。lián qián yǐn yǐn mén qián lù。
肠断梁边燕飞去。cháng duàn liáng biān yàn fēi qù。
但是情来惟独语。dàn shì qíng lái wéi dú yǔ。
花间诗酒,塘边箫鼓。huā jiān shī jiǔ,táng biān xiāo gǔ。
烟景漫空絮。yān jǐng màn kōng xù。

一丛花

吴绡

天空露爽火西流。tiān kōng lù shuǎng huǒ xī liú。
篱下一丛秋。lí xià yī cóng qiū。
翠绡香澹黄花早,听络帏啾啾。cuì xiāo xiāng dàn huáng huā zǎo,tīng luò wéi jiū jiū。
陇水悲凉,衡鸿凄侧,种种助人忧。lǒng shuǐ bēi liáng,héng hóng qī cè,zhǒng zhǒng zhù rén yōu。
风清月冷旅窗幽。fēng qīng yuè lěng lǚ chuāng yōu。
何处弄箜篌。hé chù nòng kōng hóu。
如思似怨声忉怛,却难怪、宋玉多愁。rú sī shì yuàn shēng dāo dá,què nán guài sòng yù duō chóu。
肠断王孙,魂消蝶梦,百憾在心头。cháng duàn wáng sūn,hún xiāo dié mèng,bǎi hàn zài xīn tóu。

一丛花·又一体

吴绡

画梁春昼燕来时。huà liáng chūn zhòu yàn lái shí。
桃李一枝枝。táo lǐ yī zhī zhī。
愁肠似柳千丝乱,只几日、瘦了腰肢。chóu cháng shì liǔ qiān sī luàn,zhǐ jǐ rì shòu le yāo zhī。
午梦乍回,湘帘不卷,一晌是谁知。wǔ mèng zhà huí,xiāng lián bù juǎn,yī shǎng shì shuí zhī。
兰膏红豆记相思。lán gāo hóng dòu jì xiāng sī。
拈著皱双眉。niān zhù zhòu shuāng méi。
鹊声报尽都无准,妒粉蝶、对舞迟迟。què shēng bào jǐn dōu wú zhǔn,dù fěn dié duì wǔ chí chí。
鸾镜尘生,鸳衾香冷,红泪滴燕脂。luán jìng chén shēng,yuān qīn xiāng lěng,hóng lèi dī yàn zhī。

忆汉月

吴绡

为底愁多欢少。wèi dǐ chóu duō huān shǎo。
几度梦回人杳。jǐ dù mèng huí rén yǎo。
罗纬春暖又春寒,不觉东风过了。luó wěi chūn nuǎn yòu chūn hán,bù jué dōng fēng guò le。
阑干闲倚遍,辜负满庭花草。lán gàn xián yǐ biàn,gū fù mǎn tíng huā cǎo。
日斜树影近帘前,燕子不归还早。rì xié shù yǐng jìn lián qián,yàn zi bù guī hái zǎo。

如梦令

吴绡

灯与前宵一样,月与前宵一样。dēng yǔ qián xiāo yī yàng,yuè yǔ qián xiāo yī yàng。
斗帐绣罗衾,也与前宵一样。dòu zhàng xiù luó qīn,yě yǔ qián xiāo yī yàng。
两样。liǎng yàng。
两样。liǎng yàng。
不见五更天亮。bù jiàn wǔ gèng tiān liàng。

点绛唇

吴绡

春雨春风,睡起花飞散。chūn yǔ chūn fēng,shuì qǐ huā fēi sàn。
无心匀面。wú xīn yún miàn。
闷倚栏杆遍。mèn yǐ lán gān biàn。
自卷珠帘,放出双双燕。zì juǎn zhū lián,fàng chū shuāng shuāng yàn。
垂杨院。chuí yáng yuàn。
深下葳蕤,光景深如电。shēn xià wēi ruí,guāng jǐng shēn rú diàn。

绣带子

吴绡

秋到海棠红。qiū dào hǎi táng hóng。
珠露滴芳丛。zhū lù dī fāng cóng。
此际禅心如水,阶下数声蛩。cǐ jì chán xīn rú shuǐ,jiē xià shù shēng qióng。
色色更空空。sè sè gèng kōng kōng。
多少事、暮鼓晨钟。duō shǎo shì mù gǔ chén zhōng。
须教领取,一庭花影,别是宗风。xū jiào lǐng qǔ,yī tíng huā yǐng,bié shì zōng fēng。
541234