古诗词

为郭三蓉汀

曹家达

儒生不幸落尘网,酒酣耳热发奇想。rú shēng bù xìng luò chén wǎng,jiǔ hān ěr rè fā qí xiǎng。
安能三绝身擅之,大好心手动倾赏。ān néng sān jué shēn shàn zhī,dà hǎo xīn shǒu dòng qīng shǎng。
果园先生儒雅师,好画兼好书与诗。guǒ yuán xiān shēng rú yǎ shī,hǎo huà jiān hǎo shū yǔ shī。
检搜当代得二妙,一双幼妇经色丝。jiǎn sōu dāng dài dé èr miào,yī shuāng yòu fù jīng sè sī。
戊申十月岁将晏,我访果园初识面。wù shēn shí yuè suì jiāng yàn,wǒ fǎng guǒ yuán chū shí miàn。
扶出琳琅资饱看,昔所未能今则见。fú chū lín láng zī bǎo kàn,xī suǒ wèi néng jīn zé jiàn。
我闻古来文字之初先有画,铸鼎象物出神怪。wǒ wén gǔ lái wén zì zhī chū xiān yǒu huà,zhù dǐng xiàng wù chū shén guài。
仓帝六书首象形,思邈作隶古法坏。cāng dì liù shū shǒu xiàng xíng,sī miǎo zuò lì gǔ fǎ huài。
又闻宋元以来没骨之法称绝奇,后来居上信有之。yòu wén sòng yuán yǐ lái méi gǔ zhī fǎ chēng jué qí,hòu lái jū shàng xìn yǒu zhī。
逸少俗书作鼻祖,二妙同原谁得知。yì shǎo sú shū zuò bí zǔ,èr miào tóng yuán shuí dé zhī。
我生已晚非古处,愿求一精快心虑。wǒ shēng yǐ wǎn fēi gǔ chù,yuàn qiú yī jīng kuài xīn lǜ。
生羡先生并二难,抚此彷皇不忍去。shēng xiàn xiān shēng bìng èr nán,fǔ cǐ páng huáng bù rěn qù。
猜您喜欢

哭巢梧仲先生八首

曹家达

门庭犹是昔人非,空见游蜂傍树飞。mén tíng yóu shì xī rén fēi,kōng jiàn yóu fēng bàng shù fēi。
旧日勋名化黄土,山花山草送君归。jiù rì xūn míng huà huáng tǔ,shān huā shān cǎo sòng jūn guī。

哭巢梧仲先生八首

曹家达

十六年来感物华,小弦还补大弦差。shí liù nián lái gǎn wù huá,xiǎo xián hái bǔ dà xián chà。
九原相见如相问,五十生儿尚克家。jiǔ yuán xiāng jiàn rú xiāng wèn,wǔ shí shēng ér shàng kè jiā。

哭巢梧仲先生八首

曹家达

安步当车成结习,锦帆泾上每追随。ān bù dāng chē chéng jié xí,jǐn fān jīng shàng měi zhuī suí。
频年故旧还临吊,又及春风啜茗时。pín nián gù jiù hái lín diào,yòu jí chūn fēng chuài míng shí。

哭巢梧仲先生八首

曹家达

老成药石未为功,过去真如马耳风。lǎo chéng yào shí wèi wèi gōng,guò qù zhēn rú mǎ ěr fēng。
敢借旧言铭肺腑,漫烧银烛照残红。gǎn jiè jiù yán míng fèi fǔ,màn shāo yín zhú zhào cán hóng。

哭巢梧仲先生八首

曹家达

草玄亭上生春草,投阁何如返故山。cǎo xuán tíng shàng shēng chūn cǎo,tóu gé hé rú fǎn gù shān。
当日从容辞伪职,怕留清议在人间。dāng rì cóng róng cí wěi zhí,pà liú qīng yì zài rén jiān。

哭巢梧仲先生八首

曹家达

江南回首遍烽烟,潦倒南家年复年。jiāng nán huí shǒu biàn fēng yān,lǎo dào nán jiā nián fù nián。
恰记伪廷摩诘语,百官何日再朝天。qià jì wěi tíng mó jí yǔ,bǎi guān hé rì zài cháo tiān。

哭巢梧仲先生八首

曹家达

未同龚胜操奇节,随俗浮沉了此生。wèi tóng gōng shèng cāo qí jié,suí sú fú chén le cǐ shēng。
不是延之贞士诛,元嘉谁与托公评。bù shì yán zhī zhēn shì zhū,yuán jiā shuí yǔ tuō gōng píng。

枫桥春望二首

曹家达

芳树成阴水接天,菰蒋深处白鸥眠。fāng shù chéng yīn shuǐ jiē tiān,gū jiǎng shēn chù bái ōu mián。
江桥无恙词人少,但见斜阳送去船。jiāng qiáo wú yàng cí rén shǎo,dàn jiàn xié yáng sòng qù chuán。

枫桥春望二首

曹家达

古寺兴衰莫问天,残僧饱饭且安眠。gǔ sì xīng shuāi mò wèn tiān,cán sēng bǎo fàn qiě ān mián。
却嫌江吏如商妇,惯抱琵琶过别船。què xián jiāng lì rú shāng fù,guàn bào pí pá guò bié chuán。

九日题半淞园

曹家达

袅袅迥波抱玉塘,柳阴憔悴竹梢长。niǎo niǎo jiǒng bō bào yù táng,liǔ yīn qiáo cuì zhú shāo zhǎng。
谁怜十二阑干曲,数点猩红上海棠。shuí lián shí èr lán gàn qū,shù diǎn xīng hóng shàng hǎi táng。

十二月八日散步上海废城西见古木寒鸦与伯未同赋四首

曹家达

烽烟樵斧累经过,栖托荒寒避网罗。fēng yān qiáo fǔ lèi jīng guò,qī tuō huāng hán bì wǎng luó。
如此江山感摇落,废城西畔夕阳多。rú cǐ jiāng shān gǎn yáo luò,fèi chéng xī pàn xī yáng duō。

十二月八日散步上海废城西见古木寒鸦与伯未同赋四首

曹家达

往日延秋门上呼,夜砧声里每将雏。wǎng rì yán qiū mén shàng hū,yè zhēn shēng lǐ měi jiāng chú。
而今抛弃荒园里,谁省当时尾毕逋。ér jīn pāo qì huāng yuán lǐ,shuí shěng dāng shí wěi bì bū。

十二月八日散步上海废城西见古木寒鸦与伯未同赋四首

曹家达

大好园林最胜时,春花如片柳如丝。dà hǎo yuán lín zuì shèng shí,chūn huā rú piàn liǔ rú sī。
朱门闭后无人到,尽日哓音却怨谁。zhū mén bì hòu wú rén dào,jǐn rì xiāo yīn què yuàn shuí。

十二月八日散步上海废城西见古木寒鸦与伯未同赋四首

曹家达

江海归来倦羽垂,高烟丛薄影差差。jiāng hǎi guī lái juàn yǔ chuí,gāo yān cóng báo yǐng chà chà。
上林今已埋荒草,莫向东风借一枝。shàng lín jīn yǐ mái huāng cǎo,mò xiàng dōng fēng jiè yī zhī。

于香草圆圈二章,语意隽妙。俞荫甫和作夹杂不伦,恐是酒间呓语,未可以名诗也,因和二章

曹家达

露气涵秋晕夕烟,桂花香发嫩凉天。lù qì hán qiū yūn xī yān,guì huā xiāng fā nèn liáng tiān。
故山好月难为赠,记取西楼照梦圆。gù shān hǎo yuè nán wèi zèng,jì qǔ xī lóu zhào mèng yuán。